Sở Kiều Tịnh nhíu mày hỏi: "Ngươi đưa khăn tay kia cho ai?"
Lần này Nhan Đóa trả lời rất nhanh: "Chỉ là một ma ma thôi ạ, con thấy cung nữ kia rất gấp gáp nên vội vàng chạy tới đó, ai ngờ ma ma kia trông có vẻ cũng không vội, rất bình than."
Lúc đầu nàng ta còn chưa cảm thấy có gì kỳ lạ, nhưng nghe Sở Kiều Tịnh hỏi như thế, nàng ta càng nghĩ càng thấy sai sai.
Sở Kiều Tịnh thoáng sững sờ, chợt có một dự cảm chẳng lành.
Nàng nhớ đến Mai Anh vẫn còn ở Tàng Kinh các một mình, nhíu mày nói: "Chúng ta mau về thôi, Mai Anh ở Tàng Kinh các một mình, ta cứ có cảm giác sẽ xảy ra chuyện gì
đó."
Cung nữ trong cung ai nấy đều được huấn luyện nghiêm khắc, sao có thể nôn nóng như thế chỉ vì đưa một cái khăn được.
Hơn nữa trong cung có biết bao người qua lại, tại sao cứ phải nhờ Nhan Đóa còn chưa quen thuộc Hoàng cung giúp đỡ.
Nơi Nhan Đóa đi ngược hướng với An Khánh cung, đây là trùng hợp hay cố ý sắp xếp?
Chuyện này chỗ nào cũng có vẻ không hợp lý, khiến Sở Kiều Tịnh không thể không nghi ngờ có người nào đang điệu hổ ly sơn, mục đích chính là vì để Nhan Đóa và Sở Kiều Tịnh rời khỏi An Khánh cung.
Sở Kiều Tịnh và Nhan Đóa vội vàng chạy về Tàng Kinh các.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến trái tim Sở Kiều Tịnh lập tức vọt lên tận cổ họng.
Trong Tàng Kinh các có khói cuồn cuộn bốc lên!
Dù lửa không lớn nhưng trong Tàng Kinh các đều là sách, nếu không khống chế kịp thời thì toàn bộ Tàng Kinh các đều sẽ bị cháy rụi.
Hơn nữa nàng cũng không nhìn thấy Mai Anh ở bên ngoài.
Sở Kiều Tịnh theo bản năng muốn chạy vào trong đám cháy.
Sắc mặt Nhan Đóa trắng bệch, nàng ta muốn kéo Sở Kiều Tịnh lại: "Sư phụ, bên trong rất nguy hiểm!"
Sở Kiều Tịnh thoáng lấy lại bình tĩnh, đưa mắt nhìn vại nước ở bên cạnh, xối nước lạnh lên người mình, sau đó thấm ướt một cái khăn gấm.
Nàng quay đầu nói với Nhan Đóa: "Đừng ngây người ra đó nữa, mau đi gọi người tới giúp đi"
Vị trí của Phật đường và Tàng Kinh các vốn hẻo lánh, đến khi những người khác của An Khánh cung phát hiện thì e rằng Tàng Kinh các đã thật sự chôn trong lửa rồi. Nhan Đóa không biết làm thế nào, bây giờ cũng chỉ đành nghe theo lệnh của Sở Kiều Tịnh, nàng ta cắn môi nói: "Sư phụ, vậy người nhất định phải cẩn thận đó."
"Ừ, mau đi đi" Sở Kiều Tịnh đưa mắt ý bảo nàng ta yên tâm, sau đó dùng khăn ướt che miệng và mũi, lao thẳng vào trong đám lửa.
Cách làn khói trắng dày đặc, Sở Kiều Tịnh mượn hệ thống, nhanh chóng tìm thấy Mai Anh.
Mai Anh đã ngất xỉu bên cạnh bàn, cũng may lửa cháy không lớn nên nàng ấy cũng không bị thương.
Sở Kiều Tịnh tiến lên đỡ Mai Anh, nhanh chóng rời khỏi Tàng Kinh các.
Nhan Đóa cũng đã tìm thấy cung nhân bưng chậu nước tới, nhanh chóng dập tắt lửa trong Tàng Kinh các.
Cũng may Sở Kiều Tịnh và Nhan Đóa trở về kịp lúc, không khiến lửa cháy lan ra.
Nhưng kinh Phật đã chép xong trước đó đều không thể dùng được nữa.
Mai Anh được Sở Kiều Tịnh chăm sóc, chẳng mấy chốc đã từ từ tỉnh lại.
Nhưng nàng ấy hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Ngay cả việc mình ngất đi từ bao giờ nàng ấy cũng không biết, càng không biết lửa cháy từ khi nào.
Sở Kiều Tịnh không hỏi ra được gì, cũng chỉ đành bỏ qua.
Nhưng vấn đề quan trọng nhất bây giờ là kinh Phật đã chép xong đều cháy hết rồi.
Hôm nay lúc Thái hậu đến thăm còn cố ý nhắc nhở nàng mấy ngày nữa phải nộp kinh Phật rồi.
ما
Dù bắt đầu từ bây giờ không ăn không uống không ngủ cũng không thể chép được nhiều kinh Phật như thế một lần nữa.
Thái hậu nhanh chóng biết được chuyện này, bèn truyền Sở Kiều Tịnh đến chính điện hỏi chuyện.
Bà ta vừa mới đổi cái nhìn với Sở Kiều Tịnh, nhưng xảy ra chuyện thế này, bà ta lại càng chướng mắt Sở Kiều Tịnh hơn.
"Ngươi làm việc cho ai gia kiểu đó à? Bây giờ kinh Phật phải đưa lên chùa không đưa được nữa, ngươi nói xem ngươi phải chịu trách nhiệm cho việc này thế nào đây?"
Thái hậu vẫn luôn tin vào thần phật, theo bà ta thấy, kinh Phật không thể nộp lên chùa đúng hạn là một chuyện vô cùng bất kính đắc tội Phật tổ.
Đương nhiên bà ta phải hỏi tội Sở Kiều Tịnh cho ra lẽ rồi.
Sở Kiều Tịnh hơi nhíu mày, trả lời đúng mực: "Xin Thái hậu minh giám, Tàng Kinh các bỗng nhiên bốc cháy là chuyện không ai ngờ được, con cho rằng bây giờ phải điều tra vì sao Tàng Kinh các lại đột nhiên bốc cháy"
Thái hậu khịt mũi, chỉ cho rằng nàng đang phủi bỏ trách nhiệm của mình, bà ta nhíu mày nói: "Tại sao Tàng Kinh các cháy chẳng lẽ không phải vì ngươi trông nom không kỹ à? Nơi đó cũng chỉ có mấy chủ tớ các ngươi, đang yên đang lành lại cháy, đương nhiên là do các ngươi gây ra rồi."
Sở Kiều Tịnh cụp mắt nói: "Vì bên trong Tàng Kinh các cất kỹ rất nhiều điển tịch, cho nên con chưa từng sử dụng lửa ở nơi đó, huống hồ đám cháy hôm nay xảy ra vào ban ngày, hoàn toàn không thể có ánh nến được"
Đang yên đang lành đương nhiên không thể cháy được, trận cháy này thật sự quá kỳ lạ.
Nhưng Thái hậu cứ thế đổ tội cho nàng cũng không hợp lý lắm.
Thái hậu nửa tin nửa ngờ với lời giải thích của nàng: "Đây đều chỉ là lời một phía từ ngươi, ngươi lo lắng ai gia sẽ trách tội ngươi, đương nhiên sẽ không thừa nhận chuyện mình đã làm"
Sở Kiều Tịnh thở dài, ngước mắt thản nhiên nhìn thẳng vào mắt Thái hậu: "Con sẵn lòng thề với thần phật, chuyện hôm nay chắc chắn không phải con gây ra, mà là có người có ý đồ khác hãm hại"
Thái hậu im lặng một lát rồi cau mày nói; "Ý của ngươi là có người phóng hoả không thành ở An Khánh cung của ai gia ư?"
Nói như thế chẳng phải ý là người bên cạnh bà ta có vấn đề à?
Dù sao nhìn một lượt, toàn bộ trong Hoàng cung cũng không có mấy ai có thể tự nhiên lui tới An Khánh cung.
Sở Kiều Tịnh cụp mắt, trầm giọng nói: "Kiều Tịnh không có ý nghi ngờ Thái hậu, chỉ là chuyện này thật sự quá đột ngột, con cũng chỉ tiến hành suy đoán hợp lý thôi."
Nàng thoáng im lặng một lát, sau đó lại phân tích đâu vào đấy: "Hơn nữa lúc đó con cũng không ở trong Tàng Kinh các mà đã rời khỏi An Khánh cung, có lẽ rất nhiều cung nhân đều nhìn thấy, tỳ nữ thiếp thân Mai Anh của con còn suýt bị thương vì đám cháy, sao vụ cháy này có thể do con gây ra được"
Thái hậu nhíu mày cẩn thận suy nghĩ một lúc, cũng cảm thấy chuyện này hơi kỳ quái.
Nếu lúc đó Sở Kiều Tịnh cũng không ở trong Tàng Kinh các thì dường như thật sự không có thời gian phóng hoa.
Nhưng dù sao nha hoàn trong Tàng Kinh các cũng là nha hoàn của Sở Kiều Tịnh, phóng hoả theo lệnh nàng, sau đó diễn khổ nhục kế cũng là có khả năng.
Có điều, nếu thật sự không phải Sở Kiều Tịnh làm thì sẽ là ai làm?
Người ganh ghét Sở Kiều Tịnh, có thể đi lại tự nhiên trong An Khánh cung.
Nếu có người dám làm ra chuyện to gan như thế chỉ vì hãm hại Sở Kiều Tịnh thì cũng chỉ có thể là Dạ Thanh Bình thôi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất