Tất nhiên Sở Kiều Tịnh biết người đang đứng trước mặt mình mới chính là hung thủ giết chết Thư Hương. Họ sợ Thư Hương sẽ nói hết chuyện ở Tàng Thư các ra, sau đó sẽ không còn cớ gọi nàng đến trách phạt nữa. 

Sở Kiều Tịnh không nhịn được, nàng hít một hơi thật sâu rồi chỉ chỉ vào vại nước. 

"Sao thế? Chỗ này có vấn đề gì à?" Dạ Thanh Bình cố đè nỗi hoang mang hốt hoảng trong lòng xuống, giả vờ bình tĩnh nói. 

Nàng ta và Hoàng hậu thông đồng với nhau làm ra mọi chuyện này, nhưng từ đầu đến cuối đều xử lý cực kỳ nhanh chóng, chắc chắn sẽ không để lại sai lầm gì. Nữ nhân xấu xí này chỉ đang ra vẻ, làm bộ làm tịch tí thôi. 

So với Dạ Thanh Bình đã có chút hoảng loạn thì Hoàng hậu có vẻ bình tĩnh hơn nhiều. Sau khi bác bỏ mấy câu của Sở Kiều Tịnh, bà ta đột nhiên cười nhạo, lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ ở chỗ của Vương phi, đến cả vại đựng nước cũng mọc miệng nói chuyện được à?" 

"Chuyện này nương nương đoán trúng thật rồi. Cái vại nước này chắc chắn biết tiếng người đấy ạ." 

Sở Kiều Tịnh nở nụ cười thỏa mãn, vén tay áo để lộ một đoạn cổ tay trắng như ngó sen. Nàng thả tay vào vại nước như đang tìm kiếm thứ gì đó. 

Chỉ một lát sau, ngón tay như ngọc vớt từ trong đó ra một nhúm tóc đen nhánh. 

"Đây là cái gì thế?" Cả đám người kinh ngạc, xích lại gần, biểu cảm trên mặt thì chẳng ai giống ai. 

"Tóc đấy ạ." Sở Kiều Tịnh nâng sợi tóc trên tay cao hơn một chút, điềm tĩnh nói: "Hoàng thượng, người nói xem có kỳ lạ không chứ? Thi thể Thư Hương bị thương ở phần đầu, miệng vết thương lại thiếu mất một nhúm tóc. Mà tình cờ ghê, trong vại nước này cũng có tóc?" 

Hoàng thượng cau mày, cũng chợt nhớ đến những điều bất thường trong vụ việc này. 

Sở Kiều Tịnh đến gần Hoàng hậu: "Chỗ này cực kỳ hoang vắng, rất ít người lui tới nên giết người ở đây cũng dễ như trở bàn tay. Để mọi việc trông có vẻ bình thường hơn, hung thủ đành sai người ném thi thể vào cái hồ gần đây nhất. Còn về phần hung thủ, lúc đó cứ tra hỏi thái giám hoặc thị vệ trực ban xem những ai đã từng đến đây, hoặc khu vực quanh đây là biết ngay" 

Tuy trong lòng Hoàng hậu đã hơi hốt hoảng nhưng trên mặt vẫn không hề có biểu cảm dư thừa nào, bà ta chỉ lạnh lùng cười rồi đưa mắt nhìn Sở Kiều Tịnh: "Chỗ tóc này cũng 

có thể là của cung nữ khác rơi vào khi múc nước. Thần Vương phi phán đoán đó là tóc của Thư Hương thì có vẻ hơi bị qua loa rồi đấy. 

"Muốn kiểm chứng chuyện này cũng đơn giản thôi. Đúng lúc gần đây Tịnh Nhi mới nghiên cứu ra một loại công cụ có thể dựa vào lông tóc để xác định thân phận của chủ nhân. Chỉ cần lấy vài sợi tóc trên thi thể Thư Hương đến đây so sánh, kết quả sẽ có rất nhanh. 

Nói xong, Sở Kiều Tịnh nhìn thẳng vào Hoàng hậu. Ánh mắt nóng rực nhưng lại khiến sống lưng bà ta lạnh ngắt. 

Từ lâu đã nghe nói thành tựu trên phương diện y thuật của Sở Kiều Tịnh rất tốt, giờ lại nghe được nàng còn có thể phát minh ra mấy thứ kỳ quái này... Nữ nhân này nhất định không thể giữ lại. 

"Việc đã đến nước này, sợ là Thần Vương phi phải mang thứ kia ra mới được. 

"Xin chư vị vui lòng chờ một lát, mọi việc sẽ xong ngay thôi. Sở Kiều Tịnh bước lên phía trước: "Công cụ này ta để ngay trên người, cũng không lớn lắm nhưng quá trình lắp ráp 

lại không thể để mọi người nhìn thấy được. Phụ hoàng, xin người để nhi thần đến căn phòng trống bên kia lắp ráp, sẽ xong nhanh thôi ạ. 

