Hắn ta biết mình không nên nói giúp Dạ Chí Thần vào thời điểm nhạy cảm này. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn ta vẫn cảm thấy tội của Dạ Chí Thần không đến mức đó.
Mấy ngày nay Dạ Chí Thần vẫn luôn muốn tìm Sở Kiều Tịnh. Ngay cả người ngoài cuộc như hắn ta cũng nhìn ra được Dạ Chí Thần đã hối hận. Nếu có thể cho hắn một cơ hội, có lẽ mọi chuyện vẫn có thể cứu vãn.
Dù sao cũng tốt hơn hiện giờ hai người đều cất giấu tâm sự, tự mình tổn thương.
Dạ Tinh Húc ngước mắt, cẩn thận quan sát sắc mặt Sở Kiều Tịnh, ngập ngừng nói: "Thật ra bây giờ Tam ca vô cùng hối hận. Hôm nay con gặp huynh ấy, con thấy huynh ấy đã tiều tụy hơn trước rất nhiều"
Trước kia Dạ Chí Thần khí phách biết bao. Tuy hôm nay hắn ta tức giận mà sỉ nhục Dạ Chí Thần vài câu, nhưng nhìn thấy nét mặt cô đơn của hắn, cuối cùng hắn ta vẫn không đành lòng.
Dạ Chí Thần vốn là một người kiêu ngạo lạnh lùng, bây giờ lại nguyện ý vì Sở Kiều Tịnh mà cúi đầu, khiến người ta vô cùng kinh ngạc.
Sở Kiều Tịnh hơi nhíu mày. Nàng khẽ nhắm mắt lại, lộ ra vẻ không kiên nhẫn.
Nàng chỉ biết Dạ Chí Thần không hề có chút tin tưởng nào với mình. Còn về diễn biến tâm lý của hắn, nàng không có hứng thú tìm hiểu.
Ít nhất vào thời điểm hắn lấy thư hòa ly ra, chứng tỏ hắn đã thật sự tin rằng nàng và Bắc Thanh có quan hệ.
Nếu ngay cả sự tin tưởng cơ bản nhất mà họ cũng không có, vậy không cần phải tiếp tục dây dưa nữa.
Dạ Tinh Húc căng da đầu nói tiếp: "Có lẽ trong chuyện này có hiểu lầm gì đó, con thấy Tam ca không giống người làm việc không suy xét hậu quả đâu. Hay là..."
Hắn ta định lên tiếng xin tha thứ giúp Dạ Chí Thần, hy vọng Sở Kiều Tịnh có thể cho Dạ Chí Thần một cơ hội, để hắn vào phủ một lúc.
Chỉ cần hai người nói ra hết, tất cả hiểu lầm đều có thể dễ dàng giải quyết.
Nhưng hắn ta còn chưa kịp nói, Sở Kiều Tịnh đã cắt ngang: "Nếu ngươi muốn ra ngoài cùng hắn ta thì cứ nói tiếp"
Dạ Tinh Húc vội vàng giơ tay che miệng, vẻ mặt vô tội nhìn nàng, giống như người vừa nói những lời ban nãy là một người khác vậy.
Giữa Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh, hắn ta vẫn kiên định lựa chọn Sở Kiều Tịnh.
Hắn ta chỉ là một người ngoài cuộc, có lẽ ăn nói thận trọng, không để tâm nhiều mới là hành động sáng suốt.
Hắn ta cũng không muốn bị lưu lạc ra cửa ngồi chờ giống hai người Dạ Chí Thần và Bắc Thanh đâu.
Thấy sắc mặt Sở Kiều Tịnh dịu xuống, Dạ Tinh Húc thở phào nhẹ nhõm, nói: "Không phải con muốn nói đỡ cho Tam ca đâu ạ... Chỉ là, a, ngươi giẫm ta làm gì?"
Hắn ta đang muốn tự giải thích cho mình, nhưng còn chưa kịp nói xong đã bị Nhan Đóa giẫm cho một phát.
Cú giẫm này rất mạnh khiến Dạ Tinh Húc nhe răng trợn mắt, đau đến mức phải hít sâu một hơi.
Dạ Tinh Húc nhíu mày nhìn qua, trên mặt đầy vẻ không phục.
Hắn ta đang nói chuyện êm đẹp, sao tự nhiên lại động tay động chân thể? Ra tay còn nặng như vậy, đúng là lòng dạ rắn rết!
Nhan Đóa bĩu môi lườm hắn ta: "Ngươi có ngốc không vậy? Rõ ràng sư phụ không muốn nhắc tới người này, thế mà ngươi còn liên mềm nhắc tới. Có phải ngươi muốn làm sư phụ khó chịu không hả?"
Giờ thì nàng ta hiểu rồi, vóc người Dạ Tinh Húc cao lớn như vậy, nhưng cái đầu trên cổ cũng chỉ góp cho đủ số thôi.
Người sáng suốt đều biết lúc này nên nói gì và không nên nói gì, nhưng Dạ Tinh Húc lại cứ như hết chuyện để nói, đúng là khiến người ta giận sôi.
Dạ Tinh Húc chột dạ gãi đầu, nói: "Không nhắc thì không nhắc, ngươi đánh ta làm gì? Đồ hung dữ, sau này chắc chắn không gả được."
Câu cuối cùng hắn ta chỉ dám nhỏ giọng nói thầm, không để Nhan Đóa nghe thấy.
Nếu để Nhan Đóa nghe thấy, sợ rằng không chỉ là một giẫm đơn giản như vậy.
Nhan Đóa nghi ngờ nhìn hắn ta: "Có phải vừa rồi ngươi nói xấu ta không?"
Mặc dù nàng ta không nghe thấy, nhưng lại thấy môi Dạ Tinh Húc mấp máy!
Mắt Nhan Đóa hơi nheo lại, nhìn Dạ Tinh Húc với vẻ mặt nguy hiểm.
Dạ Tinh Húc liên tục phủ nhận: "Làm gì có, sao có thể chứ? Người tôn sư trọng đạo như ta, đương nhiên sẽ không nói xấu sư tỷ"
Vẻ mặt hắn ta đầy nghiêm nghị, Nhan Đóa không nhìn ra chút manh mối nào, lúc này mới cởi bỏ hoài nghi.
Nhan Đóa không để ý tới hắn ta nữa, đảo mắt nhìn về phía Sở Kiều Tịnh đang nhắm mắt nghỉ ngơi, tự mình nói: "Thật ra Đại hoàng tử Tây Quận cũng rất tốt, sư phụ gả cho hắn ta cũng được đấy ạ"
Nàng ta vừa nói vừa âm thầm quan sát sắc mặt của Sở Kiều Tịnh.
Tuy lời này của nàng ta có ý đồ riêng, muốn cùng Sở Kiều Tịnh thân càng thêm thân, nhưng đồng thời nàng ta cũng đặt mình vào góc độ của Sở Kiều Tịnh mà suy xét.
Đương nhiên nàng ta hiểu rõ tính cách của Bắc Thanh. Tuy hắn ta có vẻ khó gần với người ngoài nhưng lại cực kỳ bao che khuyết điểm. Nếu Sở Kiều Tịnh và Bắc Thanh có thể ở bên nhau, đây cũng là một kết quả tốt.
Hơn nữa, đây là lần đầu tiên Bắc Thanh chủ động cầu hôn một người nào đó, quả thật là cây vạn tuế lần đầu nở hoa.
Dạ Tinh Húc cười khẩy với đề nghị của nàng ta: "Cũng được cái gì mà cũng được? Tên Bắc Thanh kia vừa nhìn đã biết là một kẻ lăng nhăng, không đáng tin cậy. Sư phụ tuyệt đối đừng nghe lời nàng ta"
"Sao lại lăng nhăng? Huynh ấy luôn không gần nữ sắc, hiện giờ trong hậu viện không có một nữ nhân nào!" Nhan Đóa không nhịn được, bèn tranh luận với hắn ta.
Nàng ta không biết tại sao Dạ Tinh Húc luôn nói xấu Bắc Thanh, cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Dạ Tinh Húc thấy nàng ta chắc chắn như vậy, không phục hỏi: "Sao ngươi biết trong hậu viện của hắn ta không có nữ nhân? Nói cứ như ngươi tận mắt thấy không bằng!"
Không nói tới chuyện khác, chỉ bằng việc Bắc Thanh vừa đeo bám Sở Kiều Tịnh, vừa trêu chọc Nhan Đóa, hắn ta đã cảm thấy người này không đáng tin cậy.
Hơn nữa, dù sao Bắc Thanh cũng là Đại Hoàng tử Tây Quận, sao trong hậu viện có thể không có một vài nữ nhân được.
Cho nên Dạ Tinh Húc vô thức cảm thấy Nhan Đóa đang nói bừa để giải vây cho Bắc Thanh.
Nhan Đóa chớp mắt, vẻ mặt né tránh nói: "Ta cũng chỉ nghe người khác nói thôi. Ai cũng nói Đại Hoàng tử Tây Quận giữ mình trong sạch, không gần nữ sắc, nếu ngươi không tin thì cứ ra ngoài hỏi thăm."
Những chuyện này chỉ cần tùy tiện ra ngoài nghe ngóng một chút là biết được ngay, nàng ta cũng không tính là nói dối.
Dạ Tinh Húc không để tâm tới lý do mà nàng ta tìm được: "Tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật. Những tin tức ngươi nghe được nhiều không đếm xuể, nói không chừng hắn ta chỉ giỏi ngụy trang, không để lộ tin tức ra ngoài thôi"
Dù sao hắn ta cũng tận mắt nhìn thấy Bắc Thanh đon đả cả hai bên, chẳng phải chân thật hơn nhiều so với những lời đồn kia à?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhân Đóa cau lại, nói: "Câu kia nói thế nào nhỉ, ta thấy ngươi chính là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử! Người ta trêu chọc ngươi chỗ nào, sao ngươi cứ nghị luận sau lưng huynh ấy vậy?"
Hơn nữa, nếu Sở Kiều Tịnh thật sự thành thân với Bắc Thanh, vậy chẳng phải hắn ta không còn sư phụ nữa à?
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất