Nhan Đóa cũng chẳng muốn đếm xỉa gì tới Dạ Chí Thần. Kể từ sau khi biết Sở Kiều Tịnh gặp chuyện không may, nàng ta nhìn tên đần Dạ Tinh Húc đã thấy thuận mắt hơn nhiều rôi.
Về phần Bắc Thanh, người bao che khuyết điểm như Nhan Đóa cảm thấy Dạ Chí Thần mới là đầu sỏ gây ra chuyện này, Bắc Thanh chỉ là vô tội bị liên lụy thôi.
Nhưng hiện giờ sư phụ không muốn gặp Bắc Thanh, nàng ta cũng không thể làm gì, thế là đành phải trừng mắt nhìn Bắc Thanh rồi xoay người chuẩn bị đi vào.
Nhưng đúng lúc này, một vị khách không mời lại xuất hiện.
Dạ Thanh Bình vốn muốn đến tìm Sở Kiều Tịnh đôi co một trận, cảnh cáo nàng cách xa Bắc Thanh ra, không ngờ tất cả mọi người đều đang tụ tập trước cổng phủ Thừa tướng.
Nàng ta vừa liếc mắt đã nhận ra Nhan Đóa ngay, không vui nhíu mày.
Bởi vì nàng ta ngứa mắt Sở Kiều Tịnh nên cũng không ưa bất cứ ai ở cạnh Sở Kiều Tịnh.
Nàng ta thờ ơ lên tiếng chào hỏi Dạ Chí Thần rồi liếc nhìn Bắc Thanh đầy ẩn ý, sau đó liền chuẩn bị đi vào trong Thừa tướng phủ.
Hai người gác cổng đắn đo một hồi, cuối cùng vẫn chặn nàng ta lại, nói: "Ngài không được vào nếu chưa có sự cho phép của chủ nhân bọn ta."
Dạ Thanh Bình giận quá hóa cười, quát lớn lên bằng chất giọng mềm mại: "Hai tên ngu ngốc không có mắt các ngươi, các ngươi có biết bổn công chúa là ai không? Sao các ngươi dám ngăn cản ta?"
Mặt người gác cổng cũng biến sắc, giọng hắn ta lạnh hẳn đi: "Ở đây là Thừa tướng phủ, xin Ngũ Công chúa cẩn thận lời nói"
Dạ Thanh Bình cười mỉa, kiêu ngạo vênh váo nói: "Thừa tướng phủ thì đã sao? Toàn bộ thiên hạ này đều là đất của vua, kể cả chủ nhân các ngươi là Thừa tướng cao quý cũng phải làm việc theo mệnh lệnh của phụ hoàng ta đấy thôi? Các ngươi là cái thá gì?"
Nhan Đóa đã đi vào bên trong cũng không nghe lọt tai những phát ngôn bừa bãi của Dạ Thanh Bình, nàng ta quay trở lại mắng: "Trước khi hỏi người khác thì ngươi vẫn nên tự hỏi bản thân xem ngươi là thá gì trước đi.
Hai người gác cổng này cũng chỉ nghe theo mệnh lệnh làm tròn chức trách, chẳng có lý gì họ lại bị Dạ Thanh Bình gây khó dễ.
Dạ Thanh Bình bị nàng ta làm cứng họng, bèn chĩa ngay mũi giáo vào Nhan Đóa: "Cái thứ suồng sã ở đâu ra mà lại dám ăn nói như vậy với bổn công chúa?"
Nhan Đóa lè lưỡi làm mặt quỷ, nói: "Ta cứ nói chuyện với ngươi như vậy đấy, ngươi làm gì được ta? Nói ta suồng sã hả? Ta thấy ngươi mới là kẻ ngang ngược ở đây đấy! Chưa biết ai mới giống kẻ suồng sã không có giáo dục không có phép tắc đâu"
Dạ Thanh Bình tức giận trừng mắt nhìn Nhan Đóa, trở tay cởi trường tiên bên hông mình xuống, nghiêm mặt nói: "Hôm nay bổn công chúa sẽ dạy dỗ cho ngươi một bài học tử tế, để ngươi biết thế nào là trên dưới!"
Sắc mặt Bắc Thanh và Dạ Tinh Húc đều biến đổi.
Không đợi hai người bọn họ ra tay, Nhan Đóa đã linh hoạt tránh được cây roi của Dạ Thanh Bình.
Nhan Đóa sượt qua bên người Dạ Thanh Bình, tay áo dài giơ lên, một lớp bụi trắng lập tức bị Dạ Thanh Bình hít vào trong miệng và mũi.
Mắt Dạ Thanh Bình mờ đi, mất một lúc sau thì ánh mắt mới nhìn rõ lại.
Nàng ta nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn Nhan Đóa, mắng: "Con khốn này, ngươi dám hạ độc bổn công chúa! Bổn công chúa sẽ cho ngươi chết không có chỗ chôn!" Nhan Đóa quan sát nàng ta từ trên xuống dưới, cười hì hì nói: "Ta hạ độc kiểu gì? Bây giờ ngươi vẫn chưa chết cơ mà? Ngươi chứng minh ta hạ độc như thế nào?"
Dạ Thanh Bình hơi ngẩn ra, sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm Nhan Đóa càng tàn nhẫn hơn.
Dạ Tinh Húc thấy tình thế không ổn bèn vội vàng ra hòa giải: "Ôi trời, Nhan Đóa chỉ đang đùa với tỷ thôi mà, không sao đâu, đừng căng thẳng quá.
Sự ra mặt của hắn ta càng làm Dạ Thanh Bình cảm thấy phẫn hận hơn.
Tất cả mọi người đều giúp đỡ Sở Kiều Tịnh đã đành, đến cả con nhỏ sỗ sàng bên cạnh Sở Kiều Tịnh cũng được người ta bảo vệ như vậy nữa.
Nhất là lúc trước, ngay cả Bắc Thanh cũng bảo vệ Nhan Đóa!
Nàng ta nhận thua trước Nhan Đóa vốn đã vô cùng căm phẫn rồi.
Đôi mày liễu của Dạ Thanh Bình nhướng lên, lạnh lùng liếc nhìn Dạ Tinh Húc một cái, sau đó nàng ta nhếch mép nhìn Nhan Đóa, giễu cợt nói: "Đúng là nhà dột từ nóc, sư phụ
thế nào dạy ra đồ đệ thế đấy, cũng chỉ biết quyến rũ nam nhân giống sư phụ ngươi thôi"
Nhan Đóa trợn tròn mắt, tức giận nói: "Ngươi dựa vào gì mà dám nói sư phụ ta như vậy? Con mắt chó nào của ngươi nhìn thấy sư phụ ta quyến rũ nam nhân? Ngươi còn nói lung tung nữa, có tin bổn cô nương hạ độc cho ngươi câm miệng luôn không!"
Nhan Đóa mặc kệ người trước mặt có phải Công chúa hay không, nếu nàng ta còn dám sỉ nhục sư phụ mình thì sẽ không chỉ đơn giản là mù tạm thời như vậy nữa đâu.
Trong lòng Dạ Thanh Bình có phần sợ hãi, nhưng sau đấy vẫn không chịu yếu thế nói: "Bổn công chúa đâu nói sai, Sở Kiều Tịnh giỏi thế cơ mà. Ngươi nhìn mấy nam nhân này mà xem, không phải bọn họ đều đến Thừa tướng phủ vì Sở Kiều Tịnh sao?"
Nhan Đóa tức giận trợn ngược mắt, nói: "Vậy cũng là do sức hấp dẫn của sư phụ ta thôi. Bản thân ngươi không có năng lực này thì đừng có ở đây cáo chê nho xanh!"
Sư phụ nàng ta vốn đã ưu tú xuất chúng, hấp dẫn vài nam nhân này thì đã là gì đâu, nam tử khắp thiên hạ đều nên ái mộ sư phụ nàng ta mới đúng!
Trong mắt Dạ Thanh Bình hiện lên vẻ căm hận, nàng ta mắng: "Hai sư đồ các ngươi đều là thứ ti tiện khốn nạn, có giỏi thì đừng bấu víu nam nhân nữa!"
Nhan Đóa giận quá hóa cười, nàng ta và sư phụ bấu víu nam nhân khi nào, rốt cuộc cái ả Dạ Thanh Bình này mắt mù hay là đầu óc có vấn đề thế?
Không đợi đến khi Nhan Đóa lên tiếng phản kích, Bắc Thanh đã lạnh giọng nói: "Công chúa Bất Dạ Quốc các ngươi đúng là làm ta được mở rộng tầm mắt đấy, mở miệng một câu khốn nạn hai câu khốn nạn, đúng là được giáo dục tốt thật.
Dạ Thanh Bình tức giận bất bình quay người lại nhìn hắn ta.
Không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu rồi! Từ trước tới giờ Bắc Thanh đều chỉ giúp đỡ Sở Kiều Tịnh và người bên cạnh nàng, hắn ta chưa từng đứng về phía nàng ta!
Sắc mặt nàng ta xanh mét nói: "Tại sao ngươi phải nói đỡ cho loại sỗ sàng này?"
Bắc Thanh cười "xuỳ" một tiếng, giọng điệu lười biếng hỏi ngược lại: "Không vậy thì sao?"
"Rốt cuộc ngươi thích nha đầu này hay thích Sở Kiều Tịnh?" Dạ Thanh Bình không cam lòng truy hỏi.
Dạ Thanh Bình chợt hiểu ra rất nhiều chuyện, Bắc Thanh nói giúp cho Nhan Đóa chắc chắn vì nàng ta là người của Sở Kiều Tịnh, cho nên suy cho cùng Bắc Thanh vẫn là vì Sở Kiều Tịnh!
Bắc Thanh nhìn nàng ta với vẻ mặt lạnh nhạt, lạnh lùng nói: "Hình như chuyện ta thích ai đâu có liên quan gì tới Ngũ Công chúa nhỉ?"
Dạ Thanh Bình bị kích thích, hai hàng nước mắt lăn dài trên má, nàng ta nức nở nói: "Tại sao lại không liên quan? Người ngươi thích nên là bổn công chúa mới đúng! Những người khác có tư cách gì?"
Nàng ta không thể chấp nhận chuyện Bắc Thanh dùng giọng điệu lạnh lùng như vậy để phủi sạch quan hệ với mình.
Trên thế giới này, chỉ có nàng ta là người duy nhất có thể đứng bên cạnh Bắc Thanh, bất kỳ người nào khác đều không được!
Bắc Thanh như thể nghe được câu chuyện cười nào đó, hắn ta phì cười thành tiếng, nhìn Dạ Thanh Bình với vẻ mặt lạnh lẽo.
"Ngũ Công chúa có hiểu lầm gì đó với ta hay là có hiểu lầm gì đó với bản thân vậy?"
Dạ Thanh Bình nhìn hắn ta bằng ánh mắt không thể tin nổi, hàng mi dài nhẹ nhàng rung động: "Ý của ngươi là gì?"
Bắc Thanh nhíu mày, mỉa mai cười nói: "Ý của ta là lúc nào Ngũ Công chúa cũng tự cho mình là đúng, đồng thời còn tự mình đa tình thế này sao?"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất