Sở Kiều Tịnh trong lời đồn là một kẻ lẳng lơ xấu xa, nhưng trước mặt bà ta, nàng lại ra vẻ bình tĩnh lạnh nhạt, cũng không biết là giả vờ cho ai xem nữa.
Thái hậu chắc chắn Sở Kiều Tịnh là người trong ngoài khác nhau, cho rằng nàng ở trước mặt mình không giống khi ở trước mặt mấy Vương gia. Bà ta lười xem Sở Kiều Tịnh ở đây diễn xuất, bèn dặn dò Tu Lương ma ma: "Ngươi dẫn nàng ta xuống đi, nhanh chóng bắt đầu chép kinh Phật"
Để trước mặt mình cũng thấy chướng mắt, thôi thì mắt không thấy tâm không phiền, để nàng mau chóng đến Phật đường.
Tu Lương ma ma nhận lệnh, đảo mắt cười nhạt: "Mời Sở cô nương đi theo ta"
Sở Kiều Tịnh cũng không nói gì, lạnh nhạt xoay người ra ngoài cùng Tu Lương ma ma.
Nhan Đóa đi theo sau cũng thở phào nhẹ nhõm, giơ tay vỗ ngực mình như vừa hoảng sợ.
Thái hậu này trông hung dữ quá.
Sở Kiều Tịnh nhìn thoáng qua nàng ta, nàng ta vội vàng buông tay xuống, ngoan ngoãn cúi thấp đầu ra ngoài cùng nàng.
Vì Thái hậu trước giờ vẫn luôn tin chuyện thần phật nên còn xây dựng một Phật đường trong An Khánh cung, phía sau Phật đường là một Tàng Kinh các.
Tu Lương ma ma dẫn người tới, cất lời: "Nơi này là Tàng Kinh các, ta đã cho người tìm ra tất cả kinh Phật cần chép, nếu Sở cô nương không có việc gì thì có thể bắt đầu chép từ hôm nay"
"Được" Trên mặt Sở Kiều Tịnh không chút cảm xúc, hờ hững gật đầu.
Sau đó bèn dẫn Mai Anh và Nhan Đóa tiến vào Tàng Kinh các.
Vừa bước vào trong, bụi mù đã đập vào mắt, khiến mấy người ho sặc đến mức không nhịn được ho khan.
Sở Kiều Tịnh nhíu mày, xem ra Tàng Kinh các này cũng không được quét dọn thường xuyên, nhiều bụi bặm như thế.
Nàng vẫy tay phẩy bụi trong không trung đi, nhíu mày đi vào.
Dù không được quét dọn thường xuyên, nhưng ánh sáng trong này vẫn ổn.
Đúng như lời Tu Lương ma ma, kinh Phật cần chép đã được lấy ra, chất trên mặt bàn.
Nhan Đóa nhìn kinh Phật chất thành một ngọn núi nhỏ trên mặt bàn, trợn to mắt: "Nhiều thế?"
Vừa dứt lời, nàng ta lập tức nhận ra mình hơi vô ý, vội vàng che miệng lén nhìn về phía Tu Lương ma ma.
Tu Lương ma ma chỉ cau mày chứ cũng không nói gì nhiều.
Nơi này là Tàng Kinh các, dù sao cũng không có người ngoài nhìn thấy, bà ta cũng không rảnh rỗi đến mức giúp Sở Kiều Tịnh dạy dỗ nha hoàn của nàng.
Sở Kiều Tịnh nhìn về phía chồng kinh Phật kia, mắt thoáng cụp xuống, sau đó nhanh chóng dời mắt đi.
Nếu đây là cách Thái hậu nghĩ ra để hành hạ nàng thì cũng hơi trẻ con.
Nàng bình tĩnh xoay người nhìn về phía Tu Lương ma ma: "Ta biết rồi, bắt đầu từ hôm nay, ta sẽ ở lại đây giúp Thái hậu chép kinh Phật, xin ma ma chuyển lời cho Thái hậu để người yên tâm"
Tu Lương ma ma hơi ngạc nhiên.
Thấy nhiều kinh Phật như thế, chẳng lẽ nàng không cảm thấy mình đang bị làm khó à?
Lại còn chấp nhận bình tĩnh như thế?
Bà ta giấu đi cảm xúc, cười nói: "Được, vậy thì vất vả cho Sở cô nương rồi"
Sau đó, Tu Lương ma ma lại nói: "Đúng rồi, Tàng Kinh các này khá vắng vẻ, vì có thể để Sở cô nương chép kinh thuận tiện hơn, Thái hậu đã cho người dọn ra hai gian phòng trong Phật đường, khoảng thời gian này Sở cô nương và hai cô nương này ở trong Phật đường nhé"
Sở Kiều Tịnh không có ý kiến gì, gật đầu nói: "Được."
Tu Lương ma ma càng ngạc nhiên hơn, sửng sốt mất một lúc mới cất lời: "Vậy ta cũng không làm phiền Sở cô nương nữa, Sở cô nương cần gì cứ đến tìm ta" "Được." Giọng nói của Sở Kiều Tịnh rất lạnh nhạt, không nghe ra cảm xúc.
Tu Lương ma ma mím môi nhìn nàng một lúc, sau đó im lặng rời đi.
Tu Lương ma ma vừa rời đi, Nhan Đóa đã không nhịn được bĩu môi nói: "Sao lại phải chép nhiều kinh Phật thế, thế này là chép lại kinh trong toàn bộ Tàng Kinh các một lượt
à?"
Nhan Đóa vừa nói vừa nhìn kinh Phật bên ngoài còn phủ bụi với vẻ ghét bỏ.
Thế này không phải làm khó người khác thì là gì? Dù không ăn không uống mỗi ngày chép từ sáng đến tối, những kinh Phật này cũng phải chép một khoảng thời gian rất lâu.
Ngoài mặt Sở Kiều Tịnh lại không có chút cảm xúc nào, nhìn đống kinh Phật chất thành núi kia, nàng ít nhiều đã hiểu ý đồ của Thái hậu.
Bà ta muốn nàng ở lại trong An Khánh cung lâu dài, ở lại càng lâu càng tốt.
Dù không biết Thái hậu làm thế vì mục đích gì, nhưng điều này lại đúng với ý Sở Kiều Tịnh.
Nếu tiếp tục ở lại Thừa tướng phủ, Dạ Chí Thần và Bắc Thanh vẫn sẽ mỗi ngày đến đòi gặp, vậy thì thà làm theo ý Thái hậu, ở trong An Khánh cung chép kinh Phật.
Nàng lạnh lùng nói: "Không có gì không tốt cả, chép kinh Phật vừa khéo có thể tịnh tâm, bây giờ ta nên làm như thế.
Có thể an tĩnh ngồi xuống chép kinh Phật thì sẽ không cần nghĩ tới những chuyện đó nữa.
Để đầu óc được nghỉ ngơi, không cần quan tâm đến chuyện khác, cơ hội như thế là một chuyện tốt với nàng bây giờ.
Dứt lời, nàng bèn xắn tay áo ngồi trước bàn, mở kinh Phật trong tay ra, ung dung bắt đầu chuẩn bị chép kinh.
Mai Anh rất có mắt nhìn tiến lên giúp mài mực.
Còn Nhan Đóa thì chống cắm nhìn động tác của nàng ấy, bĩu môi, thở dài ngồi bên cạnh Sở Kiều Tịnh.
Đối mặt với sự giày vò vô tình hữu ý của Thái hậu, Sở Kiều Tịnh không có chút oán hận.
Bình tĩnh ung dung đón nhận tất cả sắp xếp của Thái hậu.
Kể cả hai căn phòng vô cùng đơn sơ trong Phật đường, Sở Kiều Tịnh vẫn cứ thế vào ở, không có chút bất mãn nào.
Thái độ hờ hững đó của nàng lại khiến Thái hậu hơi khó hiểu.
"Nó thật sự không có yêu cầu gì à?" Thái hậu hơi ngạc nhiên hỏi.
Nói thế nào đi nữa thì Sở Kiều Tịnh cũng là thiên kim Thừa tướng phủ, còn từng là Thần Vương phi cao quý.
Cứ thế vào ở một căn phòng cũ nát, chẳng lẽ không cảm thấy mình chịu uất ức và bị đối xử tệ sao?
Bà ta còn nghĩ nếu Sở Kiều Tịnh gây chuyện, vừa khéo bà ta cũng có lý do trách mắng nàng.
Không ngờ Sở Kiều Tịnh im lặng như thế, giống như nàng chưa từng đến An Khánh cung vậy.
Tu Lương ma ma cũng thấy khó hiểu: "Đúng thế, từ đầu đến cuối nàng ta đều bình tĩnh lạ thường, không giống trong lời đồn lắm"
Thái hậu nhíu mày, hừ lạnh: "Không có gì không giống cả, chỉ là giỏi diễn trò thôi, nếu nó không nói gì thì cứ kệ nó, ai gia cũng muốn xem lúc nào nó mới lộ cái đuôi hồ ly ra"
Nhưng chẳng mấy chốc Phật đường của An Khánh cung đã nghênh đón một vị khách không mời mà đến.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất