Dạ Thanh Bình nghe Sở Kiều Tịnh vào An Khánh cung ở còn tưởng chắc chắn nàng sẽ phải chịu khổ. 

Không ngờ Thái hậu hoàn toàn không làm khó Sở Kiều Tịnh, chỉ bảo nàng chép kinh Phật thôi. 

Dạ Thanh Bình cảm thấy ở nhà đơn sơ, chép kinh Phật chất đống như núi không hề được xem là làm khó mà chỉ là mấy chuyện đơn giản. 

Hơn nữa Thái hậu cũng không cắt xén ăn uống và chi tiêu của Sở Kiều Tịnh cái gì, đều làm theo quy tắc bình thường. 

Nhưng thế cũng đúng, Thái hậu gọi Sở Kiều Tịnh vào cung chép kinh Phật, nếu khắt khe về ăn mặc và chi tiêu, người ngoài nghe thấy sẽ không tốt cho danh tiếng của An Khánh cung. 

Nhưng Dạ Thanh Bình lại không muốn bỏ qua cho Sở Kiều Tịnh như thế. 

Hôm nay sau khi đến An Khánh cung thỉnh an Thái hậu, nàng ta bèn mượn cớ đi thăm Sở Kiều Tịnh để đến Phật đường. 

Nàng ta và Sở Kiều Tịnh vẫn luôn không thích nhau, đương nhiên Thái hậu sẽ không tin cái cớ đến thăm. 

Nhưng Thái hậu cũng mắt nhắm mắt mở cho nàng ta đi, không ngăn cản. 

Dạ Thanh Bình xông thẳng vào trong Tàng Kinh các, nhìn Sở Kiều Tịnh đang bình tĩnh cầm bút ngồi trước bàn, giễu cợt: "Ồ, đang bận à? Có phải ta làm phiền ngươi rồi không?" 

Giọng điệu khó nghe của nàng ta khiến Nhan Đóa nhíu chặt mày. 

Nhưng nhớ ra Sở Kiều Tịnh từng nói không thể hành động thiếu suy nghĩ, nàng ta chỉ có thể nhịn lại, đứng đó bĩu môi không vui nhìn Dạ Thanh Bình. 

Sở Kiều Tịnh không thèm nâng mắt lên, hờ hững nói: "Nếu Ngũ Công chúa cũng biết mình sẽ làm phiền ta thì cần gì phải hỏi nhiều, phiền Ngũ Công chúa tránh ra một chút, ngươi chắn mất ánh sáng của ta rồi" 

Dạ Thanh Bình hơi khựng lại, nhíu mày nghiêm nghị quát mắng: "Ngươi đúng là to gan, dám nói chuyện với bổn công chúa như thế, bây giờ ngươi đã không còn là Thần Vương phi nữa, còn chưa biết rõ thân phận của mình à?" 

Lúc trước nàng ta không thể làm gì Sở Kiều Tịnh là vì Sở Kiều Tịnh ỷ có Dạ Chí Thần giúp đỡ. 

Nhưng bây giờ Sở Kiều Tịnh dựa vào cái gì? Chỉ là nữ nhi của Thừa tướng, có gì mà ngang ngược trước mặt nàng ta chứ? 

Sở Kiều Tịnh đặt bút trong tay xuống, thở dài một hơi, ngước mắt nói: "Ngũ Công chúa hiểu lầm rồi, ta không có ý định mạo phạm ngươi. Chỉ là bây giờ ta đang nhận lệnh Thái hậu ở đây chép kinh Phật, cũng là đang làm việc cho Thái hậu" 

Dạ Thanh Bình cười khẩy: "Sao nào, ngươi muốn lấy Hoàng tổ mẫu ra uy hiếp ta ư? Ngươi không xem lại thân phận của mình đi, chẳng lẽ ngươi cho rằng Hoàng tổ mẫu sẽ giúp ngươi à?" 

Nàng ta có thể chắc chắn dù chuyện này ầm ĩ đến chỗ Thái hậu thì Thái hậu vẫn sẽ đứng về phía nàng ta. 

Sở Kiều Tịnh hơi nhếch môi lạnh nhạt nói: "Ngũ Công chúa nghĩ nhiều quá rồi, ta chỉ muốn nhắc nhở Ngũ Công chúa, dù sao nơi này cũng là An Khánh cung, nơi Ngũ Công chúa đang đứng là Tàng Kinh các của Thái hậu, những kinh Phật lâu đời này có lẽ là thứ quý giá Thái hậu giữ kỹ đã lâu, ta sợ Ngũ Công chúa vô tình phá hoại sách, khiến Thái hậu không vui. 

