Mấy ngày qua Sở Kiều Tịnh ở lại An Khánh cung, Thái hậu vẫn không quan tâm gì.
Giống như đã quên mất chuyện Sở Kiều Tịnh còn đang ở An Khánh cung vậy.
Mãi đến một hôm Thái hậu tới Phật đường lễ Phật mới chợt nhớ ra, hỏi: "Mấy ngày nữa cũng nên đưa kinh Phật đã chép đến chùa rồi đúng không? Sở Kiều Tịnh chép kinh thế nào rồi?"
Tu Lương ma ma rũ mắt trả lời: "Bên phía Sở cô nương cũng không có chuyện gì, vẫn luôn yên phận ở trong Tàng Kinh các chép kinh Phật không đi đâu cả, ngoài Ngũ Công chúa và Trưởng Công chúa từng đến thì không còn ai đến tìm nữa cả"
Thái hậu hơi cau mày, nhưng cũng không nói gì thêm.
Bà ta cung kính lễ Phật, tịnh tâm ngồi ở Phật đường đến trưa.
Lúc trước vốn định rời đi luôn, nhưng dường như muốn xác nhận điều gì đó, bèn nói: "Ai gia cảm thấy Sở Kiều Tịnh làm việc không thể nói là ổn thoả, vẫn nên tự mình đến xem"
Mấy ngày qua ngoài việc chép kinh Phật, Sở Kiều Tịnh cũng không làm chuyện gì khác, kinh Phật chất đống như núi cũng đã gần chép xong.
Lúc Thái hậu đến, nàng vẫn đang bình tĩnh chép kinh.
Ánh nắng dịu dàng xuyên qua hiên cửa sổ chiếu vào, khiến cả người nàng đắm chìm dưới ánh mặt trời, trên người dường như cũng phát ra ánh sáng mờ nhạt.
Thấy Thái hậu đến thăm, Sở Kiều Tịnh hơi khựng lại, ung dung đứng dậy hành lễ.
Thái hậu thoáng nhìn nàng, sau đó đi qua nàng đến trước bàn, cầm mấy quyển kinh Phật đã chép lên xem.
Nét chữ của Sở Kiều Tịnh đẹp đẽ có lực, chép cũng khá ổn.
Sau khi xem, trong lòng Thái hậu cuối cùng cũng yên tâm về Sở Kiều Tịnh.
Chỉ cần Sở Kiều Tịnh không làm loạn, Thái hậu cũng không quá khó chịu với nàng.
Trước đây bà ta luôn chướng mắt với Sở Kiều Tịnh đều là vì bên cạnh Sở Kiều Tịnh luôn xảy ra những chuyện khiến người ta không vui.
Bây giờ thấy nàng ngoan ngoãn ở đây chép kinh Phật, Thái hậu cũng không tìm ra sơ sót nên cũng không tỏ thái độ gì với nàng.
Chỉ nhắc nhở nàng một câu: "Mấy ngày nữa phải đưa kinh Phật đến chùa Bảo Hoa, ngươi phải nhanh chóng chép xong kinh Phật, đừng có lề mề" Sở Kiều Tịnh gật đầu: "Biết rồi ạ"
Bây giờ cũng không còn mấy quyển kinh Phật chưa chép nữa, mấy ngày là đủ chép hết, cho nên đương nhiên Sở Kiều Tịnh cũng nhanh chóng đồng ý. Thái hậu khẽ "ừ" một tiếng, cũng không nói gì thêm mà nhanh chóng rời đi.
Đợi Thái hậu đi rồi, Mai Anh thở phào nhẹ nhõm: "Sợ chết mất thôi, nô tỳ còn tưởng Thái hậu đến gây chuyện nữa chứ"
Sở Kiều Tịnh nở nụ cười: "Không cần phải căng thẳng như thế, chúng ta làm việc ngay thẳng, không cần sợ người nào đến gây chuyện cả."
Mai Anh gật đầu tán thành: "Tiểu thư nói đúng"
Chuyến thăm bất ngờ của Thái hậu cũng không tạo ra ảnh hưởng gì với Sở Kiều Tịnh, tiến độ ngày thường thế nào thì tiến độ hôm nay vẫn là như thế.
Chẳng mấy chốc đã chép xong được mấy quyển kinh Phật, Sở Kiều Tịnh xoa bóp cánh tay đang mỏi, ngước mắt nhìn sắc trời.
Trong vô thức trời cũng đã tối.
Nếu là trước đây, lúc này có lẽ Nhan Đóa đã trở về, sau đó mấy người họ sẽ cùng về phòng.
Không biết Mai Anh đã ngủ gật trong góc từ bao giờ.
Chẳng trách hôm nay lại không có ai nhắc nhở nàng.
Nhìn sắc trời có lẽ đã là cuối giờ Thân.
Đến giờ này Nhan Đóa còn chưa về khiến Sở Kiều Tịnh không khỏi hơi lo lắng.
Trong cung này khắp nơi đều là quý nhân, với tính cách của Nhan Đóa, nếu gặp phải người nào thì sẽ phiền phức lắm.
Nàng vội vàng đánh thức Mai Anh: "Mai Anh, đừng ngủ nữa"
Mai Anh giật mình thức dậy, sắc mặt ửng đỏ: "Sao tự nhiên nô tỳ lại ngủ quên mất, đã muộn thế này rồi sao?"
Sở Kiều Tịnh cau mày nói: "Đúng vậy, có lẽ đã sắp đến giờ Dậu rồi, Nhan Đóa vẫn chưa về"
Mai Anh hơi sửng sốt, sau đó trên mặt cũng không khỏi lộ vẻ lo lắng: "Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi? Trước kia Nhan Đóa cô nương về sớm lắm"
Mấy ngày nay Nhan Đóa đều đi ra ngoài chơi theo ý mình, cũng không xảy ra chuyện gì.
Bỗng nhiên không trở về đúng giờ, khó tránh khỏi sẽ khiến hai người lo lắng.
Trong mắt Sở Kiều Tịnh cũng chứa đựng nỗi lo âu: "Cho nên bây giờ ta đang định ra ngoài tìm nàng, ngươi ở lại đây sắp xếp kinh Phật đã chép xong giúp ta, đợi bọn ta về."
Việc chép kinh Phật cũng đã sắp xong, chỉ còn lại giai đoạn sắp xếp cuối cùng.
Mà bây giờ nàng lo lắng cho Nhan Đóa, cũng chỉ có thể giao việc này cho Mai Anh.
Mai Anh gật đầu lia lịa, đáp: "Vâng, tiểu thư đi tìm Nhan Đóa đi ạ, việc nơi này cứ giao cho nô tỳ"
Dù chuyện khác nàng ấy không giúp được gì, nhưng sắp xếp kinh Phật là một chuyện rất đơn giản.
Sở Kiều Tịnh dặn dò một lượt phải sắp xếp kinh Phật theo thứ tự thế nào, thấy Mai Anh thông minh nhanh nhẹn, rất có thể học một biết mười thì mới yên tâm giao việc này cho nàng ấy, sau đó rời khỏi Tàng Kinh các.
Ban đầu Sở Kiều Tịnh cứ tưởng muốn tìm thấy Nhan Đóa còn phải mất chút thời gian.
Vì Hoàng cung rộng lớn như thế, nhìn một vòng cũng không biết đi đâu tìm.
Ai ngờ còn chưa đi được bao xa đã thấy Nhan Đóa tung tăng đi về phía An Khánh cung.
Sắc mặt nàng ta cũng rất thoải mái, không giống như gặp phải chuyện khó khăn gì. Nhan Đóa cũng nhìn thấy Sở Kiều Tịnh, vội vàng chạy đến hỏi: "Sư phụ, sao người lại ra ngoài thế?"
Sở Kiều Tịnh thấy Nhan Đóa không có chuyện gì thì cũng yên tâm, may là chỉ sợ bóng sợ gió thôi.
Nàng bất đắc dĩ lắc đầu nói: "Còn không phải vì ngươi à, muộn thế này rồi còn chưa về, khiến người ta phải lo lắng."
Mấy ngày trước Nhan Đóa đều trở về An Khánh cung đúng giờ, chỉ có hôm nay là ngoại lệ.
Nhan Đóa ngượng ngùng cúi thấp đầu, nhỏ giọng nói: "Con xin lỗi, khiến sư phụ phải lo lắng rồi ạ"
Sở Kiều Tịnh khẽ thở dài, quan tâm hỏi: "Có chuyện gì thế? Hôm nay gặp phải chuyện gì à?"
Dù Nhan Đóa làm việc theo ý mình, nhưng cũng sẽ không khiến người ta lo lắng mà không có lý do, cho nên Sở Kiều Tịnh cũng mặc định cho rằng Nhan Đóa gặp chuyện gì đó.
"Thật ra cũng không có chuyện gì đặc biệt cả, chỉ là trên đường trở về con đột nhiên bị một cung nữ ngăn cản, bảo con đưa ít đồ giúp nàng ta, con thấy nàng ta khóc như mưa rất đáng thương nên đã đồng ý."
Lúc này Sở Kiều Tịnh mới thở phào nhẹ nhõm, nếu vì giúp cung nữ mới về muộn thì không phải vấn đề lớn gì.
Nàng thuận miệng hỏi một câu: "Đưa thứ gì vậy?"
Chỉ là chuyện đưa một cái khăn tay, tại sao cung nữ kia lại cuống cuồng như thế, còn phải nhất quyết ngăn Nhan Đóa lại, nhờ Nhan Đóa đi đưa cho nàng ta?
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất