Thái hậu im lặng suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: "Được đấy, đây cũng là một ý kiến hay"
Để Sở Kiều Tịnh ở trong tầm kiểm soát của mình, tránh để nàng gây hoạ cho mấy Vương gia, bà ta không tin ở trong An Khánh cung của mình mà Sở Kiều Tịnh vẫn có thể gây ra sóng gió gì.
Tu Lương ma ma khẽ mỉm cười, bổ sung: "Không chỉ có thể khiến mấy Vương gia trở lại nề nếp, mà trước khi Sở cô nương hòa thân cũng có thể tránh nghi ngờ, đúng là một công đôi việc"
Nhắc tới chuyện giữa Sở Kiều Tịnh và Bắc Thanh, Thái hậu không nhịn được mà nhíu mày, nhưng chân mày lại nhanh chóng giãn ra.
Dù Sở Kiều Tịnh và Bắc Thanh gây ra tai tiếng khiến Hoàng thất mất mặt, nhưng vừa nghĩ đến chuyện có thể nhanh chóng đưa Sở Kiều Tịnh đi, bà ta vẫn cảm thấy tâm trạng vui vẻ.
Để sao chổi này đi gây hoạ ở Tây Quận thôi, không thể cho nàng tiếp tục ở lại Bất Dạ Quốc này nữa.
Thái hậu ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Nếu thế thì truyền ý chỉ của ai gia, lập tức gọi Sở Kiều Tịnh vào cung"
Nếu đã đưa ra quyết định thì chuyện này cũng không được chậm trễ, để tránh đêm dài lắm mộng lại xảy ra biến cố gì nữa.
Bà ta phải nhanh chóng để Sở Kiều Tịnh nằm dưới sự kiểm soát của mình, trông chừng nghiêm ngặt.
Tu Lương ma ma gật đầu đáp lại, lập tức đi thực hiện.
Còn Tôn Nhã Tịnh thấy mọi chuyện đều tiến hành theo dự đoán của mình thì không khỏi hơi cong môi.
Nàng ta biết chắc chắn mấy ngày này Dạ Chí Thần rất muốn gặp Sở Kiều Tịnh, muốn hóa giải hiểu lầm với nàng.
Nàng ta cũng không biết nếu Sở Kiều Tịnh thật sự gặp mặt Dạ Chí Thần thì liệu Sở Kiều Tịnh có tha thứ cho hắn hay không.
Nên cứ dứt khoát không cho hai người họ có cơ hội gặp nhau, để họ kết thúc không rõ ràng như thế, sau đó nhìn Sở Kiều Tịnh gả cho Bắc Thanh.
Chuyện này liên quan đến quan hệ ngoại giao giữa hai nước, dù Sở Kiều Tịnh không muốn thì mong muốn của nàng cũng không còn quan trọng nữa.
Ở bên kia, lúc nhận được ý chỉ của Thái hậu, mọi người trong Thừa tướng phủ đều rất ngạc nhiên.
Mấy ngày trước Thái hậu còn muốn đánh muốn giết Sở Kiều Tịnh, sao mới đây lại muốn đón người vào cung cùng chép kinh Phật rồi?
Hơn nữa dường như việc chép kinh Phật này có người ở cùng hay không cũng không quan trọng, huống hồ bên cạnh Thái hậu vốn có Tôn Nhã Tịnh, chuyện chép kinh Phật cùng này, nhìn thế nào cũng không đến lượt Sở Kiều Tịnh mới đúng.
Cho nên mọi người đều cảm thấy ý chỉ này nóng bỏng tay, trên mặt đều lộ vẻ lo lắng.
Thái hậu vốn tỏ vẻ thờ ơ với sự tồn tại của Sở Kiều Tịnh, thậm chí là từng thẳng thừng tỏ vẻ không thích, bây giờ gọi nàng vào cung e rằng là cố ý làm khó.
Chỉ có Sở Kiều Tịnh là tỏ vẻ dửng dưng, trên mặt không có chút cảm xúc dư thừa, ung dung gật đầu nói: "Ta biết rồi, phiền ma ma đợi một lát, ta sửa soạn đồ đạc xong sẽ vào cung cùng với ma ma"
Tu Lương ma ma cũng không nôn nóng, gật đầu nói: "Được."
Sở phu nhân mời Tu Lương ma ma vào phủ, phái người dâng trà ngon, sau đó ngồi bên cạnh lo lắng không yên.
Nhưng Tu Lương ma ma là người của Thái hậu, bà cũng không tiện nghe ngóng, dù hỏi cũng biết chắc sẽ không có câu trả lời, chỉ có thể nhíu mày im lặng.
Sở Kỳ Nguyên và Sở Kỳ Dương thì trở lại viện cùng với Sở Kiều Tịnh.
"Tịnh Nhi, muội muốn đi thật à?" Trong giọng nói của Sở Kỳ Nguyên khó nén nỗi lo âu.
Hắn ta vẫn còn nhớ mấy ngày trước Thái hậu đối xử với Sở Kiều Tịnh thế nào, vết roi trên lưng kia đến bây giờ vẫn chưa mất hẳn.
Bây giờ tự nhiên truyền ý chỉ gọi vào cung, e rằng không có ý đồ tốt.
Đương nhiên Sở Kiều Tịnh cũng không cảm thấy Thái hậu thật sự muốn nàng đi chép kinh Phật, chắc chắn chép kinh Phật chỉ là một cái cớ, mục đích thật sự thì không rõ.
Nhưng binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn, nàng không cảm thấy Thái hậu có thể làm ra chuyện gì trước mặt nhiều người như thế.
Trên ý chỉ của Thái hậu nói rõ là chép kinh Phật, chắc hẳn Thái hậu cũng sẽ không tự vả mặt mình.
Dù tạm thời Sở Kiều Tịnh không nghĩ ra ý đồ của Thái hậu, nhưng chắc hẳn chuyến đi này sẽ không có gì nguy hiểm.
Nàng hoàn hồn, khẽ cười nói: "Ý chỉ của Thái hậu cũng đã đưa đến phủ rồi, đương nhiên muội phải nhận, nếu không sẽ là kháng chỉ, đến lúc đó Thái hậu càng có thể làm lớn chuyện lên."
Sở Kỳ Dương cũng lo lắng nói: "Ta sợ sau khi đi muội sẽ phải chịu khổ"
Dù trong cung có tốt thế nào thì người trong đó đều không phân biệt được ai thật lòng ai giả dối, sao có thể bằng Thừa tướng phủ được, ít nhất cả nhà họ đều thật lòng quan tâm Sở Kiều Tịnh.
Vốn dĩ mấy ngày nay đã thấy Sở Kiều Tịnh dần lấy lại tinh thần rồi, bây giờ lại muốn dẫn đi, sao mà yên tâm cho nổi.
Trên mặt Sở Kiều Tịnh không có chút dao động, nàng cười nói: "Lần này dù sao Thái hậu cũng không phái người đến bắt muội đi hỏi tội, ngoài mặt nói muốn cùng chép kinh Phật mà, cũng không đến mức sẽ tra tấn muội tiếp đâu."
Nàng đang chuẩn bị quần áo thì chợt dừng lại, ánh mắt hơi nhìn về phía xa: "Hơn nữa không phải trong cung còn có cô cô ư, nếu có chuyện gì, đương nhiên cô cô sẽ bảo vệ muội."
Nàng nói lời này chỉ muốn để Sở Kỳ Dương và Sở Kỳ Nguyên bớt lo lắng một chút.
Chứ trong lòng nàng vẫn còn có khúc mắc với Sở Quý phi.
Ngọn nguồn chuyện này là đến từ Sở Quý phi, có điều đến bây giờ nàng vẫn không hiểu Sở Quý phi làm vậy là vì mục đích gì.
Giữa họ không thù không oán, thậm chí còn là người thân cùng một dòng máu, quan hệ ruột thịt, tại sao có thể khiến bà ta làm ra chuyện như thế.
Lần này nếu vào cung thì có thể thường xuyên gặp Sở Quý phi, nói không chừng có thể thăm dò được điều gì đó.
Nghe thấy nàng nói thế, Sở Kỳ Nguyên và Sở Kỳ Dương cũng không tiện nói gì thêm, chỉ nói: "Vậy muội nhớ cẩn thận, nếu chịu thiệt thòi gì cũng không được chịu đựng một mình, cứ trở về nhà, bọn ta làm chỗ dựa cho muội.
Sở Kiều Tịnh không khỏi phì cười: "Muội chỉ vào cung một chuyển thôi, sao nghe hai huynh nói cứ như đi vào đầm rồng hang hổ thế"
Sở Kỳ Nguyên nghiêm túc nói: "Còn không phải đầm rồng hang hổ à, Nhị ca thật sự thấy lo lắng cho muội.
Nghĩ đến đây, Sở Kỳ Nguyên lại không khỏi thầm thấy oán hận Dạ Chí Thần. Nếu không vì hắn, sao Sở Kiều Tịnh lại phải chịu khổ như thế chứ.
Sở Kiều Tịnh cố ra vẻ ung dung chớp mắt: "Được rồi, Đại ca Nhị ca yên tâm đi, muội cũng không ngốc, đương nhiên sẽ không để mặc cho người khác bắt nạt rồi, muội sẽ tự xem rồi giải quyết"
Sở Kỳ Nguyên và Sở Kỳ Dương đồng thời thở dài, đương nhiên là không thể yên tâm, nhưng chuyện đã đến nước này, cũng không thể nói gì thêm nữa.
Nhưng họ cũng tin Sở Kiều Tịnh không phải kiểu người ngồi chờ chết mặc cho người khác muốn làm gì thì làm.
Đồ chuẩn bị mang đi cũng không nhiều, mấy bộ quần áo để thay, mấy quyển sách thuốc, chẳng mấy chốc đã chuẩn bị xong.
Sở Kiều Tịnh gọi Mai Anh đến, chuẩn bị vào cung cùng nàng ấy.
Nàng vốn muốn nói một tiếng với Nhan Đóa, bảo nàng ta mau chóng trở về Dược Cốc, nhưng tìm một lúc vẫn không thấy nàng ta đâu, chỉ cho rằng Nhan Đóa lén trốn ra ngoài
chơi.
Lần này chắc chắn nàng ta sẽ không để Sở Kiều Tịnh đối mặt với nguy hiểm một mình, nàng ta phải bảo vệ sư phụ cho thật tốt.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất