Xe ngựa chậm rãi đi vào cung.
Sắc mặt Sở Kiều Tịnh rất bình tĩnh, hơi khép hờ mắt.
Còn Mai Anh ở bên cạnh thì lại lo lắng bất an nói: "Tiểu thư, Thái hậu truyền người vào cung vào lúc này có khi nào không có ý đồ tốt không."
Sở Kiều Tịnh mở mắt nhìn thoáng qua nàng ấy, ra hiệu đừng nói gì: "Sau khi vào cung nhớ phải ăn nói cẩn thận.
Nơi phải đến lần này là Hoàng cung, không phải Thần Vương phủ.
Lúc ở Thần Vương phủ, nàng còn có thể bảo vệ Mai Anh, nhưng ở nơi như Hoàng cung, nếu nói sai một câu sẽ xảy ra đại loạn.
Mai Anh tự biết mình lỡ lời, vội vàng che miệng.
Xe vững vàng tiến về phía trước, trong buồng xe thoáng chốc yên tĩnh trở lại.
Sở Kiều Tịnh đột nhiên nhíu mày.
Vì có hệ thống hỗ trợ củng cố nên ngũ giác của nàng đều rất nhạy bén, khi nãy tịnh tâm lại, nàng chợt nhận ra dường như trong buồng xe còn có tiếng hít thở của một người khác.
Nàng chớp mắt với Mai Anh, bảo Mai Anh lùi sang một bên.
Dù Mai Anh không hiểu chuyện gì nhưng vẫn ngoan ngoãn lùi sang bên cạnh.
Sở Kiều Tịnh lặng lẽ đứng dậy, nhìn chằm chằm chỗ mình vừa ngồi.
Bên trong chỗ này rỗng, dưới chỗ ngồi đủ để một người ẩn nấp.
Nàng hơi cong môi, đột nhiên duỗi tay vén lớp gấm trên chỗ ngồi lên.
Nhan Đóa mặc đồ nha hoàn trốn ở bên trong đối mắt với Sở Kiều Tịnh, chột dạ chớp mắt.
Mai Anh vốn muốn hét lên, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Nhan Đóa thì cố gắng nhịn lại.
Nhưng ma ma và cung nữ ở bên ngoài đã phát hiện động tĩnh trong buồng xe, cất tiếng hỏi: "Sở cô nương, xảy ra chuyện gì à?"
Sở Kiều Tịnh hơi nhíu mày trả lời: "Không sao, khi nãy vô tình đụng đầu thôi"
Ma ma cũng không để ý, chỉ hờ hững nói với phu xe: "Đi chậm thôi, nếu lại khiến Sở cô nương bị đụng đầu thì cẩn thận da của ngươi.
Sở Kiều Tịnh thấy đánh lừa thành công thì cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nàng kéo tay Nhan Đóa, đỡ nàng ta ra khỏi dưới ghế.
Nàng hạ giọng hỏi: "Có chuyện gì thế? Sao ngươi lại ở trong xe?"
Nhan Đóa chột dạ rũ mắt, nhỏ giọng ngập ngừng nói: "Vì con lo lắng cho sự phụ, con muốn vào cung cùng sư phụ, ở bên cạnh bảo vệ sư phụ"
Sở Kiều Tịnh bất đắc dĩ thở dài: "Sao ngươi không thương lượng trước với ta? Xe ngựa vào cung có thể phải trải qua lục soát, đến lúc đó ngươi bị xem như thích khách thì phải giải quyết thế nào đây?"
Dù đây là xe ngựa Thái hậu ra lệnh muốn đón người vào cung, nhưng lúc đi qua cửa cung vẫn sẽ tiến hành kiểm tra.
Hoàng cung không phải nơi ai cũng có thể đi vào.
Canh phòng nghiêm ngặt, cơ quan đầy rẫy, nếu không nhờ nàng phát hiện ra Nhan Đóa trước thì e rằng hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Nhưng nàng cũng biết Nhan Đóa là vì lo lắng cho nàng, trong lòng cũng không khỏi cảm động.
Nhan Đóa thấy nàng không có ý trách tội mình thì cũng yên tâm.
Nàng ta nhỏ giọng nói: "Xin lỗi sư phụ, con biết mình bốc đồng quá, lần sau có chuyện gì con sẽ nói với sư phụ trước.
Sở Kiều Tịnh cũng không tiếp tục trách tội nàng ta nữa, thở dài nói: "Cũng may ngươi có chuẩn bị, thay xiêm áo trước.
Nhan Đóa chớp mắt, cười hì hì: "Con thông minh không?"
Sở Kiều Tịnh cười bất đắc dĩ: "Thật là chịu thua ngươi, vậy ngươi cứ vào cung cùng ta, khi nãy chắc ngươi cũng nghe thấy lời ta nói với Mai Anh, nói năng cẩn thận, không
được hành động thiếu suy nghĩ
Nhan Đóa gật đầu lia lịa: "Vâng vâng! Con hiểu hết mà, chắc chắn con sẽ không gây thêm phiền phức cho sư phụ"
Có lời cam kết của Nhan Đóa, Sở Kiều Tịnh mới yên tâm.
Lần này vào cung vốn là chuyện bất ngờ, chỉ sợ sẽ có người âm thầm làm ra chuyện gì đó, đến lúc đó nàng sẽ không thể để tâm quá nhiều.
Mai Anh trung thành, cũng thông minh, nhưng tóm lại vẫn không có kỹ năng gì.
Thật ra dẫn Nhan Đóa theo cũng là một lựa chọn tốt.
Sau khi vào cửa cung, xe ngựa chạy thêm một đoạn nữa thì dừng lại.
Quãng đường tiếp theo các nàng phải đi bộ.
Tu Lương ma ma nhìn Nhan Đóa bỗng nhiên xuất hiện, hơi ngơ ngác: "Nha hoàn này vẫn luôn ở bên cạnh cô à?"
Sở Kiều Tịnh hờ hững gật đầu: "Đúng thế, Mai Anh và Nhan Đóa vẫn luôn đi theo ta, làm sao thế?"
Tu Lương ma ma tỏ vẻ nghi ngờ, bà ta chắc chắn lúc trước hình như mình chỉ nhìn thấy một nha hoàn là Mai Anh thôi mà.
Nhưng cả đoạn đường xe ngựa này cũng chưa từng dừng lại giữa đường, Nhan Đóa này cũng đâu thể từ trên trời rơi xuống được?
Bà ta suy nghĩ mãi vẫn không có kết quả gì, nên cũng không truy cứu tiếp nữa.
Dù sao cũng chỉ là một nha hoàn, không có gì ghê gớm cả.
Thái hậu cũng không nói chỉ có thể dẫn một nha hoàn vào cung, cho nên Tu Lương ma ma chỉ nghi ngờ một lát chứ cũng không nghĩ sâu xa thêm.
Bà ta dẫn mấy người nhóm Sở Kiều Tịnh đi về phía An Khánh cung, dặn dò: "Trong cung không giống Thừa tướng phủ, Thái hậu không thích ồn ào, còn là một người rất chú trọng phép tắc, sau khi đến An Khánh cung, Sở cô nương phải quản thúc mình và người bên cạnh cho đàng hoàng"
Sở Kiều Tịnh gật nhẹ đầu: "Cảm ơn ma ma đã nhắc nhở"
Trong An Khánh cung, Thái hậu nằm nghiêng trên sạp.
Trong điện thắp hương an thần, khói mù lượn lờ bao phủ không trung.
Tôn Nhã Tịnh ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Thái hậu, bóc nho cho bà ta.
Thấy Sở Kiều Tịnh đi vào, Tôn Nhã Tịnh ngước mắt nhìn nàng, dịu dàng cười với nàng.
Khi chạm vào mắt nàng ta, Sở Kiều Tịnh thoáng sửng sốt, sau đó cũng thản nhiên cười đáp lại.
Nhưng nàng vẫn không quên ngày đó khi khuyên Dạ Chí Thần lấy thư hòa ly ra, Tôn Nhã Tịnh đã thể hiện vẻ mặt tình cảm sâu đậm như thế nào.
Đến bây giờ nàng vẫn cảm thấy thắc mắc vì sao Tôn Nhã Tịnh lại biết chuyện hòa ly.
Là Dạ Chí Thần nói, hay nàng ta tự mình phát hiện.
Mà khi đó, rốt cuộc Tôn Nhã Tịnh đã suy nghĩ thế nào mới có thể nói ra nàng và Dạ Chí Thần đã hòa ly với Thái hậu trước mặt nhiều người như thế?
Sở Kiều Tịnh luôn không muốn suy xét Tôn Nhã Tịnh một cách ác ý, trong mắt nàng, Tôn Nhã Tịnh vẫn rất tốt đẹp.
Nàng không tin có người giỏi diễn xuất, trong ngoài khác nhau đến mức đó.
Cách làn khói mông lung, Sở Kiều Tịnh chậm rãi hoàn hồn, ung dung hành lễ với Thái hậu.
Nhìn thấy nàng, trên mặt Thái hậu không có chút cảm xúc, khịt mũi nói: "Biết tại sao ai gia gọi người đến rồi chứ?"
Sở Kiều Tịnh gật đầu: "Thái hậu gọi con đến để chép kinh Phật giúp người ạ"
Đây là nguyên nhân ngoài mặt, về phần rốt cuộc Thái hậu có ý gì.
Bà ta hờ hững nhìn thoáng qua Sở Kiều Tịnh, thấy nét mặt dửng dưng của nàng thì nhíu mày tỏ vẻ không vui.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất