Bên ngoài Thừa tướng phủ, một cô nương mặc váy vàng nhạt, vẻ mặt lo lắng, xông thẳng vào trong phủ.
Hai người gác cổng liếc nhìn nhau, vội vàng ngăn lại, nhẹ nhàng nói: "Vị cô nương này, đây là Thừa tướng phủ, người không có phận sự không được tự tiện xông vào"
Nhan Đóa hơi sững sờ, nàng ta dừng bước, thành thật nói: "Ta không phải người không có phận sự, ta là đồ đệ của tiểu thư các ngươi, tên là Nhan Đóa. Nếu không tin, bây giờ các ngươi có thể đi kiểm chứng!"
Thái độ hai người canh cổng khá hòa nhã, nghe vậy xong, họ ngơ ngác nhìn nhau một lúc, một trong hai người nói: "Xin cô nương chờ một chút, để tiểu nhân vào trong thông báo một tiếng"
Nói xong, hắn ta quay người chạy vào trong.
Mặc dù trong lòng Nhan Đóa vô cùng sốt ruột, nhưng nàng ta biết, đường đường là Thừa tướng phủ cũng nên có quy tắc, thế là chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi.
Nàng ta vừa về tới Dược Cốc đã nghe tin Sở Kiều Tịnh xảy ra chuyện, chẳng nghĩ gì nhiều đã vội vàng từ Dược Cốc chạy đến đây.
Trong lòng nàng ta day dứt không thôi, trước đây đáng lẽ không nên rời đi như vậy, lần này thì hay rồi, nàng ta vừa đi, Sở Kiều Tịnh đã xảy ra chuyện ngay.
Nếu lúc ấy nàng không nghe lời, không ngoan ngoãn trở về, có khi đã có thể giúp được gì đó rồi.
Một lúc sau, người gác cổng trước đó đi thông báo đã chạy ra, cung kính nói: "Nhan Đóa cô nương, tiểu như nhà ta cho mời"
Nhan Đóa thở phào nhẹ nhõm, vừa bước lên bậc thang đã nghe tiếng gọi từ phía sau: "Nhan Đóa?"
Người vừa nói chính là Dạ Chí Thần, hắn từng gặp Nhan Đóa ở chỗ Sở Kiều Tịnh, cũng biết Nhan Đóa là đồ đệ của nàng, vậy nên vừa nhìn một cái đã nhận ra.
Nhan Đóa cau mày nhìn hắn, khẽ nhếch mép rồi nhìn đi chỗ khác, tới khi trông thấy người bên cạnh Dạ Chí Thần, bỗng chốc ngây người.
Người đến cùng Dạ Chí Thần lại là Bắc Thanh ư?
Nhan Đóa nghi hoặc nhìn Bắc Thanh.
Nếu nàng ta nhớ không lầm, trước đây hai người họ còn giương cung bạt kiếm, đấu đá lẫn nhau, sao bây giờ lại cùng nhau đến Thừa tướng phủ?
Bắc Thanh có vẻ đoán được mối nghi ngờ của Nhan Đóa, hắn ta liếc nhìn Dạ Chí Thần rồi nói: "Ta không đi cùng hắn, chỉ vô tình gặp nhau ở trên đường thôi"
Trong lời nói dường như muốn phủi sạch quan hệ với Dạ Chí Thần, thể hiện mình rất trong sạch.
Như thể nếu giữ khoảng cách với Dạ Chí Thần, có lẽ Sở Kiều Tịnh sẽ nhìn hắn nhiều hơn một chút.
Dạ Chí Thần lạnh lùng lườm hắn ta: "Chẳng lẽ không phải Đại Hoàng Tử thấy bổn vương xuất phủ nên mới đi theo phía sau, làm trò tiểu nhân này sao?"
Bắc Thanh khẽ nhướng mày, cười nói: "Thần Vương nói sai rồi, vốn dĩ tại hạ là vì muốn đến thăm Sở cô nương, con đường từ Thần Vương phủ đến Thừa tướng phủ rộng như vậy, sao có thể nói ta đi theo được?"
Họ nói vậy làm Nhan Đóa nhớ ra, do trạm dịch bị cháy nên bây giờ Bắc Thanh đang ở Thần Vương phủ.
Hơn nữa, sau khi đối tượng hòa thân bỏ trốn, thời gian sứ giả Tây Quận ở Bất Dạ Quốc bị kéo dài, không biết Bắc Thanh phải ở Thần Vương phủ đến khi nào nữa.
Mặc dù Nhan Đóa không nắm rõ đầu đuôi câu chuyện, nhưng ít ra cũng biết Dạ Chí Thần làm chuyện sai trái, hiện tại cũng không có thiện cảm gì với hắn, chỉ khịt mũi một tiếng thật mạnh rồi quay đi.
Bọn họ ai đến trước, ai đến sau, ai đi theo ai, nàng ta không quan tâm, chỉ biết là chuyện do Dạ Chí Thần gây ra.
Dạ Chí Thần trong lòng hổ thẹn, thái độ của Nhan Đóa như vậy cũng dễ hiểu. Hắn cũng không nói gì thêm, chỉ là ánh mắt toát ra vẻ đau thương.
Không ngờ lựa chọn sai lầm của hắn lại khiến hai người họ xa lạ đến mức này, ngay cả đồ đệ của Sở Kiều Tịnh cũng ghét bỏ hắn.
Không biết đến bao giờ quan hệ của họ mới có thể hòa thuận như trước kia.
Cho dù phải trả giá thế nào, hắn đều sẽ cố gắng hết sức cứu vãn.
Dạ Chí Thần hít sâu một hơi, bước về phía trước nói với hai người gác cổng: "Phiền ngươi thông báo một tiếng, bổn vương muốn gặp tiểu thư một lát"
Dù sao những hiểu lầm này cũng cần hai người gặp nhau mới có thể nói rõ ràng.
Sở Kiều Tịnh vẫn luôn trốn tránh không gặp hắn, khiến hắn dù muốn giải thích cũng không biết làm cách nào.
Hắn nghĩ đi nghĩ lại, chỉ còn cách đến thăm nhà, hi vọng có thể gặp Sở Kiều Tịnh.
Không ngờ hai người gác cổng lại nhìn hắn bằng vẻ đề phòng rồi nói: "Thần Vương thứ tội, chủ nhân của bọn ta đã dặn rồi, ngài không thể vào.
Dạ Chí Thần sững sờ, đờ người tại chỗ.
Hai người gác cổng này là người của Thừa tướng phủ, lời của bọn họ, chắc hẳn đã được Sở Thừa tướng cho phép.
Hắn chậm rãi cụp mắt, cả người đều toát lên vẻ chán nản.
Bắc Thanh đứng phía sau thấy thế, trông có vẻ hả hê, khẽ cười nói: "Có vẻ Sở cô nương không muốn gặp ngươi đâu, Thần Vương đừng tự rước nhục vào thân làm gì.
Nói xong, hắn bước tới muốn vào phủ cùng Nhan Đóa.
Nhưng người gác cổng lại nghiêm túc nói: "Thật ngại quá, ngài cũng không thể vào.
Vẻ mặt bình thản của Bắc Thanh lập tức cứng đờ, nhìn người gác cổng bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Việc Sở Kiều Tịnh không chào đón Dạ Chí Thần, hắn ta có thể hiểu, nhưng hắn ta đâu làm chuyện gì vượt quá giới hạn đâu, sao giờ Sở Kiều Tịnh lại từ chối tiếp đón cả hắn ta?
Dạ Chí Thần đánh mắt liếc sang hắn ta, vẻ mặt hờ hững, ánh mắt mang ý khiêu khích.
Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị Sở Kiều Tịnh từ chối ở ngoài cửa rồi, bây giờ thấy Bắc Thanh cũng không thể gặp nàng, trong lòng không khỏi vui sướng.
Người gác cổng cúi đầu ngượng ngùng, xem như không thấy mọi chuyện trước mắt, sắc mặt không đổi, đứng nghiêm tại chỗ, không chịu nhượng bộ.
Dạ Chí Thần và Bắc Thanh hết cách, nếu đã là ý của Sở Thừa tướng và Sở Kiều Tịnh thì họ cũng không thể cố tình xông vào, chỉ đành trơ mắt đứng tại cổng ra vào, suy nghĩ cách khác.
Phía sau vang lên giọng nói trong trẻo và có ý trêu tức của Dạ Tinh Húc: "Ồ, Tam ca và Đại Hoàng tử cũng ở đây à? Sao không đi vào?"
Thực ra hắn ta cố tình hỏi thế đấy, vừa rồi hắn ta đã chứng kiến cảnh bọn họ bị cản ở ngoài cửa rồi.
Dạ Tinh Húc không hề đồng cảm với bọ, thậm chí còn nói thầm trong lòng một câu đáng đời, ai bảo họ không quan tâm đến suy nghĩ của Sở Kiều Tịnh mà đã tự tiện quyết định.
Mấy tên tự cho mình là đúng cũng nên kiểm điểm lại bản thân đi.
Dạ Chí Thần và Bắc Thanh đều là nhân tài kiệt xuất, sao lại không nhìn ra ý đồ của hắn ta chứ, lúc này sắc mặc của bọn họ rất khó coi. Bắc Thanh thản nhiên liếc nhìn hắn nói: "Chẳng lẽ Húc Vương thấy mình có thể vào à?"
Dạ Tinh Húc bỏ qua ánh mắt khiêu khích của hắn ta, nhìn luôn về phía người gác cổng, nhoẻn miệng cười tươi hỏi: "Ta có thể vào không?"
Kẻ khiến Sở Kiều Tịnh thất vọng và đau khổ chính là Bắc Thanh và Dạ Chí Thần, không hề liên quan gì đến hắn ta hết.
Hơn nữa, hắn ta là Nhị đồ đệ của Sở Kiều Tịnh, dĩ nhiên phải được sư phụ cho chút đãi ngộ chứ.
Còn Dạ Tinh Húc thì đắc ý liếc nhìn họ, cười hì hì, nhướng mày nói với Nhan Đóa: "Sư tỷ, chúng ta đừng để ý đến bọn họ, đi vào trước đi."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất