Nếu thật sự hoà thân, chắc chắn Sở Kiều Tịnh phải đến Tây Quận một chuyến cùng với Bắc Thanh, đến lúc đó hắn ta cũng đâu thể đi cùng được.
Dù sao cũng là hai quốc gia khác nhau, hắn ta đường đường là Húc Vương của Bất Dạ Quốc, cũng không có lý do gì đi đến Tây Quận.
Cho nên nghĩ tới nghĩ lui, Sở Kiều Tịnh gả cho Bắc Thanh rõ ràng là trăm hại không có một lợi.
Nhan Đóa bất mãn lầm bầm: "Gì mà hố lửa chứ, ta thấy ngươi mới giống hố lửa đấy"
Dạ Tinh Húc chợt trợn to mắt, không phục hô to: "Tại sao lại dính dáng đến ta nữa? Ta không đào hoa không phong lưu, sau này không biết là thiếu nữ nào có phúc tám đời mới có thể thành hôn với ta nhé"
Nhan Đóa liếc hắn ta một cách khoa trương: "Ngươi thôi đi, bớt dát vàng lên mặt mình thôi, ta thấy phải là xui xẻo tám đời mới gả cho ngươi thì có"
"Ngươi, ngươi nói chuyện khó nghe như thế, ai cưới phải ngươi mới là xui xẻo ấy!" Dạ Tinh Húc tức đỏ cả mặt, trợn to mắt nhìn Nhan Đóa.
Nhan Đóa không chịu thua, cũng phồng má trừng lại.
Nhìn thấy hai người lại cãi nhau, Sở Kiều Tịnh bất đắc dĩ giơ tay day trán, im lặng đứng dậy rời đi.
Hai người này cãi tới cãi lui, đề tài cứ vây quanh giữa Dạ Chí Thần và Bắc Thanh, bây giờ nàng không muốn nhắc tới hai người này, vẫn nên đi tìm một chỗ yên tĩnh thì hơn.
Dạ Tinh Húc và Nhan Đóa mặt đỏ tới mang tai tranh cãi một lúc lâu mới phát hiện đã không thấy Sở Kiều Tịnh đâu.
Nhan Đóa mắng hắn ta trước: "Ngươi xem kìa, đều tại ngươi làm sư phụ tức giận bỏ đi đấy! Đã nói sư phụ không muốn nhắc đến Dạ Chí Thần rồi mà ngươi còn cứ ở đây nhắc mãi, đúng là không có mắt nhìn.
Dạ Tinh Húc chột dạ sờ mũi, nhưng cũng nhanh chóng đáp trả: "Ngươi còn nói ta, sư phụ cũng không muốn nhắc đến Bắc Thanh mà ngươi cứ ở đây khen hắn ta mãi, không phải ngươi cũng giống ta à"
Hai người không ai nhường ai trợn mắt nhìn nhau, đồng thời hừ một tiếng quay mặt đi.
Tin tức mấy người tranh nhau muốn cưới Sở Kiều Tịnh trên Dưỡng Tâm điện hôm đó bị Hoàng thượng cố gắng giấu đi, cấm bất cứ ai bàn tán đến chuyện này.
Ngoài một vài người có ý đồ khác, những người hầu hạ trên điện hôm đó đều không dám ra ngoài khua môi múa mép.
Vì thế không có quá nhiều người biết đến chuyện này, nên cũng không gây ra sóng gió gì.
Hoàng thượng đưa ra quyết định như thế cũng có suy xét của riêng mình.
Thứ nhất là không muốn nhìn thấy Sở Kiều Tịnh bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, thứ hai mấy Vương gia tranh giành với nhau trên điện vì một nữ nhân, nếu người ngoài biết được dù gì cũng ảnh hưởng đến thể diện của Hoàng gia, cho nên vẫn nên giấu kín tin tức này thì tốt hơn.
Nhưng còn chuyện hòa thân, Hoàng thượng vẫn đang suy nghĩ cẩn thận.
Cũng may Bắc Thanh không đi rêu rao lựa chọn của mình, tất cả mọi chuyện vẫn còn có thể vãn hồi.
Trong An Khánh cung.
Thái hậu ngồi ngay ngắn trên vị trí cao nhất, nét mặt cũng không được dễ nhìn cho lắm.
Vừa nghĩ đến chuyện hôm đó Dạ Chí Thần lại có thể dùng cái chết ra uy hiếp vì Sở Kiều Tịnh, bà ta lại thấy tức giận.
Cũng không biết rốt cuộc Sở Kiều Tịnh cho Dạ Chí Thần uống bùa mê thuốc lú gì mà lại khiến hắn si mê như thế.
Còn Tôn Nhã Tịnh thì ở bên cạnh im lặng hầu hạ, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía xa.
Nàng ta cũng không ngờ mọi chuyện lại tiến hành thuận lợi như thế, Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh thành công hòa ly, mà Sở Kiều Tịnh cũng tránh né không gặp Dạ Chí Thần, hai người bây giờ tựa như người dưng nước lã.
Nàng ta tin tưởng sớm muộn gì lòng kiên nhẫn của Dạ Chí Thần cũng sẽ mất hết, mà Sở Kiều Tịnh lại là một người cố chấp, đến lúc đó hai người sẽ chỉ chán ghét lẫn nhau.
Mà nàng ta vẫn luôn ở đây đợi Dạ Chí Thần, đợi hắn quay đầu lại là có thể nhìn thấy được nàng ta.
Nàng ta sẽ cho Dạ Chí Thần biết chỉ có nàng ta mới vĩnh viễn không thay đổi, yên lặng ở tại chỗ chờ đợi hắn.
Hoàng hậu nở nụ cười, mắt rũ thấp, ngồi ở vị trí bên dưới im lặng nhấp nước trà ấm trong tay.
Chỉ cần suy nghĩ một chút là biết bây giờ Thái hậu đang lo lắng vì chuyện gì.
Bà ta cũng có nghe nói chuyện hôm đó Dạ Chí Thần dùng cái chết để uy hiếp muốn bảo vệ Sở Kiều Tịnh.
Bà ta nghĩ mãi không hiểu Dạ Chí Thần có phải thật sự động lòng với Sở Kiều Tịnh hay không, nếu thật sự là thế thì có thể lợi dụng cơ hội này khiến Dạ Chí Thần không vực dậy nổi, đây cũng là một chuyện tốt.
Tiêu diệt Dạ Chí Thần, còn có thể giải quyết cả Sở Kiều Tịnh, thật là chuyện tốt một mũi tên trúng hai con nhạn.
Dù bây giờ bà ta không thể động vào Sở Kiều Tịnh, Bạch gia cũng không thể ngang nhiên chống đối với Thừa tướng phủ.
Nhưng nếu Thái hậu ra mặt, đừng nói Sở Thừa tướng, dù là Hoàng thượng cũng không tiện nói gì.
Bà ta nhẹ nhàng đóng nắp trà, ngước mắt ra hiệu cho Hoài Nhân.
Âm thanh lanh lảnh khi nắp trà va chạm với chung trà cũng khiến Thái hậu hoàn hồn trở lại.
Bà ta ngước mắt nhìn Hoàng hậu, hờ hững nói: "Mấy ngày qua đã khiến Hoàng hậu uất ức rồi."
Hoàng hậu nở nụ cười khéo léo, dịu dàng nói: "Thần thiếp không uất ức, chỉ là dù sao trong hậu cung này cũng phải có người trông coi, nếu không chỉ cần bất cẩn chút thôi là sẽ trở nên hỗn loạn"
Bà ta cố tình thở dài rầu rĩ.
Thái hậu nghe thấy thế thì hơi cau mày, hỏi: "Hả? Đã xảy ra chuyện gì à?"
Dù bà ta hỏi như thế, nhưng nét mặt vẫn rất thờ ơ.
Bây giờ không còn chuyện gì khiến người ta đau đầu hơn chuyện của Sở Kiều Tịnh cả.
"Còn chẳng phải vì Sở Kiều Tịnh kia ư." Hoàng hậu vô thức bật thốt, sau đó tỏ vẻ như mình lỡ lời, che miệng nói: "Là thần thiếp lắm mồm, chuyện này vốn không nên để ai biết
cá."
"Sao lại nói thế?" Trong giọng nói của Thái hậu chứa đựng sự tức giận: "Còn có chuyện gì muốn giấu giếm ai gia sao?"
Vừa nghe nói lại là chuyện có liên quan đến Sở Kiều Tịnh, tâm trạng Thái hậu càng phiền muộn hơn.
Giờ bà ta vẫn còn lo lắng vì chuyện của Sở Kiều Tịnh hôm đó đây này, sao Sở Kiều Tịnh này lại gây ra chuyện thị phi gì nữa rồi.
Hoàng hậu vội vàng đứng dậy, cúi người nói: "Thái hậu bớt giận, người cứ xem như thần thiếp chưa từng nói ra câu này đi ạ"
Bà ta liếc mắt nhìn trời, sau đó tỏ vẻ xin lỗi: "Thần thiếp thấy cũng không còn sớm nữa, xin cáo lui trước.
Nói xong, bà ta vội vã rời đi cứ như bị ai rượt.
Thái độ như thế khiến Thái hậu càng chắc chắn đã xảy ra chuyện nghiêm trọng gì đó đang giấu giếm bà ta.
Thái hậu bỗng dưng bị nhử, nét mặt càng u ám hơn.
Bà ta đang muốn bảo người bên cạnh đi thăm dò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Thì Hoài Nhân mới rời đi cùng với Hoàng hậu trùng hợp vòng trở về, hành lễ nói: "Khuyên tai của nương nương bị mất một cái, bảo nô tỳ quay lại tìm ạ"
Nói xong, bà ta tìm thấy một cái khuyên tai ở chỗ Hoàng hậu vừa ngồi, sau đó vội vàng đứng dậy hành lễ với Thái hậu, tỏ vẻ muốn cáo lui.
Thái hậu nhíu mày gọi bà ta lại: "Đợi đã, ngươi có biết chuyện mà nương nương các ngươi không chịu nói không?"
Nét mặt bà ta vô cùng lo sợ, giống như là bị ép mới nói ra sự thật vậy.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất