Sắc mặt Dạ Thanh Bình trắng bệch, trong đôi mắt long lanh tràn ngập vẻ không dám tin.
Nàng ta không dám tin rằng những lời tàn nhẫn như thế lại được thốt ra từ miệng của Bắc Thanh. "Ngươi nói bổn công chúa tự mình đa tình?"
Nàng ta trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm Bắc Thanh, còn tưởng ban nãy mình chỉ nghe nhầm thôi.
Nàng ta xem thường toàn bộ nam nhân trên thế gian này, khó khăn lắm mới cảm thấy Bắc Thanh miễn cưỡng xứng đôi với mình, vậy mà hắn ta lại nói nàng ta tự mình đa tình?
Lòng tự tôn kiêu ngạo nhất thời vỡ vụn thành từng mảnh, những lời vô tình chế giễu của hắn ta đã khiến lòng hư vinh cao cao tại thượng của nàng ta yếu đuối không thể đỡ nổi một đòn.
Bắc Thanh như không phát hiện ra sự vẻ lúng túng của nàng ta, vẫn tiếp tục chế giễu: "Nếu không thì sao? Dường như từ đầu đến cuối ta không hề có qua lại gì với Ngũ Công chúa, rốt cuộc Ngũ Công chúa lấy đâu ra sự tự tin mà nảy sinh suy nghĩ nực cười này?"
Dạ Thanh Bình hít sâu một hơi, khóe miệng khẽ mấp máy, nhưng không nói nên lời.
Hôm nay nàng ta đến tận đây vốn định để Sở Kiều Tịnh biết khó mà lui, ai dè lại chẳng hề gặp mặt Sở Kiều Tịnh, trái lại còn tự rước lấy nhục.
Trong mắt Bắc Thanh, mọi chuyện nàng ta làm đều là chuyện nực cười!
Nàng ta vẫn duy trì vẻ mặt kiêu ngạo, cười chế giễu, hơi ngoảnh mặt đi.
Dạ Tinh Húc nghe thấy những lời của Bắc Thanh thì trong lòng phức tạp, luôn cảm thấy hắn ta đang sỉ nhục Hoàng thất Bất Dạ Quốc.
Huống hồ trước đó Bắc Thanh còn muốn cầu hôn Sở Kiều Tịnh, bây giờ lại bày ra dáng vẻ che chở Nhan Đóa như vậy, chẳng lẽ hắn ta muốn trái ôm phải ấp sao?
Dạ Tinh Húc bĩu môi nhìn Bắc Thanh, trong lòng giận dữ, tên Bắc Thanh này đúng là tra nam phong lưu đa tình.
Vừa muốn kết thành phu thê với sư phụ, vừa muốn dụ dỗ sư tỷ của hắn ta.
Đúng là nhẫn nhịn được chứ không thể nhận nhục!
Cuối cùng Dạ Tinh Húc cũng không nhịn được nữa, lạnh lùng lên tiếng: "Đại Hoàng tử à, ai mà biết thì sẽ nói ngươi đang có lòng thương người, không đành lòng nhìn nữ nhân bên cạnh bị tổn thương. Còn người nào không biết sẽ tưởng ngươi không tử tế, phong lưu đa tình muốn trái ôm phải ấp đấy"
Nghe vậy, Bắc Thanh nhíu mày liếc nhìn hắn ta.
Dạ Tinh Húc này bị bệnh gì thế?
Nhưng Dạ Tinh Húc lại phớt lờ hắn ta, nói xong câu này, Dạ Tinh Húc liền kéo Nhan Đóa đi vào trong.
"Chúng ta cứ mặc kệ họ đi, dù gì họ cũng không vào được, cứ để bọn họ tự ở bên ngoài từ từ mà ầm ĩ"
Chỉ cần không làm ồn đến chỗ Sở Kiều Tịnh, còn lâu hắn ta mới quan tâm mấy chuyện không đâu này.
Lần này Nhan Đóa lại không đối đầu với Dạ Tinh Húc mà trừng mắt lườm Dạ Thanh Bình, rồi xoay người cùng Dạ Tinh Húc đi vào phủ.
Dạ Tinh Húc vừa đi về phía trước vừa quay đầu nhìn mấy người với những suy nghĩ khác nhau ở ngoài cổng kia.
Hắn ta nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng vẫn căn dặn một câu: "Sau này ngươi hãy cách xa Bắc Thanh ra, tên này không giống người tốt lành gì đâu"
Nhan Đóa nhìn hắn ta với vẻ mặt kỳ lạ, bĩu môi phản bác: "Sao ngươi biết huynh ấy không phải là người tốt, ta thấy người ta tốt lắm mà, chẳng phải ban nãy còn nói đỡ giúp ta sao?"
Dạ Tinh Húc chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn nàng ta: "Sư tỷ, ta đang muốn tốt cho ngươi thôi, nữ nhân tuyệt đối không thể bị mắc lừa bởi những lời ong bướm của nam nhân được. Ngươi đừng thấy hắn ta nói lời ngon ngọt mà nhầm, nói không chừng trong lòng bẩn thỉu lắm đó"
Dù gì hắn ta cũng đã nhìn thấy toàn bộ câu chuyện Bắc Thanh trêu ghẹo cả hai bên.
Chắc chắn sư phụ sẽ không bị mắc lừa, nhưng sư tỷ ngốc nghếch này thì chưa chắc.
Nam nhân như Bắc Thanh, muốn lừa gạt tiểu nha đầu chưa trải sự đời như này là chuyện quá dễ dàng.
Nhan Đóa hơi chột dạ quay mặt đi: "Gì chứ? Sao ngươi biết trong lòng người ta bẩn thỉu, chẳng lẽ ngươi từng móc ra xem à?"
Dạ Tinh Húc tặc lưỡi, cố ý nói sâu xa: "Sao ngươi không nghe lời khuyên nhỉ? Ta nói với ngươi này, chỉ có nam nhân mới hiểu rõ nam nhân nhất. Tất nhiên ta vừa liếc mắt đã có thể nhìn thấu hạng người như Bắc Thanh đang nghĩ gì rồi"
Nhan Đóa nhếch miệng cười gượng, hờ hững nói: "Thôi đi, chỉ dựa vào ngươi mà có thể nhìn thấu suy nghĩ của huynh ấy á?"
Tâm tư của người biểu ca này luôn khó đoán nhất, đâu phải ai cũng có thể dễ dàng nhìn thấu.
Do đó Nhan Đóa hoàn toàn không để tâm đến lời nói của Dạ Tinh Húc.
Hơn nữa nàng ta cũng không biết đầu Dạ Tinh Húc bị chập mạch ở đâu mà tự dưng vô duyên vô cớ nói xấu Bắc Thanh.
Dạ Tinh Húc nhìn ra vẻ mặt không quan tâm của nàng ta, nên nóng lòng muốn chứng minh lời nói của mình: "Tất nhiên là ta có thể nhìn thấu rồi, chẳng phải hắn ta đều muốn cả hai người à? Nam nhân đa tình như vậy, ngươi đừng bị mắc lừa!"
Nhan Đóa mơ màng nhìn hắn ta, suy nghĩ hồi lâu mới hiểu hắn ta đang có ý gì.
Nàng ta bỗng trợn tròn mắt, giận dữ nói: "Ngươi còn nói tâm tư người ta bẩn thỉu, ta thấy ngươi mới là suy nghĩ bẩn thỉu đấy!"
Hắn ta đang nói gì thế? Hai người họ là mối quan hệ huynh muội đơn thuần đấy.
Mặc dù bây giờ vẫn chưa thể tiết lộ trước mặt người khác, nhưng không đến nỗi như Dạ Tinh Húc đã nói.
Nhan Đóa giận dữ lườm hắn ta, rồi tăng nhanh bước chân.
Dạ Tinh Húc mơ màng gãi đầu, vô cùng khó hiểu: "Sao ta lại suy nghĩ bẩn thỉu chứ?"
Hắn ta tăng tốc đuổi theo, gọi với ở đằng sau: "Này, ngươi nói cho rõ đi, ta bẩn thỉu chỗ nào?"
Nhan Đóa bĩu môi, phớt lờ hắn ta.
Trong lúc trò chuyện, hai người đã tới căn viện của Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh mặc xiêm y trắng, đang nhàn nhã ngồi trên ghế mây, ánh mắt phẳng lặng xa xăm như ẩn sĩ đang ở thế ngoại, cả người đều trở nên không màng danh lợi. Nhan Đóa và Dạ Tinh Húc liếc nhìn nhau rồi dè dặt bước tới, khẽ gọi: "Sư phụ.
Thậm chí nàng ta còn không dám lớn tiếng, luôn cảm thấy bây giờ Sở Kiều Tịnh giống như làn khói, chỉ cần phất nhẹ sẽ bay đi không còn bóng dáng.
Dạ Tinh Húc cũng có cảm giác này, trong lòng hắn ta, đáng lẽ Sở Kiều Tịnh phải hăng hái, chứ không phải cả người đều trong suốt như người trước mặt.
Vẻ mặt Sở Kiều Tịnh lạnh nhạt, ngước mắt lên khẽ cười nói: "Chẳng phải ngươi đã quay về Dược Cốc rồi à? Sao lại chạy ra ngoài nữa vậy?"
Nhan Đóa bĩu môi lẩm bẩm: "Chẳng phải người ta đang lo lắng cho người sao? Con vừa nghe nói về mấy chuyện kia đã không ngừng nghỉ chạy đến đây. Sư phụ cứ yên tâm, sau này con nhất định sẽ bảo vệ người kỹ càng!"
Nàng ta nhìn Sở Kiều Tịnh bằng ánh mắt kiên định, lần này nói gì nàng ta cũng sẽ không rời đi.
Sở Kiều Tịnh lắc đầu cười nhạt, cụp mắt không nói gì.
Nhan Đóa đau lòng nhìn Sở Kiều Tịnh, giận dữ bất bình: "Con thấy mọi chuyện đều bắt nguồn từ tên Dạ Chí Thần kia, con nhất định phải khiến hắn đẹp mặt!"
Nhắc đến cái tên này, ánh mắt Sở Kiều Tịnh liền trở nên ảm đạm.
Dạ Tinh Húc đứng bên cạnh nghe vậy thì kinh hồn bạt vía.
Mặc dù trước đây hắn ta cũng oán hận Dạ Chí Thần khi biến mọi chuyện thành ra như vậy, nhưng sau khi hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, hắn ta cũng cảm thấy Dạ Chí Thần có ý tốt nhưng rốt cuộc lại dính líu tới chuyện xấu.
Dạ Tinh Húc khó xử gãi đầu, sốt sắng đến mức vò đầu bứt tai, lúng túng khó xử nhìn Sở Kiều Tịnh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất