Phía bên kia, trong Phượng Nghi cung, Hoài Nhân đang cung kính bẩm báo chuyện xảy ra trên đại điện hôm nay. 

Hoàng hậu lạnh lùng ngồi bên song cửa sổ, nghe thấy thế thì nhếch môi cười khẩy: "Sở Kiều Tịnh này giỏi thật đấy, dụ dỗ được bao nhiêu nam nhân vây quanh nàng ta. 

Ba Vương gia của Bất Dạ Quốc, một Hoàng tử của Tây Quận, không ngờ tất cả đều chết mê chết mệt nàng, thậm chí có những hành động mất kiểm soát ngay trước mặt Hoàng thượng. 

Chẳng biết Sở Kiều Tịnh đã cho họ uống bùa mê thuốc lú gì mà ai cũng mất hết lý trí. 

Nhất là Dạ Minh Hiên, thái độ của Dạ Minh Hiền với Sở Kiều Tịnh khiến Hoàng hậu không sao hiểu nổi. 

Ban đầu bà ta chỉ nghĩ Dạ Minh Hiên cố tình làm thế để đối đầu với Dạ Chí Thần, nhằm khiến Dạ Chí Thần khó xử. 

Nhưng hôm nay, trên đại điện, ngay cả Dạ Minh Hiên cũng sẵn lòng quỳ xuống cầu hôn Sở Kiều Tịnh, xem ra Dạ Minh Hiên đã động lòng thật rồi. 

Sở Kiều Tịnh này khiến bà ta nhớ tới Sở Tổ Ngọc năm đó, không cần tốn nhiều sức nhưng vẫn có thể dễ dàng tóm được trái tim mọi người. 

Phụ nữ Sở gia đúng là ghê tởm y như nhau. 

Ánh mắt bà ta ngày càng u ám hơn, khăn gấm trong tay bà ta cũng bị vò nát. 

Trước đó đều do Sở Kiều Tịnh giở trò nên bà ta mới bị giam lỏng trong Phượng Nghi cung, bây giờ khó khăn lắm bà ta mới được xem trò vui, nào ngờ Sở Kiều Tịnh lại an toàn thoát thân khỏi trò vui đó. 

Chẳng biết rốt cuộc Sở Kiều Tịnh đã dùng cách gì mà khiến Hoàng thượng không truy cứu nữa thật. 

Bà ta cũng biết hôm đó Sở Thừa tướng đã xin thay Sở Kiều Tịnh nên cuối cùng Hoàng thượng mới bỏ qua. Đây là chuyện khiến Hoàng hậu căm hận nhất, bà ta muốn biết, rốt cuộc Hoàng thượng tha cho Sở Kiều Tịnh vì nể mặt Sở Thừa tướng hay nể mặt Sở Tố Ngọc đã qua đời? 

Một người đã chết, đáng để người khác nhung nhớ đến thế ư? 

Hoài Nhân cúi thấp đầu, không dám nhiều lời, chỉ nói: "Nếu Hoàng tử của Tây Quận đã chủ động đề nghị hòa thân, chắc bên Hoàng thượng cũng không tiện từ chối." 

Ý bà ta là, Sở Kiều Tịnh chướng tai gai mắt sẽ mau chóng rời khỏi Bất Dạ Quốc thôi. 

Nếu Sở Kiều Tịnh rời khỏi Bất Dạ Quốc thì sẽ không xuất hiện trước mặt Hoàng thượng và các Vương gia nữa, cũng không trở thành vật cản của Hoàng hậu. 

Tình hình này lại có lợi cho Hoàng hậu đấy chứ. 

Mắt Hoàng hậu lóe sáng, lạnh lùng nói: "Để nàng ta đi hòa thân là còn hời cho nàng ta rồi đấy. Chẳng qua là do thế lực của Bạch gia bây giờ không bằng hồi trước, vẫn cần nghỉ ngơi dưỡng sức, chứ không thì bổn cung đã khiến nàng ta chết mà không có chỗ chôn rồi, làm gì có chuyện để nàng ta được gả cho Đại Hoàng tử Tây Quận một cách yên lành chứ?" 

Nếu để Sở Kiều Tịnh đã xáo trộn cả kế hoạch của bà ta dễ dàng rời đi như thế, nghĩ cũng thấy hơi không cam lòng. 

Khi bước vào Phượng Nghi cung, Dạ Thanh Bình nghe thấy câu nói đó. 

Nàng ta không có thời gian để quan tâm xem Sở Kiều Tịnh sống hay chết, chỉ nghĩ tới mỗi câu "để nàng ta được gả cho Đại Hoàng tử Tây Quận một cách yên lành". 

Ngực nàng ta uất nghẹn, sắc mặt đỏ bừng vì ghen ghét, Dạ Thanh Bình tức giận nói: "Sao cơ ạ? Sở Kiều Tịnh sắp được gả cho Bắc Thanh? Là thật ạ?" 

Đầu óc nàng ta rất hỗn loạn, suy nghĩ rối như tơ vò, không sao hiểu nổi. 

Nàng ta đã nghe nói chuyện Tinh Nghi Quận chúa bỏ trốn, nhưng nàng ta không ngờ bên Tây Quận lại chọn Sở Kiều Tịnh làm đối tượng hòa thân tiếp theo! 

Hơn nữa, người hòa thân của Tây Quận là Bắc Thanh, chứ không phải Thế tử Tây Quận nữa! 

Hoài Nhân ngước nhìn sắc mặt đột ngột sa sầm của Hoàng hậu, khẽ nói: "Ngũ Công chúa, tạm thời vẫn chưa quyết định chuyện này" 

Sắc mặt Dạ Thanh Bình vẫn không dịu lại, tuy tạm thời chưa quyết định, nhưng với tính cách của Bắc Thanh, nếu hắn ta muốn thì chắc chắn sẽ làm được. 

Việc thuyết phục Hoàng thượng cho Sở Kiều Tịnh đi hòa thân chỉ là vấn đề thời gian thôi! 

Hơn nữa, số quần thần ủng hộ hòa bình chiếm tận một nửa trong triều, vào lúc quan trọng này, họ đã nhất trí phải mau chóng chọn ra đối tượng hòa thân. 

Nàng ta không ngờ Bắc Thanh lại coi trọng Sở Kiều Tịnh thật! 

Nàng ta không thể trơ mắt nhìn Sở Kiều Tịnh được gả cho Bắc Thanh! 

Dạ Thanh Bình nén giận, nói với ánh mắt tàn nhẫn: "Sở Kiều Tịnh chỉ là người đã bị chồng bỏ thôi, nàng ta dựa vào đâu để được gả cho Bắc Thanh chứ?" 

Tuy nói thế nhưng nàng ta cũng hơi bồn chồn, từ lâu nàng ta đã nghe kể Bắc Thanh hành xử rất quái đản, trước giờ hắn ta chưa bao giờ làm theo lẽ thường, có lẽ hắn ta sẽ không quan tâm tới xuất thân và quá khứ của Sở Kiều Tịnh thật. 

Nếu khi đó Bắc Thanh cứ nhất quyết yêu cầu, có lẽ sẽ phải theo mong muốn của hắn ta. 

Dạ Thanh Bình chỉ nghĩ về chuyện của Sở Kiều Tịnh và Bắc Thanh, hoàn toàn không nhận ra mình đang thất lễ tới mức nào trước mặt Hoàng hậu. 

Hoàng hậu dần nhíu mày, quát: "Con nói thế mà nghe được à? Chỉ là một nam nhân thôi, nhìn con bây giờ giống gì hả?" 

Nếu Sở Kiều Tịnh thực sự phải đi hòa thân rồi biến mất khỏi Bất Dạ Quốc, bà ta cũng không tổn thất gì. 

Người như thế ở lại Bất Dạ Quốc thì sớm muộn gì cũng trở thành tai họa thôi. 

Trước đó Sở Kiều Tịnh có thể lật ngược tình hình, thắng một Hoàng hậu như bà ta, giam bà ta trong Phượng Nghi cung, thì rồi nàng sẽ đối phó với Bạch gia, thiêu rụi tâm huyết của bà ta sớm thôi. 

Tuy nàng đã hòa ly với Dạ Chí Thần, nhưng nếu hai người lại tiếp tục hợp sức, kiểu gì cũng sẽ nhắm vào Bạch gia. 

Bà ta không thể nhìn chuyện đó xảy ra được. 

Tuy bà ta cũng không cam lòng khi để Sở Kiều Tịnh yên lành rời đi như thế, nhưng sau khi cân nhắc, bà ta vẫn thấy việc để nàng biến mất khỏi Bất Dạ Thành quan trọng hơn. 

Nếu nàng đi hòa thân, suốt đời này đừng hòng quay về nữa, đúng là làm một mẻ mà khỏe suốt đời. 

Bị quát cho như thế, mặt Dạ Thanh Bình biến sắc, nói: "Con không muốn thua Sở Kiều Tịnh! Nam nhân mà con không cần cũng không được coi trọng con khốn Sở Kiều Tịnh đó!" 

Nàng ta có thể cho phép việc Bắc Thanh không chấp nhận mình, nhưng không cho phép Bắc Thanh đi tìm Sở Kiều Tịnh! 

Sở Kiều Tịnh dựa vào đâu chứ? Về xuất thân, rõ ràng nàng ta cao hơn. 

Công chúa cao quý nhất Bất Dạ Quốc như nàng ta không xứng với Bắc Thanh ở chỗ nào? Không ngờ hắn ta lại coi thường nàng ta, nhượng bộ rồi chọn Sở Kiều Tịnh. 

Nàng ta không sao nuốt nổi cơn giận đó! 

Sắc mặt Hoàng hậu càng u ám hơn, bà ta lạnh lùng nói: "Con không nhớ những gì trước kia ta nói với con à? Sau khi đuổi Sở Kiều Tịnh đi xong, bớt được một mối họa, sớm muộn gì nghiệp lớn của chúng ta cũng thành công, khi đó con muốn gì chẳng có?" 

Bà ta bất mãn nhìn Dạ Thanh Bình, nhíu chặt mày. 

Dạ Thanh Bình không khỏi sững sờ, cụp mắt với vẻ không cam tâm: "Nhi thần không quên, nhưng nhi thần không cam lòng khi thua một con khốn như Sở Kiều Tịnh!" 

Giữa Sở Kiều Tịnh và nàng ta, Bắc Thanh đã chọn Sở Kiều Tịnh, đây đúng là sự sỉ nhục trắng trợn với nàng ta! 

Hoàng hậu chợt "xùy" một tiếng, ánh mắt trở nên âm u: "Thua? Chỉ cần chúng ta trở thành người thắng cuối cùng, tạm nhân nhượng một lần thì có gì đâu? Nếu không nhẫn nhịn từ việc nhỏ thì sẽ làm hỏng việc lớn ngay." 

Dạ Thanh Bình mấp máy môi, cuối cùng vẫn không nói gì. 

eyJpdiI6IlNoZnpTOFhOQjhcLzBHb2k3QStSZXlnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkdVY0d0OFZkdHgweHl1bGhmZ2o2ZFFVblFSa1RLVFZLcUJGVmRteXNoYU1xWmdBM2FMa2NudTIyVVZLWUw2bGlcL1BuaUdWVHBkTkNSUUhmK05mbW5NSUc3ZThpbTh0SXlUVFNabTNmRGRNSjNMZEdNZk8wVDRxWGtNS0k2UlQ4UzhtOTJqVXdzSlhORkRtMjhwd3d4amVEXC9jRzF1b0R0NWlGSGhPaHAzRXV6QUJOK1I3YXNSREMrMHhEWGFSYTg3cUtZckdYd1dDaFh2VDVFT3dNZnp6dz09IiwibWFjIjoiN2EzNzI0NTE0MDIxNDI4Njg5ODkyYWVkNjc1YmFjNGIyZDVmODYyMzhmMTYzMzQxZTQ0ZTdlOWVhMWJhNDU2MyJ9
eyJpdiI6IkpGditpQ0lVTVRmbEtNaXlQczZpaHc9PSIsInZhbHVlIjoibHBoQkNRQTR1cDFDREp2ck5KRzZyXC9sekQwNXkzZFJIMm91TjhNMVI5RUsrYUFTMFZsVlwvaldaNjY2Y2d6bTFtSStDUWJWaG5YeUJvN2VSU0U4SFkzQ3lncWZtQmZsTm9DZmlITjBTZnlwVVJZVldVYXBLdWVIUURRaTJhMmt2WHpiamNNK3pDTks5MDl4TEQxTGxPSFpKYmRtaHBKczNOSlVkcEJpU3FIZkNhbnBJbkJQbHNLM1ZyZ0ZSTElReVBPS3hYRWUzWWxSbllmcGRPSll1Skd1XC9VK2dNRjA4VFc1M1dYTnNXYnNMeXJCbm9LdmNQbWF0SmFUbFd6WlduRiIsIm1hYyI6IjhmYmE2NDk4YmZjZjVjMDgzZDY2YWMyOGFiNmQyMmQwNmQ4MDg0ZGVjYjlhMjU0MDVhODY3OTc4YjgyZWQxYjYifQ==

Nàng ta sẽ không để Sở Kiều Tịnh được gả cho Bắc Thanh như thế đâu!

Advertisement
x