Thái hậu là một người rất mê tín, coi những kinh Phật này như châu báu, nếu Dạ Thanh Bình phá hỏng những kinh Phật này thì chưa chắc Thái hậu sẽ dung túng cho nàng ta. 

Dạ Thanh Bình thấy nàng thật sự dám lấy Thái hậu ra uy hiếp mình thì càng tức giận hơn. 

Nhưng lại thật sự không dám làm gì Sở Kiều Tịnh ở Tàng Kinh các. 

Nàng ta trừng Sở Kiều Tịnh bằng ánh mắt độc ác, cảnh cáo: "Sở Kiều Tịnh, ngươi đừng đắc ý quá sớm, tốt nhất ngươi nên cầu nguyện đừng rơi vào tay ta, nếu không chắc chắn bổn công chúa sẽ khiến ngươi muốn sống không được muốn chết không xong!" 

Sở Kiều Tịnh lại không quan tâm lời cảnh cáo hung tợn của nàng ta, nhẹ nhàng nói: "Ngũ Công chúa nói xong chưa? Nếu xong rồi thì ta phải tiếp tục chép kinh Phật đây" 

"Ngươi!" Dạ Thanh Bình bị thái độ lạnh nhạt của nàng làm tức giận đến mức choáng váng, nàng ta bực tức cắn răng nghiến lợi: "Đừng tưởng ngươi có thể trốn ở An Khánh cung cả đời, cứ đợi mà xem!" 

Nói xong, nàng ta bèn nổi giận đùng đùng xoay người rời đi. 

Sau khi thấy Dạ Thanh Bình đi rồi, Nhan Đóa mới buông bàn tay đang che miệng xuống. 

Nàng ta vẫn luôn che miệng mình vì sợ không nhịn được mà thốt ra lời oán thầm trong lòng. 

"Dạ Thanh Bình này đúng là quá coi trời bằng vung, sớm muộn gì cũng sẽ có người dạy nàng ta làm người thế nào." Nhan Đóa bĩu môi, tức giận nói. 

Sở Kiều Tịnh lại cầm bút lên, tiếp tục chép kinh Phật. 

Nàng không quan tâm sẽ có người dạy Dạ Thanh Bình làm người hay không, chỉ cần Dạ Thanh Bình không làm phiền nàng, nàng cũng lười quan tâm đến chuyện của nàng ta. 

Nhan Đóa nhàm chán ngồi tựa một bên, nhìn Sở Kiều Tịnh ung dung chép kinh, xung phong bảo muốn chép cùng Sở Kiều Tịnh. 

Sở Kiều Tịnh cũng không từ chối, nhiều kinh Phật như thế, nếu cứ chép như vậy thì thật sự không biết phải chép đến bao giờ. 

Nhưng chẳng được bao lâu, mí mắt của Nhan Đóa đã bắt đầu sụp xuống. 

Chẳng mấy chốc, thẻ gỗ chép kinh trước mặt đã dính một vết mực lớn. 

Nàng ta cố lên tinh thần ngồi thẳng người lại, nhưng chẳng kiên trì được bao lâu đã lại bắt đầu ngủ gật. 

Sở Kiều Tịnh hơi buồn cười nhìn nàng ta: "Những kinh Phật này đúng là hơi khô khan nhàm chán, nếu ngươi không chép được thì đừng miễn cưỡng" 

Đa số những kinh Phật này đều tối nghĩa khó hiểu, Nhan Đóa tính tình sôi nổi, không chép được cũng là chuyện trong dự liệu. 

Nhan Đóa lè lưỡi, vội vàng buông bút xuống: "Nếu sư phụ đã nói thế thì con cũng không khách sáo nữa" 

Nàng ta buông bút như được đại xá, đứng dậy chạy vào trong Tàng Kinh các chơi. 

Sở Kiều Tịnh bất đắc dĩ cười khẽ, cũng chỉ có thể mặc cho nàng ta đi. 

Chép kinh Phật vốn là một chuyện nhàm chán, đương nhiên Nhan Đóa không chịu được. 

Còn Mai Anh thì lại chịu được yên tĩnh rất giỏi, vẫn luôn làm tròn trách nhiệm ở bên cạnh giúp nàng mài mực. 

Sở Kiều Tịnh ngồi chép một lúc, cảm thấy cổ tay hơi mỏi nên dừng lại, định nghỉ ngơi một lát. 

Nàng vừa mới lười biếng duỗi người đã nghe thấy một giọng nói dịu dàng vang lên từ bên ngoài lầu các. "Tiểu Kiều Tịnh, con có ở bên trong không? Ta có thể đi vào chứ?" 

Đây là giọng nói của Dạ Linh Nhi xa cách nhiều ngày. 

Sở Kiều Tịnh thầm nghĩ, sau đó vội vàng đứng lên cất giọng: "Nơi này nhiều bụi, Trưởng Công chúa đợi một lát, con sẽ đi ra ngay" 

Dứt lời, nàng bèn đi ra ngoài lầu các. 

Nhan Đóa nghe thấy tiếng nói chuyện cũng chạy ra từ bên trong, ra ngoài cùng với Mai Anh. 

Đã lâu không gặp Dạ Linh Nhi, sắc mặt nàng ấy có vẻ hồng hào hơn rất nhiều, trông cũng có sức sống hơn. 

eyJpdiI6IjdLWGQxUDdLZFlHXC9sUVRldWhQK1B3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImV0bXp4S2YxUjVibE5ab05GdHlaT09nTWtNYnQwTlZDREIzK0JBaHRTUDU2MVMrTHI1dUlNUDIrdWV0KytxQzFaVzBFOTdYS3RYaUFBY0RxeXBxSEpNS2g4YWIzZHBuK2twR0NLdkpWMTdiTkpDeXBtK1UzRHZIeEU4UFwveUJqSE0yc0tSdEVtVmVOa1hsTzhOVm1Hb0h5S1RKeE9TM1NZdDBUK1ZTaVE2ZlR4QmZBK09NbW1sSURnaFU5VnRuUlkydVRyeXhwcGJXRUNUWDBSako4WFlkUm1waW1wR3hQUitUU2xFZ29cL1ozelZqSFNLZmV6MFFhRHVERnRUSExXeG9yRmNjTWtrOGRwSmF5aWdadlFaNVBqdDd6V0s3ZDN2Qm1rRTVZUHFBQ1BpU2hVT1wvYjlSRk91T0xIVDR4RWFTcEtlT29LMEc1RE1oeThPTERPcEoyVjdDN2w5OHhYc1k0YnJJcW1ZMVFrXC9tVlJjSlFuZFZYK0ZtZDcrSVdzeW92OVRMVFU1UUJqUjZTWWRlcGRncU41UHVEdFF6aFwvTW50a2RSZlVcL3AzRUoreXZrcDJzcWhlcUhYMmpFdHVcL3A4Zk5zUUoxdnZLdlFYR1V5amxxcWxLckV6MHRhYVhZUVwvRkZWMDlmXC9ZdTN5RzBkSEtMVVwvY25VWmlrdno2K0tVcUl3NE5Dejh3NVNVbmxFRWswNGNDZEFndWs3SDJoQ2J0S2ZkRlo0QTNTTzMrUGswaURjWmhxVUZ2dm1NdjNGaWRRSENkTHVuWm9JRzNLRDlNb0hkYll3PT0iLCJtYWMiOiI5OTYwNTg2NjgwMDc2ZDVhYjJjNDY5NWE2MjJjZGQ3MDMzOTEwMDQ2MzJlMjExODM0YTg5ZGE1NmE5ZTczZmVhIn0=
eyJpdiI6InZQR2ZMWlE3a1V4QzVpbEJQRUljamc9PSIsInZhbHVlIjoic2xyaTVwbXFjYzFnN3BRK210UldXM3k0ektcL01haUNybUVQMTdVWXVSc09Ka21EOGMzM2Y0c29JVGVxYStLQkZPalFIVVJnWmtpSEw0MmVqTFBtelFodGJKZytSZmJ3VzBiSFM4a2d6MTJOaG0xc01CWk10VFJDWDY5OWM5dHF2YithNVwvcGEyQ2NycndcL3h0U1M1dnpLSGtVY0grQzVjZE9wUWcwaWtndGdpWVwvNUhhSmRNNkVRRk4xN1o5aWR1a0d5NUxIdGRVcHp1VEd4YWNEWERKb013ajZ2OURLSGVib09FXC9BdkdPKzNuYnZrTmZlYjBVOWI1RDdBZk1wbWluN0Rndm1HakkyWXBudm1qVjZEVEpFT0dRbTluNUdVbGE1QVp5RXc1Z3Bsb1RXRjZzY1wvOGZLeHBNSmtjYzI3b2wiLCJtYWMiOiI4OTBmNmEzNjM0MzAyZDk4MmNjODA3Yjc2OTc4YTU0NzJmMjU4ZTgzYTNlMTdhNTcwMjY0YzUwNjliNDAyNmNiIn0=

Sở Kiều Tịnh khẽ mỉm cười: "Trưởng Công chúa không cần phải lo lắng, con cũng không chịu khổ gì đâu"

Advertisement
x