Về chuyện hòa lỵ, hai người vốn cũng sắp đến thời gian hòa ly như giao hẹn, Dạ Chí Thần lấy thư hòa ly ra cũng chỉ là kết thúc mối quan hệ này trước thời hạn thôi.
Những ngày qua nàng cũng không ngừng tự nhủ, mối quan hệ này sớm muộn gì cũng sẽ kết thúc, nàng không cần quá để tâm.
Dạ Linh Nhi nhìn ra sự miễn cưỡng của nàng, bỗng càng thấy đau lòng hơn.
"Tiểu Kiều Tịnh, nếu con không muốn ở lại đây thì ta đi cầu xin giúp con.
Sở Kiều Tịnh lại từ chối khéo: "Kiều Tịnh xin nhận tấm lòng của Trưởng Công chúa, có điều khoảng thời gian này xảy ra rất nhiều chuyện, ở bên ngoài cung có đủ thứ chuyện ồn ào xảy ra, thà ở lại đây chép kinh Phật, tu tâm dưỡng tính còn hơn.
Huống hồ nàng cũng không muốn Dạ Linh Nhi khó xử vì đứng giữa nàng và Thái hậu.
Tóm lại Thái hậu cũng không làm khó nàng, yên tĩnh ở lại đây một khoảng thời gian, nói không chừng Dạ Chí Thần và Bắc Thanh sẽ chịu dừng lại.
Dạ Linh Nhi thấy thế cũng không khuyên nàng thêm.
Nàng ấy ngước mắt nhìn thấy Nhan Đóa đang đứng sau lưng Sở Kiều Tịnh, trợn đôi mắt to tròn len lén quan sát mình.
Nhan Đóa vừa khéo đụng phải tầm mắt của Dạ Linh Nhi, nàng ta chột dạ chớp mắt mấy cái, vội vàng cúi đầu.
Dạ Linh Nhi cười hiền hòa: "Ta chưa từng nhìn thấy nha đầu này bên cạnh con bao giờ"
Sở Kiều Tịnh quay đầu nhìn thoáng qua Nhan Đóa, trong lòng chợt xuất hiện một ý nghĩ.
Nếu Nhan Đóa không chịu được nhàm chán khi ở bên cạnh nàng thì thà để Nhan Đóa đi ra ngoài chơi, cứ nhốt nàng ta ở trong Tàng Kinh các cũng không làm được gì.
Nàng cười khẽ: "Nàng tên Nhan Đóa, là học trò của con, lần này cứ nhất quyết muốn theo con vào cung, nhưng nàng lại là một người không ngồi yên được, con vẫn muốn để nàng ra ngoài chơi, nhưng lại sợ nàng gây ra chuyện gì đó. Nếu hôm nay Trưởng Công chúa đã đến thì con cũng có một yêu cầu quá đáng, muốn nhờ vả Trưởng Công chúa"
Dạ Linh Nhi vội nói: "Tiểu Kiều Tịnh có chuyện gì cứ việc nói, giữa hai chúng ta không cần khách sáo như thế"
Sở Kiều Tịnh nhìn thoáng qua Nhan Đóa, cất lời: "Con muốn nhờ Trưởng Công chúa trông nom Nhan Đóa giúp con, nàng chỉ mới tiếp xúc với thế giới bên ngoài không lâu, con sợ sau khi nàng đi ra ngoài sẽ gây ra chuyện thị phi hay gặp phải quý nhân.
Nếu có Dạ Linh Nhi che chở thì không cần lo lắng những điều này nữa, Nhan Đóa cũng có thể thoải mái rời khỏi Tàng Kinh các, không cần ở lại đây với nàng.
Nhan Đóa vốn là một người không có gì ràng buộc, nàng cũng lo nếu cứ ở lại Tàng Kinh các, Nhan Đóa sẽ ngột ngạt chết.
Đây chỉ là chuyện nhỏ với Dạ Linh Nhi, nàng ấy lập tức vui vẻ đồng ý.
"Con yên tâm, cứ giao nha đầu này cho ta, ta sẽ chăm sóc nàng ấy thật tốt, không để mấy người phía dưới ức hiếp nàng ấy."
Sở Kiều Tịnh cười khẽ: "Vậy thì xin cảm ơn Trưởng Công chúa.
Dạ Linh Nhi cố ý nghiêm mặt, cau mày nói: "Tiểu Kiều Tịnh, nếu còn xa lạ với ta như thế thì ta sẽ tức giận thật đấy"
Sở Kiều Tịnh mỉm cười nháy mắt với nàng ấy, không nói thêm gì nữa.
Hai người tản bộ trong An Khánh cung thêm một lúc là Dạ Linh Nhi lại phải trở về cung uống thuốc.
Sở Kiều Tịnh dặn dò nàng ấy mấy câu, bảo nàng ấy chú ý sức khoẻ, sau đó nhìn nàng ấy rời đi.
Nhan Đóa xem như đã tìm thấy cơ hội, nói một cách phấn khởi: "Sư phụ, ý của người là sau này con không cần ở lại trong Tàng Kinh các nữa, có thể ra ngoài chơi ạ?" Sở Kiều Tịnh gật đầu cười khẽ: "Sao nào, không phải nói muốn vào cung ở cạnh ta ư, bây giờ lại muốn bỏ lại ta một mình rồi à?"
Nàng cố ý tỏ vẻ uất ức.
Nhan Đóa vội vàng lắc đầu: "Đóa Nhi đâu có nghĩ như thế! Nếu sư phụ đã nói vậy thì con sẽ không đi đâu nữa, con ở bên cạnh sư phụ"
Sở Kiều Tịnh cười khẽ, giơ ngón trỏ nhẹ nhàng chỉ vào trán Nhan Đóa.
"Đùa với ngươi thôi, thấy ngươi ở Tàng Kinh các cả ngày ngột ngạt, than ngắn thở dài, nếu còn không thả ngươi ra ngoài, ta sợ ngươi khó chịu đến mức chết ở đây luôn.
Hơn nữa Nhan Đóa vốn không chịu ngồi yên, cứ ép nàng ta ở lại Táng Kinh các cũng không ổn.
Huống hồ Thái hậu cũng không có âm thầm giở trò gì, Nhan Đóa không cần kè kè bên cạnh nàng cả ngày.
Thái độ của Thái hậu với Sở Kiều Tịnh bây giờ gần như là mặc kệ nàng ở bên Phật đường, không quan tâm đến nàng.
Khi nhớ đến thì sẽ bảo Tu Lương ma ma đến xem nàng chép kinh Phật thế nào rồi.
Cho nên Sở Kiều Tịnh không cho rằng Thái hậu sẽ bỗng nhiên làm khó nàng, nên cũng không cần Nhan Đóa lo lắng đề phòng theo mình.
Lúc này Nhan Đóa mới nhoẻn miệng cười, thân thiết ôm lấy cánh tay Sở Kiều Tịnh, làm nũng: "Sư phụ tốt với con quá!"
Sở Kiều Tịnh bất đắc dĩ cười khẽ, dặn dò: "Dù ngươi có thể ra ngoài nhưng tuyệt đối đừng quên lời cảnh cáo của ta."
Tuy đã nhờ Dạ Linh Nhi giúp mình trông nom Nhan Đóa, nhưng vẫn có lúc Dạ Linh Nhi không thể chú ý đến.
Nhan Đóa gật đầu nghiêm túc nói: "Đóa Nhi nhớ rồi, chắc chắn sẽ không gây chuyện.
Sau khi tiễn Dạ Linh Nhi đi, Sở Kiều Tịnh cũng trở lại Tàng Kinh các một lần nữa, bắt đầu tiếp tục chép kinh Phật.
Cuối cùng Nhan Đóa cũng được tự do, dù trở về cùng Sở Kiều Tịnh nhưng thậm chí còn không thèm nghỉ ngơi đã chạy ra ngoài chơi như một làn khói.
Dù cả ngày không nhìn thấy bóng dáng Nhan Đóa được nuôi thả đâu, nhưng hôm nào nàng ta cũng sẽ trở về đúng giờ, tránh khiến Sở Kiều Tịnh lo lắng.
Nhan Đóa cũng sợ Sở Kiều Tịnh cứ ở mãi trong Tàng Kinh các chép sách sẽ thấy nhàm chán.
Mỗi ngày khi trở về, nàng ta đều sẽ mang về rất nhiều câu chuyện thú vị, hoặc là một vài món đồ chơi không biết tìm từ đâu để Sở Kiều Tịnh giải sầu.
Ngoài ra Nhan Đóa còn dựa vào vẻ ngoài vô hại và tướng mạo ngọt ngào của mình nhanh chóng làm thân với mấy cung nhân, trong các cung có chuyện mới mẻ gì, Nhan Đóa đều biết hết.
Hôm nay Nhan Đóa theo thường lệ ở bên cạnh Sở Kiều Tịnh, chia sẻ những câu chuyện vui mà mình biết cho nàng.
"Phía Tây hoàng cung có một quý nhân, nàng lén nuôi một con chó, còn gọi nó là con trai ngoan" Nhan Đóa cười hì hì, đếm đầu ngón tay số những câu chuyện thú vị.
"Còn nữa, thì ra cung nữ và thái giám có thể trở thành phu thê, gọi là gì nhỉ... gọi là đối thực, đây là lần đầu tiên con biết ngay cả thái giám cũng có thể cưới vợ đấy."
Nhan Đóa mặt mày hớn hở kể chuyện, trông rất lanh lẹ.
Sở Kiều Tịnh vẫn không hề dừng tay, im lặng nghe Nhan Đóa kể chuyện, thỉnh thoảng phát ra một hai tiếng cười khẽ để cổ vũ nàng ta.
"Ta cũng không ngờ ngươi lại thăm dò tin tức giỏi thế đấy" Sở Kiều Tịnh cười trêu ghẹo.
Nhan Đóa chống cằm ngẫm nghĩ, sau đó nói: "Con cũng không cố ý đi thăm dò tin tức, đều là những cung nữ thái giám kia tự nói với con"
Sở Kiều Tịnh cười khẽ lắc đầu, không nói gì thêm.
Nàng nghe tiếng nói chuyện thao thao bất tuyệt của Nhan Đóa, suy nghĩ bỗng chốc bay đi xa.
Chớp mắt một cái đã ở trong An Khánh cung được mấy ngày, cũng không có tin tức liên quan đến Dạ Chí Thần và Bắc Thanh truyền tới.
Có lẽ bọn họ cũng đã biết khó mà lui, từ bỏ việc làm phiền rồi.
Kể xong mấy câu chuyện thú vị trong cung, Nhan Đóa lại ở bên cạnh Sở Kiều Tịnh một lúc là không ngồi yên được nữa, tiếp tục chạy ra ngoài.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất