Các thái y thực sự rất ấm ức, dù họ có lục tung sách vở cũng không thể tìm thấy nội dung liên quan đến thảo dược này. 

"Hay là... hay là Húc Vương tới hỏi Thần Vương phi xem sao ạ!" Một vị thái y trong số đó lập tức nảy ra ý tưởng, bèn đề nghị. 

"Phải đó! Y thuật của Thần Vương phi còn tinh vi và lợi hại hơn bọn ta ở đây nhiều!" 

"Đúng, hạ quan cũng đồng ý! Có lẽ trình độ về y thuật của Thần Vương phi cũng có thể giải đáp được đôi chút, nếu Húc Vương hỏi Thần Vương phi thì nhất định sẽ có câu trả lời!" 

Có người bắt đầu, những người còn lại cũng lần lượt nói hùa theo, tất cả đều khen Thần Vương phi lợi hại cỡ nào, ca ngợi nàng không dứt miệng. 

Tuy rằng Dạ Tinh Húc chưa bao giờ công nhận, thậm chí trong lòng còn coi thường Sở Kiều Tịnh, nhưng để có thể bái Tam Sinh thần y làm thầy, hắn ta không còn cách nào khác là đến tìm nàng. 

Dạ Tinh Húc nói rõ nguyên do, thấy Sở Kiều Tịnh vẫn tỏ ra lạnh nhạt thì không khỏi sốt ruột: "Là thế đó, ngươi mau nói cho bổn vương biết đi!" 

Sở Kiều Tịnh hờ hững ngước mắt lên nhìn thẳng vào Dạ Tinh Húc còn đang lúng ta lúng túng. 

Không hề có thái độ cần có khi nhờ vả người khác, ngược lại vẻ chán ghét và khinh thường vẫn còn ẩn sâu trong đáy mắt. 

Trong mắt Sở Kiều Tịnh không thể không có thêm chút mỉa mai và khinh thường, giọng nàng cũng lạnh hơn vài phần: "Nhờ vả người khác cần phải có thái độ khi nhờ vả, ngươi thế này thì tại sao bổn vương phi phải giúp ngươi chứ? Lại đây, mà nghiêm túc, nhờ ta giúp đi! Không làm được thì quỳ xuống cũng được!" 

"Hả?" Dạ Tinh Húc như không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy, lạnh lùng "hừ" một tiếng. 

Hắn ta không hỏi nữa! Sự nhẹ nhàng từ tốn trước đó đã coi như tốt lắm rồi, không ngờ nàng lại được voi đòi tiên. 

"Bổn vương cảm thấy đám thái y ở Thái Y viện kia đều bảo thủ không thể tả! Điên hết rồi mới bảo ngươi có y thuật cao siêu! Bổn vương cũng ngu nên mới tin vào những lời hoang đường của bọn chúng, còn ngờ nghệch tới tìm ngươi nữa! Bổn vương nghĩ ngươi chẳng biết gì hết cả!" 

Hắn ta chống nạnh một tay, tay còn lại chỉ vào Sở Kiều Tịnh, mắt mở trừng trừng như ẩn chứa ngọn lửa cháy hừng hực có thể bắn ra ngoài bất cứ lúc nào. 

"Ồ? Cuối cùng ngươi cũng nhận ra mình ngu à? Xem ra vẫn còn cứu được, chi bằng chọn ngày đi đúc lại đi, với cái trí thông minh này, có lẽ ngươi sẽ được thương hại lắm đấy" 

Sở Kiều Tịnh nhếch môi, trong mắt không có chút nhiệt độ nào, nhìn Dạ Tinh Húc như thể đang nhìn một thằng ngốc. 

Thảo nào một người tốt tính và điềm đạm như Dư Đông cũng muốn xử hắn ta! 

Nghe nàng nói xong, Dạ Tinh Húc run rẩy chỉ tay thẳng vào nàng, thở hổn hển. 

"Nữ nhân xấu xí ác độc nhà ngươi, đừng tưởng bổn vương không biết ngày nào ngươi cũng cải trang thành nam nhân để tới Ca Vũ phường uống rượu! Đây không phải việc mà một người Vương phi nên làm! Thật bất nhã!" 

Nghe thế, Sở Kiều Tịnh ngây ra, sau đó khí lạnh ùn ùn kéo đến bao trùm xung quanh. 

Ánh mắt nham hiểm lạnh lẽo, trên mặt không có chút độ ẩm, đôi môi anh đào hé mở: "Sao ngươi lại biết!" 

Dạ Tinh Húc đang trong cơn phẫn nộ không hề để ý đến ánh mắt lạnh như băng của Sở Kiều Tịnh, cũng không quan tâm lời chất vấn của nàng, hắn ta tiếp tục chửi rủa quát mång. 

"Hừ! Chẳng phải bổn vương lo lắng ngươi sẽ có hành động trái với đức hạnh, làm mất thể diện của Tam ca và Hoàng gia, nên mới cố tình phái người theo dõi ngươi à! Sao nào, giờ sợ rồi hả? Nếu không muốn người khác biết thì đừng có làm!" 

Nói đoạn, Dạ Tinh Húc oán hận trừng mắt nhìn nàng, cao ngạo ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy khinh thường, tiếp tục nói: "Quả thật không biết sau khi Tam ca biết được chuyện này, huynh ấy có còn dung túng cho ngươi như thế nữa không!" 

"Lão Thất!" Dạ Chí Thần buộc phải lên tiếng: "Câm miệng!" 

Khí lạnh quanh người Sở Kiều Tịnh tan biến, nàng chợt nhìn sang Dạ Chí Thần đang ngồi ở bên cạnh, vẻ khó tin thoáng vụt qua trong mắt nàng. 

Ngay khi đối mặt với nàng, đôi mắt lạnh tanh của Dạ Chí Thần liền tan chảy thành đôi chút dịu dàng. 

Nàng không ngờ lúc trước nàng đã hiểu lầm Dạ Chí Thần theo dõi mình. 

Trong lòng nàng không khỏi dâng lên cảm giác áy náy, khiến nàng bỗng chốc không biết phải nói gì. 

Thấy nàng im lặng, Dạ Tinh Húc tự dưng cảm thấy vui vẻ. 

"Không biết nói gì chứ gì! Ngươi... 

Dạ Tinh Húc vừa định tiếp tục mỉa mai nàng thì Sở Kiều Tịnh đột nhiên đứng dậy với vẻ mặt đầy lạnh lùng và không kiên nhẫn, đôi mắt càng khiến người ta e sợ hơn, khiến Dạ Tinh Húc phải dừng nói. 

Thấy hắn ta im miệng, Sở Kiều Tịnh bèn nhìn mặt trời đã lên cao ở bên ngoài, nàng không muốn bỏ lỡ thời gian tìm hiểu về cổ trùng, thế là chậm rãi lên tiếng. 

"Đừng để bổn vương phi phát hiện ngươi phái người theo dõi ta thêm lần nữa!" 

Dạ Tinh Húc hoàn hồn lại, thấy hơi buồn bực, không ngờ mình lại bị nữ nhân xấu xí độc ác này hù dọa! 

Sao nàng có thể có khí thế giống hệt Tam ca được chứ! 

Ảo giác! Chắc chắn là ảo giác! 

Dạ Tinh Húc lắc đầu, làm lắng lại gợn sóng trong lòng, giận dữ trừng nàng: "Thế thì ngươi phải bớt phóng túng lại mới đúng!" 

Ánh mắt Sở Kiều Tịnh chợt sâu hơn mấy độ, khóe miệng cong lên tạo thành nụ cười đáng sợ khiến Dạ Tinh Húc lạnh sống lưng. "Ngươi ngang bướng thật đấy, đúng là cần phải đi đúc lại, ngày mai bổn vương phi sẽ đi hỏi xem ở đâu có lò đúc mới được" 

"Ngươi... Nữ nhân xấu xí độc ác nhà ngươi... Ngươi mới ngu đấy!" 

Hắn ta lập tức nhớ tới câu kẻ ngốc cần vào lò đúc lại, không kìm được mà tức nổ phổi. 

Sở Kiều Tịnh đột nhiên dịch chuyển tới trước mặt Dạ Tinh Húc một cách rất nhanh chóng, Dạ Tinh Húc không kịp đề phòng, bị nàng đánh lùi về sau cây cột. "Ngươi... Ngươi dám đánh lén bổn vương á!" Sự kinh ngạc trong lòng Dạ Tinh Húc còn lớn hơn cả cảm giác đau từ sau lưng. 

Đây là lần thứ hai nữ nhân này ra tay với hắn ta! 

Sao nàng dám chứ! 

Nghĩ vậy, Dạ Tinh Húc vừa tức vừa giận, bèn lập tức vận nội lực muốn tấn công Sở Kiều Tịnh. 

Sở Kiều Tịnh nhìn hắn ta bằng ánh mắt lạnh nhạt, nàng nâng tay lên, châm bạc phát sáng dưới ánh nắng. 

"Ta khuyên ngươi nên nghĩ cho kỹ đi. Dù sao, nếu hôm nay châm bạc rời khỏi tay ta thì không chỉ đơn giản là khiến ngươi bị câm mấy ngày thôi đâu!" 

Nghe nàng nói thế, Dạ Tinh Húc nhìn châm bạc trong tay nàng rồi dừng lại ngay, không tự chủ được mà nuốt một ngụm nước bọt. 

"Ngươi... Ngươi... Ta là Vương gia đấy nhé! Ngươi còn giết được cả Vương gia cơ à!" 

"Ha ha.." Sở Kiều Tịnh không nhịn được cười ra tiếng, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt khiến Dạ Tinh Húc rùng mình. Ngay sau đó hắn ta lại nghe thấy giọng nói lạnh tanh của nàng: "Dù sao ngươi cũng là Vương gia, còn là đệ đệ ruột thịt của phu quân ta nữa, tất nhiên bổn vương phi sẽ không giết ngươi rồi." 

eyJpdiI6IktZNjRHdytaU29XYlZtdGlmVlJvZHc9PSIsInZhbHVlIjoiOVRjVEpXMkpHdWhrMnpiTnVcLzJja0NUUzIzdzl0Mkt1TUlFUzJJMXpyMXprbWtpcHlCRklBdkltMmwzais2OEd3WWV1akJpaTZMNnJcLzRLUmFzQ2orTFppXC9oM291bUxoM2lzais2OGpwM2FcL1kzMEJMZnVSZ1RhUVRSVjY5eE5vUmx5Q2lSV21KZW1WZXFjNEQ3Y21OeVNDZzhhR0Y2Q2I2aEZGZjV5WXdtMXBQelB3UTY2dUFXZG0waEhmKzcrdGhlcEVJSVRTYU91aEpkQUY2eUxxb2pVNHNUV2pnTXk3WTR2MzdBOTgxb0U4RnJCY3VhRFpxa0IrekMyQThYRzRGS2R5RXA2MjhWMzZWeDZ4ckNOR3NSZVAxemtpVG5YUEErWEltTkFtWENcLzFVQTVGS0k0eHJVMk90cjVEamx4VU9hVzdvMlFvUnd4elwvZkxaT2JKYm0wTXNvZ1RUNzVZQWJGXC93YjhyUTNxOStaTzh4Ykd3c2EzWnkzeW01cWE3OVBtcndDZG1mUEY1QlYwT3RDS1pYa1JFaGtIYXZZcnVLdnpxSmFWR3MweFJtUlFJWnp0MG90ZHBRRXZ2alM4WDVYOUVrXC9FM3BWT2FDRVMyQVwvOXdSOUVLTDM1NWFMK2xHcTdhcVlyc09IM1JDMHN3RWh6WHMzTGozVlZOYmphTTZwenpqWFFLR2VpU1UrWE5hR2pSVHdJUDRrdVBOSmd5V29ZS0lrSTFWenA4YmhBTGxwSGw5dlJyZGo5aEUrM0IyOGRoaldscEU4Z0txTHFqMGN3TFdkV3FXa2g0NFFicU1nVG5Qb01US1dSK2NXZUptQ0EzNkNJUVV5c2QweFdpVENRUGkzWmNIaTlMWHYxSGRjQmtPaWx2dDhlYm1GYU9rSCs4ZHEwdUlXalU9IiwibWFjIjoiMGNlN2NmNGFiYjliZDVmNDI4N2Y1MDJlYzdiYTAyNDMzNGZmOGFhNzdjODFmOWFlZjgxYjk2NTRiYjU3MDk1YyJ9
eyJpdiI6InFGeGF4WWZOUGR3V2RzR1loS0lcLzdRPT0iLCJ2YWx1ZSI6InNQalErSmt2THltelpDVGFTeFwveVV3YURTRjJKWlVYUE8xTDlKRGxLZFwvVUsxbVBCaFhieWg0WEhxVjgxTVY1YTRNZ0UzRFwvaHlieVIzc0lDKzZpNTdCY2hjaVNXdTl5ZllYWHJWYnBwRVdcL0R5QWhKK0lvZklqN2UrRStEbWNHYkg2VlpVblpaaGhcL0FMbGE3MElNVHhrZ3lJb05qeGdwUGtudEtZQnFcL3BOK0tGNVdlY1RBNjB2OWZmZklEbzhHeGhCd29ZcjdiZzJITGxIT2x5M1JCMlVuNHhDUUJacmRqenk1RnFFMWlKeEoxRWJaWDhZdDZ1K2puNFBVVHBzMmszTXlWblpjK2ZTcWVYY3NZTlBMaFZWajZuWFwvUmF2ZENldzgrYjk2amtDYlVLeGdTRExZRGhNeGhhbTZreE83NFZ2aWdvWHRjeUhVSkpSdDRYTHJ5bHFBTDNqM1wvZXdxc3JXY3BybXZQY1ZtQktGN3AxbVlcL0M0b09LVGY1M29KdWVBSjg1NnV1amJRSFM1eDM3WWltOGNNT05WMWRpUnlSOVoxZVE4YWszUWkwcHlVYmJhZk15Z3NwYzZVd0lRckhQMWRRREhJQjlRTlhQdWt0bytZVUhtRGYyWnVwWjU1WDVkOEUyd0hOeStoTnNxVWE2d3pkdGRraWs5MTVsV0VCdWxcL2poZmRGaEhMcUdJbmJmNG5cL2NBdlVWc2FOU0dkRXp2V2NTNkhmdlZxQ1g2OWNqWVlsaDE1OWhcL1l6aWlDYzByaGdMa1FveTdcL1gxODBRSVBwVEhxbHpJQk1ZcHlyNk9GalwvMjZlaittc2Y1SzRJRmRIXC8rSmtBaE40c2RzYkIiLCJtYWMiOiJiNWExM2U3MDJjZTk5NGZhZTEwMTI1YzNhNzAwNTYyZTA5OGFkNTU0MWVjODE1ZjdkYmMyNmE1YzRiZTlmOTViIn0=

Vẻ sợ hãi loé qua trong mắt Dạ Tinh Húc, hắn ta vội vàng trốn ra sau lưng Dạ Chí Thần, run tay chỉ về phía nàng: "Bổn vương... Bổn vương không chấp nhặt với ngươi nữa! Không phải bổn vương sợ ngươi đâu, mà do nề mặt Tam ca nên mới không so đo với ngươi nữa thôi!"

Advertisement
x