Mặt Thái hậu chợt biến sắc, trong con ngươi sáng như sao có gió nổi mây vần. 

Thật không ngờ Sở Kiều Tịnh khiến một mình Dạ Chí Thần mất hồn chưa đủ, còn làm ra nhiều chuyện thị phi như thế. 

Bà ta trầm giọng nói: "Ai gia biết rồi, ngươi lui xuống đi." 

Hoài Nhân dè dặt đáp: "Vâng." 

Sau đó nhanh chân rời khỏi An Khánh cung. 

Tới khi bà ta biến mất khỏi đại điện, Thái hậu bèn giận dữ ném vỡ chung trà xuống đất. 

Bà ta tức giận đến mức cả người run rẩy, tức giận nói: "Hồng nhan hoạ thủy, đúng là hồng nhan hoạ thủy!" 

Từ trước đó bà ta đã biết Sở Kiều Tịnh này không phải một kẻ đơn giản, nhưng không ngờ nàng lại gây ra chuyện như thế. 

Nếu sớm ngày biết sẽ có cục diện như bây giờ, hôm đó chắc chắn bà ta sẽ không bỏ qua cho Sở Kiều Tịnh! 

Tu Lương ma ma cũng cau mày nói: "Chẳng lẽ Sở Kiều Tịnh này không biết xấu hổ à, sao lại có thể ve vãn lượn quanh mấy nam nhân như thế. 

Nghe thấy lời này, sắc mặt Thái hậu càng u ám hơn, trong con ngươi cũng lộ vẻ chán ghét. 

"Đúng là một nữ nhân có thủ đoạn, đây chẳng phải là một sao chổi sống sờ sờ à? Sao chổi giáng thế, đến gây hoạ cho Hoàng thất Bất Dạ Quốc chúng ta!" 

Tu Lương ma ma cũng thở dài: "Cũng không biết mấy vị Vương gia mê mẩn cái gì, ngay cả Đại Hoàng tử Tây Quận kia cũng bị nàng ta hút mất hồn, làm ra chuyện vô liêm sỉ, vậy mà ai cũng bảo vệ nàng ta" 

Tôn Nhã Tịnh vẫn luôn im lặng không lên tiếng cũng đột nhiên cất lời: "Thật không ngờ Đại Hoàng tử Tây Quận lại cầu hôn Sở cô nương, có lẽ là thật lòng, chi bằng tác thành cho họ đi ạ" 

Thái hậu đưa mắt nhìn nàng ta. 

Vẻ mặt nàng ta rất khôn khéo, đôi mắt trong suốt tinh khiết như nai con, dường như thật sự xúc động vì tình cảm của Sở Kiều Tịnh và Bắc Thanh. 

Tôn Nhã Tịnh nói thế khiến Thái hậu nhớ ra. 

Ngày đó lúc ở điện phụ của An Khánh cung, bà ta đã đưa ra chứng cứ thư từ Sở Kiều Tịnh cấu kết với Bắc Thanh, nhưng Dạ Chí Thần vẫn không muốn tin, luôn miệng nói có ẩn tình. 

Bây giờ xem ra rõ ràng đây đã là chuyện như đinh đóng cột, nếu không tại sao Bắc Thanh đột nhiên cầu hôn Sở Kiều Tịnh chứ? 

Nghĩ vậy, trong lòng Thái hậu càng căm phẫn bất bình hơn. 

Cháu trai mà bà ta vẫn luôn thấy tự hào lại cãi lời bà ta vì một nữ nhân không biết ý biết tứ như thế. 

Đã thế còn khiến Dạ Minh Hiên và Dạ Tinh Húc cũng làm càn theo. 

Từ trên xuống dưới Sở Kiều Tịnh này thật sự không có chỗ nào mà bà ta nhìn vừa mắt cả. 

Tu Lương ma ma thấy sắc mặt của Thái hậu thì cũng nói theo: "Nếu Thái hậu không vui vì nữ nhân này, còn khiến mấy Vương gia không hoà thuận vì nàng ta, không bằng đưa đi xa một chút cũng được, tránh sau này đêm dài lắm mộng, gây thêm rắc rối. 

Ý kiến này không hẹn mà rất hợp ý Hoàng hậu, chỉ cần có thể đưa Sở Kiều Tịnh đi xa, đến lúc đó mấy Vương gia này còn ai có thể tìm đến nàng nữa chứ. 

Thái hậu cụp mắt im lặng suy nghĩ một lúc, cũng cảm thấy ý kiến này hay. 

Sở Kiều Tịnh này tiếp tục ở lại Bất Dạ Quốc sẽ chỉ mang đến tai họa cho mấy cháu trai của bà ta. 

Bây giờ có thể tranh cãi trước mặt Hoàng thượng vì một Sở Kiều Tịnh. 

Nếu còn tiếp tục mặc kệ thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa. 

Thái hậu quyết tâm, trong mắt loé lên vẻ nhanh trí: "Như thế cũng được, để nàng ta đến Tây Quận hòa thân có thể khiến mấy đứa không ra hồn này yên ổn được một lúc." 

Bây giờ chỉ có đưa Sở Kiều Tịnh đi mới là cách tốt nhất. 

Nếu không e rằng sớm muộn gì mấy huynh đệ này cũng sẽ xích mích thành thù. 

Tu Lương ma ma lại cau mày nói: "Có điều muốn Sở Kiều Tịnh hòa thân với Tây Quận, e rằng bên phía Sở Thừa tướng và Sở Quý phi sẽ không hài lòng" 

Hòa thân trông thì có vẻ nở mày nở mặt nhưng dù sao cũng không phải chuyện tốt lành gì, lại còn gả đi xa, e rằng trên đời này không có mấy trưởng bối đồng ý chấp nhận. 

Nếu không, Tinh Nghi Quận chúa cũng sẽ không bỏ trốn. 

Đây là nơi đi cả đời cũng không về được. 

Thái hậu khẽ cười khinh bỉ: "Bên phía Hoàng thượng ai gia sẽ tự mình nói chuyện, chuyện này nói nhỏ thì là quan hệ bất chính giữa hai người họ, còn nói lớn chính là quan hệ ngoại giao giữa hai nước, đến lượt Sở Quý phi và Sở Thừa tướng chen miệng vào à?" 

Có bà ta tạo áp lực, rồi lại bảo triều thần thêm mắm dặm muối, không sợ Hoàng thượng không chịu gật đầu. 

Dù Sở Thừa tướng có quyền lực to lớn trong triều đình thì cũng chỉ là bề tôi, vẫn phải nghe theo quyết định của Hoàng thượng. 

Lúc Tu Lương ma ma chưa nói, bà ta còn chưa nghĩ tới chuyện này, Sở Kiều Tịnh khiến bà ta chướng mắt này giống Sở Tổ Ngọc như thế, e rằng đến lúc đó Hoàng thượng sẽ thật sự động lòng trắc ẩn. 

Bà ta âm thầm quyết định phải tìm một thời cơ thật tốt để khuyên bảo Hoàng thượng. 

Không thể vì một nữ nhân, vì một Sở gia mà làm ra quyết định không sáng suốt gì đó được. 

Hôm đó Hoàng thượng ngăn cản hành hình ở An Khánh cung đã khiến Thái hậu hơi phật lòng rồi. 

Bà ta không thể nhìn Hoàng thượng tiếp tục mắc thêm lỗi lầm được. 

Tôn Nhã Tịnh hơi cong môi, im lặng không nói một lời. 

Nhưng Hỉ Thước đột nhiên nói với vẻ lo lắng: "Nô tỳ nghe nói trong mấy ngày gần đây, mấy vị Vương gia liên tục đi đến Thừa tướng phủ muốn gặp Sở cô nương, Sở cô nương ngăn cản tất cả mọi người, chỉ mỗi Húc Vương được vào, sợ rằng... 

Câu này như muốn nói sau khi xoay mấy vị Vương gia Hoàng tử vòng vòng, Sở Kiều Tịnh lại có ý đồ với Dạ Tinh Húc. 

"Hỉ Thước!" Tôn Nhã Tịnh nhíu mày vờ trách mắng: "Đừng nói linh tinh. 

Hỉ Thước mím môi, im lặng cúi thấp đầu, không nói nữa. 

Nhưng lời đã nói ra, ý đồ trong đó cũng đã im lặng lẻn vào lòng của mọi người rồi. 

Thái hậu nghe thấy lời này cũng thầm hoảng hốt. 

Sở Kiều Tịnh này thật sự muốn dụ dỗ tất cả mọi người thật đấy à? 

Một Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiền đã đủ hỗn loạn rồi, bây giờ còn muốn Dạ Tinh Húc không quan tâm chuyện đời dính líu vào, muốn dính dáng đến tất cả mấy đứa cháu của bà ta mới chịu bỏ qua ư? 

Bà ta đột nhiên sa sầm mặt, càng thấy bất mãn vì hành động của Sở Kiều Tịnh hơn. 

Nếu chuyện này truyền ra ngoài, không biết sẽ bị đồn đãi thành thế nào nữa. 

Một Vương phi hòa ly dây dưa mãi với ba Vương gia, thật là chuyện cười lớn trong thiên hạ, bôi nhọ Hoàng thất Bất Dạ Quốc. 

Bà ta nhíu chặt mày, cất lời: "Phải nghĩ cách cho mấy Vương gia ngoan ngoãn lại chút" 

Cứ liên tục chạy đến Thừa tướng phủ thì còn ra thể thống gì nữa. 

Nhưng mấy cháu trai này của bà ta vẫn luôn có chủ kiến của riêng mình, dù nhỏ nhẹ khuyên răn cũng rất ít khi nghe lọt tai. 

Nếu chúng đã quyết tâm thì càng không ổn hơn. 

Huống hồ chân mọc trên người chúng, cũng không thể trói người lại được. 

Phải làm sao để chúng chịu dừng lại đây? 

eyJpdiI6InJkbHQ1aVloekEyOFpyTDJrT3k1dnc9PSIsInZhbHVlIjoieHpYOTFsSXRFbWtEaHBzelB5WnltaFFjNUJvbEhvTjBLYnNZbWdqeTZUSjIwZlVBQm14VjhUNm5ocVZMSjNTUUNhQ0Z4N1htTGhaY2NQT2JpSUQ4bVR1cVFrb3YxZGNXT0JHZE1tbmI4T3E5b2dOU1k4cW9VXC9Jc1hKM0xRUVU0SXNVR3VRcG5xcEJ3TnJaUWF0OGd0RXFjTXFxM25BZTlKQ2h3RHAxcTV5ZWJMdDBHQmFJVjZ5K2ZZMGtKVlREcFZPZ3IrcEpveloybitMTUxpR0ZBUWsrdFdtbW81UU03WW5yZmJXMHdIT2pCWUJFZWk2M1dEeXJ0Zm5RMGlqT29xTmxJdWZnaGg5VG5NZ25MTmZvMmhFOSsrV1dDUGZ0Y2xRSXhNeUZuVUQyMjh2Z0NxbTZJK2x0NTZHN2I3bFE0dkduVmxIWGtTWmVWTnpGeTBlSFB0MU5uZGxrZlBLbjZtZVBUZDl2WGhvamRoNDRWWHd1RGRkU09pU0VjXC9iMVZCVlYrZVVXWWVhSzdYWkdRZEtvRFJtREhGYzF6NDlPNndUdSttMHFhSEdybUoySWxKN1JpNXExV1o0SXBjWE1HIiwibWFjIjoiYmNjZGY0MzM2YmM2ZWQ5NWFjNDZkYjdmNTUyZjhhY2I0YWFhMjhkMDg5ODVlYjFkMTFlNDM4NDMxYTgzODFkNyJ9
eyJpdiI6IlNOcm94N285azIzZEJpMDdxV3JxbVE9PSIsInZhbHVlIjoiXC9HVzBaMGxyMFN0SWY4cW8yc0NVOWZMZnlYdGNOQ1lOdmpITUFKRmxNc0FnUUZHdGsyYVBmcVNrUXRPYmlqZVNTTEt1eWJ3eGQ3dCs5M1BVTnhLZ3dLa1RYTnYrUjNTWWwrdHMyeGJXVXFWbkxyUlRmRzUxa1RjRGQyblliK1Y5VE84R3N4aFIyS3FjVGlGQm1JRDA0K254WXlheTVBbzB5c1ZSVk00aFpINzJTSTQ3bFluZExyNURsMHVLRjgyNEppeHlnRDdZRCs3VXhyZ2M4R01JdlhTVEJKcVVUMDVIdzdzSkZsOU9NUFBUdklma2t6aUtPQmtQajhxOE5saW5weHZJSDNBREtJVVFERjFiS1FYT3VRUGtKaitHRXV6emY2Q0V6Vkd4YWZieG53U0szckxoQ0pzNis2emNiTWRVIiwibWFjIjoiMDI2ZDU3MTRmMWI3YjkxN2ZlZTI2ZWJkZjkyNGQ5OTE5ODcyYTE3ZmU0OTUxNGJhM2ZmNWZjODlhYjk2ZjIyZiJ9

Đến lúc đó Sở Kiều Tịnh ở trong An Khánh cung, mấy Vương gia cũng không thể chạy đến An Khánh cung gây chuyện được.

Advertisement
x