Đối diện với cái nhìn săm soi của Sở Kiều Tịnh, Dạ Chí Thần không hề khó chịu một chút nào, hắn hướng tầm mắt xuống, khóe môi Sở Kiều Tịnh dính bánh hoa mai hấp dẫn sự chú ý của hắn. 

"Ngươi cứ nhìn chằm chằm ta làm gì? Trên mặt ta có thứ gì sao?" 

Nói rồi, Sở Kiều Tịnh sờ mặt, nhưng không sờ thấy gì cả. 

Dạ Chí Thần bị dáng vẻ ngốc nghếch của Sở Kiều Tịnh chọc cười, hắn chợt cười khẽ một tiếng, ý cười dịu dàng lan tràn nơi đáy mắt lạnh lẽo của hắn, như có sự mê hoặc, khiến người khác không dời nổi mắt. 

"Ngươi, ngươi làm gì vậy?" 

Không biết làm sao, Dạ Chí Thần dần tiến sát lại gần nàng, khiến Sở Kiều Tịnh lắp bắp. 

Khoảng cách càng ngày càng gần, suýt chút nữa có thể hôn lên môi nàng rồi. 

Tên này còn muốn lặp lại chuyện hôm qua sao? 

Nếu như vậy.... 

Tay nàng có thêm mấy cây châm bạc. 

Sở Kiều Tịnh cảnh giác nhìn chằm chằm Dạ Chí Thần, lúc hắn càng tới gần hơn, nhịp tim nàng không kìm được mà đập dồn dập. 

Hơi thở nóng rực đan vào nhau, bầu không khí dần trở nên ái muội. 

Đúng vào lúc này, giọng nói sang sảng của Dạ Tinh Húc xông vào. 

"Tam ca! Tam ca! Huynh có đây không?" 

Dạ Chí Thần cứ như không nghe thấy tiếng hắn ta nói, nhẹ nhàng lau vụn bánh hoa mai trên khóe miệng Sở Kiều Tịnh. 

"Trên khóe miệng nàng có vụn bánh hoa mai" Hắn giải thích đơn giản với nàng. 

"Ồ... vậy à.." Sở Kiều Tịnh nhìn vụn bánh hoa mai trong tay Dạ Chí Thần, đáy lòng chợt có sự thất vọng khó tả, nhưng lại biến mất rất nhanh, khiến nàng không kịp phát hiện ra. 

Sở Kiều Tịnh thản nhiên ăn cháo, ăn mấy miếng rồi chuẩn bị rời đi. Dù gì nàng cũng không muốn cãi nhau với kẻ không có đầu óc. 

"Này này này! Ngươi đi đâu đấy?" 

Sở Kiều Tịnh chẳng nhìn Dạ Tinh Húc lấy một cái, trong lòng nhớ tới chuyện cổ trùng, vẻ mặt lạnh nhạt, khẽ nói với Dạ Chí Thần: "Ta đi trước đây." 

Còn chưa đi được một bước, Dạ Tinh Húc nổi giận đùng đùng chặn đường Sở Kiều Tịnh: "Nữ nhân nhà ngươi, bổn vương gọi ngươi đấy, lẽ nào ngươi không nghe thấy sao?" 

Không đợi Sở Kiều Tịnh nói gì, Dạ Chí Thần đã lên tiếng trước, giọng nói hắn lạnh lùng, như băng ngàn năm. 

"Lễ nghĩa của đệ đâu! Nàng ấy là tẩu tẩu của đệ đấy!" 

Giọng nói uy nghiêm khiến Dạ Tinh Húc nghẹn lại, cho dù trong lòng không muốn, nhưng vẫn nghe lời Dạ Chí Thần, khó chịu gật đầu. 

Sở Kiều Tịnh nhìn Dạ Chí Thần bằng vẻ phức tạp, mím môi không nói gì. 

Nàng sẽ không để ý tới chuyện nhỏ nhặt này đâu, cổ trùng vẫn quan trọng hơn. 

Nàng vừa định đi thì lại bị Dạ Tinh Húc ngăn lại lần nữa. 

"Nè..." 

Thấy ánh mắt âm u cảnh cáo của Dạ Chí Thần, Dạ Tinh Húc không kìm được căng thẳng, nuốt khan một cái rồi vội vàng đổi lời. "Tẩu... Tẩu tẩu! Bổn vương có việc tìm tẩu!" 

Sở Kiều Tịnh vốn đang mất kiên nhẫn, định cho Dạ Tinh Húc biết mặt. Không ngờ tên này bỗng dưng có việc tìm mình. 

"O?" 

Nàng khẽ nhướng mày, tên ngu ngốc này coi thường nàng nhất, vậy mà có chuyện cầu xin nàng cơ à? 

Sở Kiều Tịnh bình tĩnh nhàn nhã ngồi xuống, dáng vẻ hờ hững, một tay chống cằm, một tay gõ mặt bàn. 

Dạ Tinh Húc không nhìn nổi khuôn mặt xấu xí cả thế giới này ta là lớn nhất của Sở Kiều Tịnh, nhưng có việc cầu xin người ta nên không thể không cúi đầu. 

Hắn ta gượng gạo lấy một cây thảo dược trong lòng ra, ánh mắt mất tự nhiên nhìn sang bên cạnh, tay gãi đầu. 

"Tẩu... Tẩu có biết thuộc tính của thảo dược này không?" 

Sở Kiều Tịnh khẽ liếc nhìn thảo dược trong tay Dạ Tinh Húc, sau đó lập tức sững sờ. 

Thảo dược? 

Đây chẳng phải cỏ dại hơi hiếm có một chút thôi sao? 

Chắc là tên ngố này bị người khác lừa rồi! 

Nhưng mà... tên ngu ngốc này thường hay khinh thường người khác, nàng cũng không ngại giúp đỡ người kia đâu. 

"Ngươi muốn biết thuộc tính của thảo dược này để làm gì?" 

Tuy không muốn nói nguyên nhân, nhưng để sớm ngày vào được Y các, Dạ Tinh Húc ấp úng nói chuyện xảy ra trước đó. 

Thời gian quay lại một ngày trước. 

Tâm trạng hôm nay của Dạ Tinh Húc bừng sáng ánh nắng chói lọi, từ sáng sớm đã đến Y các. 

Cửa Y các vẫn như trước đây, rất nhiều người xếp hàng từ sáng sớm. 

Dạ Tinh Húc hăng hái đi thẳng tới đẳng trước hàng, đứng bên cạnh một thị vệ xếp hàng cho hắn ta, vẫy tay với thị vệ, sau đó thong dong đi vào. 

Dạ Tinh Húc liếc nhìn xung quanh, sau đó tầm mắt dính chặt vào bóng lưng trước mặt, sắc mặt hắn ta lập tức vui mừng, vội vàng chạy tới đó. "Đại quản sự, ta muốn gặp Tam Sinh thần y! Muốn bái hắn làm thầy! Ngươi cho ta gặp Tam Sinh thần y đi!" 

Người này nghe thấy có người gọi hắn ta thì chậm rãi quay người lại. 

Dư Đông nhìn Dạ Tinh Húc, bình tĩnh quan sát hắn ta một lượt. 

Thường ngày Húc Vương luôn bất kính với chủ nhân, thậm chí hay nói lời châm chọc, bây giờ thì lại ngày nào cũng tới, nói muốn bái nàng làm thầy. 

Không biết, nếu có một ngày hắn ta biết Sở Kiều Tịnh chính là Hề Tam Sinh thì sẽ có vẻ mặt như thế nào đây. 

Nghĩ thôi cũng thấy buồn cười rồi. 

"Người muốn bái Tam Sinh thần y làm thầy? Tại sao?" 

"Tam Sinh thần y diệu thủ hồi xuân, chữa bệnh nào cũng khỏi, được xưng là thần tiên hạ phàm cũng không quá! Hắn lợi hại như vậy, đương nhiên là thần tượng của bổn... thần tượng của ta! Cho nên, ta nhất định phải làm đồ đệ của Tam Sinh thần y!" 

Vẻ mặt Dạ Tinh Húc đầy khao khát, khen ngợi không dứt miệng. 

Trong mắt Dư Đông lóe lên vẻ châm chọc. 

Hừ, hắn ta gây sự với chủ nhân như vậy mà cũng xứng à! 

Dư Đông khôi phục vẻ nghiêm túc, đứng đó chắp tay: "Có rất nhiều người muốn trở thành đồ đệ của Tam Sinh thần y, chỉ khi trả lời câu hỏi của Tam Sinh thần y một cách hoàn hảo thì mới gặp được ngài ấy. Nhưng còn có bái sư được hay không thì lại là chuyện khác." 

"Là gì vậy?" Mắt Dạ Tinh Húc chợt sáng bừng lên, mong đợi nhìn hắn ta, vội vàng hỏi. 

"Các hạ đợi ta chút! Tại hạ đi bẩm báo!" 

Nói rồi, Dư Đông đi ra hậu viện, chẳng mấy chốc, hắn ta đã quay lại, sau đó đặt thứ trong tay lên bàn. 

"Câu hỏi đầu tiên là ngươi có thể nói ra được công dụng và thuộc tính của thảo dược này không. Mong các hạ hãy suy nghĩ cẩn thận!" 

Dạ Tinh Húc nhìn thảo dược trên bàn, khóe miệng không khỏi run rẩy. 

Hắn ta còn chẳng biết là thảo dược gì, chứ đừng nói đến mấy thứ công dụng thuộc tính. 

Bầu không khí xung quanh Dạ Tinh Húc chợt im phăng phắc. 

Một lúc lâu sau, Dạ Tinh Húc thực sự không nghĩ ra, nhưng rồi não hắn ta chợt nảy số nhớ tới Thái Y viện, tâm trạng hơi kích động. 

"Bổn vương có thể mang đi không, sau đó nói đáp án với ngươi!" 

"Đương nhiên là được." Dư Đông vui vẻ chấp nhận, khóe miệng từ từ cong lên vẻ đùa cợt. 

Cuối cùng còn nhắc Dạ Tinh Húc phải giữ thảo dược này cẩn thận, đừng để làm mất. 

Sau khi Dạ Tinh Húc hứa hẹn đủ điều thì vội vàng tiến cung tới Thái Y viện, tìm hết thái y này tới thái y khác. 

Thái y nào bị hỏi cũng ngớ người ra, thảo dược này thực sự có cùng công dụng với cỏ dại trước đây của Thần Vương phi. 

"Xin hỏi Vương gia, sao lại biết lai lịch của cây thảo dược này?" 

"Thảo dược này ở chỗ Tam Sinh thần y." 

Nói ra lời này, mọi người bèn bỏ qua suy nghĩ kia. 

Dù sao, suy nghĩ của Y các cũng không... kỳ lạ như Thần Vương phi đâu! 

eyJpdiI6IlhNd2REYXVKTEFuRkU4QnRiTjVpWWc9PSIsInZhbHVlIjoiY0NDSHFLQ0pyWlZURUZuRVNTQ2drOXF0RjA5UG0rNldLRUg0MlpWUjFsRDBPMTVkdkhcL0l3alk4dVFSekI1YUdnSVlZN3VcL0I4OXhcL256eVdFZ2VKdWJ1bjRoUTEzeUpzS2xlUGFud2lTRThnQWVsNXFEUlNTTGVva2tkcURUMkN4TDBjTzV2NFBKRXA4Vks1RmZYcDUzOEZLSGlZQzBHTGhpKzFCR2M0WHJJc2VYVzZTUDRxcE82WHRJOUpIRDlwOEwyQVZxQUhEVFcxSXhPM0ZtWjFzYWo5YUFXbUtTdGVmdWV5ZjZ4OGpcLzQ9IiwibWFjIjoiYjJkYjI2OTUwNTg5ODUwNDVhMDk2ZTBlN2QxMGRiZTRlYTE2OWEyMjZkYzkyOTE0ZDJkMDk1YWJiNmEwNTAwMyJ9
eyJpdiI6ImcyK0Q4eUpkQnhiTTBKVkFpS0Fic0E9PSIsInZhbHVlIjoiSU5qVjB1V1VRdFROMWlZalIxbURtdzZTVkpUYUZFbDFtYlRaWU5MK29ZWHdzRUJLS2hhZE9WQlVreTFNS2c2cWZEbUl4R2JDXC9nWnNXWVhXaE9ISENYdjdXSFM2RjZRazJEb08zWGZEXC9Ga3dHRSthK0NrbW8wOGp4SXJBYnRsRndmanpIUUJnZXpCZTNXQ3B3QlF1UXUzOTBKOVwvc3ZaTlpuQWYyVCtqYVZPTlI5dnl5RzUxd3Y2eFwvQjl6a0VWWnI1TG5abERFZ0hJZzFCYWJxbHA0SjN5SW50UnozYlEreEVTMU9NdlVVa2l0R1hxWWZyNytucDRiNE5Id2RnS01lNCt1MUtmN0JmUThcL1dVYVNiazJYUT09IiwibWFjIjoiMDZiNThjZmI2MzZlNWQwOGRmYTE0MTNlMDBkNmIxNzI1OTM0YzllNmZlODE4NjUxYWJlNGRlMGEwZDJhMzYzOCJ9

Nhìn vẻ mặt những người ở đây, Dạ Tinh Húc không thể không nổi giận, chỉ thẳng vào mấy thái y bên dưới mà không chút khách sáo nào.

Advertisement
x