Mặc dù Hoàng thượng có kiến thức rộng rãi nhưng lại chưa từng nghe thấy trên đời có bảo vật như thế, ông lập tức ân chuẩn cho Sở Kiều Tịnh đi lắp ráp. 

Sau khi chắc chắn không có ai nhìn trộm, Sở Kiều Tịnh đi vào phòng, tiếp đó lại đi vào không gian tìm một loại loại máy thử DNA. Đây là dụng cụ lúc trước Sở Kiều Tịnh căn cứ theo máy loại máy ban đầu để nghiên cứu, cải tiến thành. So với mấy thứ máy móc hiện đại thì nó là loại cầm tay, nhỏ gọn dễ mang theo hơn nhiều, cho kết quả cũng rất nhanh. 

Phía trên dụng cụ có hai bóng đèn, nếu là cùng một người thì bóng đèn màu xanh sẽ bật sáng, nếu là quan hệ ruột thịt thì bóng đèn đỏ sẽ sáng lên. Trường hợp không có quan hệ gì thì cả hai đều như cũ, không sáng lên được. 

Khi Sở Kiều Tịnh bước ra khỏi căn phòng kia, trên tay nàng đã có thêm một món đồ màu trắng rất tinh xảo, không biết được làm từ chất liệu gì. 

Sở Kiều Tịnh mỉm cười, đảo mắt nhìn những người đang có mặt ở đây, giơ món đồ kia ra cho bọn họ xem. 

"Món đồ này có thể căn cứ vào tóc để giám định thông tin... Chỉ cần bỏ tóc vào ô nhỏ này, sau đó lấy thêm chút tóc người cần xác định bỏ vào ô bên này rồi ấn nút khởi động. Chẳng bao lâu sau sẽ có thể căn cứ vào hai bóng đèn này để xác định thân phận của bọn họ." 

Sở Kiều Tịnh nói lại công dụng và cách dùng cho mọi người hiểu rõ. 

"Sở Kiều Tịnh, ngươi đừng ở đây bày trò. Hình dạng thứ này đúng là hơi kỳ lạ, nhưng tác dụng thì bổn công chúa thấy ngươi chỉ đang tự biên tự diễn thôi." 

Dạ Thanh Bình nhìn món đồ trên tay Sở Kiều Tịnh, không kìm được mà khịt mũi coi thường. 

Hoàng hậu thấy Dạ Thanh Bình đã hơi mất bình tĩnh, có vẻ như sắp không nhịn được nữa liền đưa mắt nhìn nàng ta, giả vờ tức giận: "Bình Nhi, nói chuyện phải biết tôn ti, có chừng mực!" 

Dạ Thanh Bình bĩu môi bất mãn nhưng vẫn ngậm miệng lại. 

Thấy Dạ Thanh Bình không nói gì nữa, Hoàng hậu nghiêm túc nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, đôi môi đỏ lại bắt đầu khép mở. 

"Nhưng bổn cung cũng rất tò mò, không biết thứ này có thật sự thần kỳ như lời ngươi nói không. Bổn cung có thể thử một chút chứ?" 

"Vàng thật không sợ lửa, lát nữa con sẽ quay người sang chỗ khác. Mời Hoàng hậu và Công chúa mỗi người nhổ vài sợi tóc để sang một bên và làm ký hiệu trên đó. Tiếp theo con sẽ phân biệt xem sợi nào là của ai." 

Hoàng hậu gật đầu, Sở Kiều Tịnh từ từ xoay người sang chỗ khác. 

Thấy Sở Kiều Tịnh hoàn toàn không nhìn được tình hình phía sau, Hoàng hậu và Dạ Thanh Bình mỗi người tự nhổ tóc của mình rồi để sang một bên. 

"Ngươi có thể quay lại rồi" 

Sở Kiều Tịnh nghe vậy liền xoay người lại, đặt tóc lên công cụ nhỏ của mình. Nhưng người khác không hẹn mà cùng nhìn chằm chằm vào đèn báo. 

Bởi vì tóc được tách ra nên trong số những người ở đây, chỉ có mình Sở Kiều Tịnh là không biết sợi nào thuộc về ai. Những người còn lại đều tận mắt nhìn thấy, biết rất rõ. 

Lúc Sở Kiều Tịnh cầm cùng một sợi tóc để lên máy, bóng đèn màu xanh bật sáng thì mọi người đều sững sờ. 

Sở Kiều Tịnh bình thản nhìn quanh một lượt, khoé môi nhếch lên thành một đường cong nhàn nhạt: "Mấy sợi này là của cùng một người" 

"Chuyện này!" Hoàng hậu bỗng chốc kinh hãi không thể tin được. Nhưng bà ta ngạc nhiên xong thì lại bắt đầu cảm thấy hoảng hốt. 

Nếu là thật, vậy chẳng phải cái chết của Thư Hương sẽ... 

"Phụ hoàng, mẫu hậu, chuyện thế này sao lại có thể coi như trò đùa được chứ. Không thể để nàng ta giở trò lừa bịp, kiểm tra qua loa đại khái vậy được. Chúng ta phải thử lại vài lần nữa." Dạ Thanh Bình đứng kế bên, không nhịn được nói. 

Sở Kiều Tịnh đã biết trước kiểu gì Hoàng hậu và Dạ Thanh Bình cũng sẽ giở trò ngăn cản. Thế nhưng với công cụ mình tự tay chế tạo, nàng có sự tin tưởng tuyệt đối, cho dù có 

kêu nàng thử nghiệm cả nghìn lần thì kết quả cũng như vậy thôi. 

Vẻ mặt Sở Kiều Tịnh dửng dưng, ánh mắt tràn đầy vẻ sắc lạnh, nàng khẽ gật đầu. 

Mấy thí nghiệm sau, cho dù bọn họ sử dụng tóc của ai thì nàng cũng có thể dễ dàng phân biệt được. Hoàng thượng thấy Hoàng hậu còn muốn làm thí nghiệm tiếp, ánh mắt ngạc nhiên ban đầu cũng dần dấy lên mấy phần mất kiên nhẫn và nóng giận. 

"Đủ rồi! Rốt cuộc Hoàng hậu không tin dụng cụ này hay không muốn điều tra cái chết của Thư Hương!" Hoàng Thượng nheo mắt lại, trên mặt đầy vẻ tàn khốc và uy nghiêm. 

Thấy vậy, trong lòng Hoàng hậu vừa bất mãn vừa hoảng hốt: "Thần thiếp chỉ sợ đến lúc đó lại có sai sót gì. Nhưng... nếu Hoàng thượng đã cảm thấy không có vấn đề gì, vậy thì chắc chắn sẽ không có vấn đề gì" 

eyJpdiI6IlZNMW8zV2swekplUlBzemdJdkU1bXc9PSIsInZhbHVlIjoicnN1ZnVkekJHaDljVlIzNXJIRmhuc3A3eW1GQTBma0RaM0pjV2VcL0RnYW5RbWRTaE5mR3pLQzh6dFpJSkVRY3RpWGVOTTJBbFV1MmtIMmdZTFlJeFVKUklFOXlSWlU3WnVSTWVYVkEwek1ueWMzWm9COVF6a05YU3VHaDlBRHoxaWkyb2ptM3p6bWRVNlZTSjZWT3BFZHBnbjJcLzhTSDVnY09OcUFFZEcwa0EzY2VEaEJNbE9mMjYxc2tlcHBwcjlUUU5LOXhjQUhRdFNqbysrY0FWQm1mVlVVaEJIUVoxTVJTbVg2a29kZ1RMUnN6SVZFQUdNRXRwcjFHSjJjSzU3TUN2TnV6Y0pwN1lFS0plSmVMeEtXck53aFNnNWt6S0ZyRVVzQUVEOGxBbCs5bVwvblBTUzl1WEZUeEV0QnZNMDRwNFZ4OEdneCtRSjFvMVY2ZXFGa2dTRzhKYStGXC9aTXN1XC82NEp2WXdidXdtZExtOFNySzF4aCtpYzhSNU42MUg5WWdhWDdBOEo5RFRrcFZNTkhFUWNRPT0iLCJtYWMiOiI1MzY1NzU1MmExZWVmNWMyY2JjZmI0MTA5MWQxNDM5MTI4MWE0MmRjZGI5M2ZlMDA2MDViZWVmY2RlMWJjN2E1In0=
eyJpdiI6IkhKZkVYY2FFXC9GVlhtU3BZXC9xamxjQT09IiwidmFsdWUiOiIycDNNd1JtcUlaSUlkVkpHa0p3eVwvVGNuWHRVVWgrYmtuZ1doRjZEQ2dcL0o0YXB0a0c5TjJcL3FKUlZCNm1xdTJlTlF6bWFaME1GMW9JSFIwSDVhbnFcL3VEZnlFeW05ZThpd0dzd0JpUXg4eDFTY2dcL2VLcDhmY0ErN3pIeFViRmpoRERHK05JeFEyOTZEdkhnbjcwRUltRFpkcU9yelRzKzBOZ3RKMHlVc1RxeUZocnZScWI0TFFxbk9QUGk4U1dQYzRvSEpHaXdEa3k0QkdrTGVWVTlEVWNKUjlSUHp1dWgyU0JJbExNK1VSSnFkclNRVDVCeXZxWGJJeEN0Q1BjaTJYdUpUbWsrWkMzK25Xa3lFRzV1c0dvV3BIXC96UHJQZ0NqYjI1M2xQM1hwS3VDZTlKWlpCUFlUekRtb2EySzBrMTB0YUlDVnU2ZW1BZENcLzNmSjgrZHl3PT0iLCJtYWMiOiIxOTIzYThlOTE2NjA2MjM1ZDgzZjA0N2E4Y2E1OWE5ZTBiYWU3YjJlODFkZmUwYzc3NjQwM2UyMWY3ZTc0N2Q0In0=

"Tách!" Bóng đèn màu xanh sáng lên. Sắc mặt những người ở đây mỗi người một vẻ, có thấp thỏm, hoảng sợ, có kích động, cũng có cả tức giận.

Advertisement
x