Hoàng thượng giơ tay bóp ấn đường, nói: "Bỗng dưng trẫm hơi nhức đầu, chuyện này để về sau bàn nhé, các ngươi giải tán cả đi" 

Mấy đứa con này của ông đứa nào đứa nấy cứ như bị điên hết cả rồi, cứ khăng khăng chạy đến trước mặt ông đưa cho ông vấn đề khó khăn này. 

Ông cũng chẳng có hơi đâu mà chơi cùng bọn nó. 

Vừa dứt lời, Hoàng thượng lập tức đứng dậy, sắc mặt âm trầm phất tay áo rời đi. 

Bỗng chốc, trên điện chỉ còn lại Sở Minh và bốn nam nhân. 

Con ngươi đen nhánh của Bắc Thanh quét qua mặt từng người trước mặt, châm chọc nói: "Ba vị Vương gia hôm nay đúng là khiến ta mở mang tầm mắt mà" 

Trắng trợn tranh giành một nữ nhân ngay trước mặt Hoàng thượng như thế này, chuyện này mà truyền ra ngoài e là sẽ thành trò cười cho thiên hạ mất. 

Dạ Minh Hiên không chút yếu thế nào, cười nhạt nói: "Hành động hôm nay của Đại Hoàng tử cũng đủ khiến bổn vương thán phục" 

Hắn ta tưởng đề cập tới chuyện hòa thân ở thời điểm mấu chốt này là sẽ dễ dàng được lợi sao? Cũng đều có tư tâm cả thôi mà, chẳng lẽ cảm thấy mình cao thượng lắm chắc? 

Dạ Chí Thần thì chỉ lạnh mặt, quanh người tỏa ra hơi lạnh, híp mắt lại, nhìn hai người kia bằng ánh mắt nguy hiểm. 

Có mỗi Dạ Tinh Húc là tâm tư đơn giản nhất, hắn ta chỉ hi vọng Sở Kiều Tịnh không có chút quan hệ nào với mấy tên nam nhân tâm tư sâu như đáy biển này. 

Những người này đều không phải người hiền lành gì, khó mà đảm bảo được một ngày nào đó không giẫm lên vết xe đổ, lại khiến cho Sở Kiều Tịnh đau lòng nữa. 

Làm một đồ đệ, bảo vệ sư phụ là trách nhiệm không thể chối cãi của hắn ta! 

Hắn ta nhếch khóe miệng, nói: "Ta thấy các huynh đều thôi cả đi, ở đây tranh tới tranh lui, nhưng đã có ai từng hỏi xem suy nghĩ của sư phụ ta như thế nào chưa? Không ai trong các huynh có tư cách ép buộc nàng làm những chuyện mà nàng không muốn" 

Hiếm khi thấy Dạ Tinh Húc mạnh mẽ hùng hồn như vậy, khiến cho Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiên đều có chút kinh ngạc. 

Nhìn bốn nam nhân trước mắt chỉ cần đụng một cái là sẽ bùng nổ chiến tranh này, Sở Minh nhíu mày. 

Nếu như chuyện hôm nay truyền đi, e là sau này sẽ lại có không ít tin đồn nữa. 

Chỉ mỗi tin đồn của Bắc Thanh và Sở Kiều Tịnh thôi cũng đủ để khiến cho người ta đau đầu rồi, huống chi hôm nay lại còn là bốn nam nhân cùng tranh giành nàng. 

Ông thương nữ nhi của mình, không nhịn được mà muốn nhanh rời khỏi mảnh đất thị phi này, cũng không muốn nhìn mấy người này diễn kịch nữa. 

"Ba vị Vương gia, Đại Hoàng tử, bổn thừa tướng còn có chút công vụ phải xử lý, xin được cáo lui trước" 

Cả bốn nam nhân đều tỏ vẻ cung kính Sở Minh, tranh nhau muốn đưa ông xuất cung. 

Sắc mặt Sở Minh hơi trầm xuống, khéo léo từ chối từng người, nhíu mày nhanh chóng rời đi. 

Ông không biết trong lòng những người này đang ôm theo tâm tư gì, tóm lại chỉ cần thân cận với một người thôi là nói không chừng cũng sẽ truyền ra đủ loại tin đồn. 

Dứt khoát không thân thiết với ai mới là lựa chọn tốt nhất. 

Chuyện liên quan đến danh tiếng của Sở Kiều Tịnh, ông không muốn lại xảy ra nhiều rắc rối. 

Đương nhiên thân phận của bốn nam nhân này đều cực kì tôn quý, Sở Kiều Tịnh gả cho ai cũng đều nở mày nở mặt. 

Nhưng có mấy câu Dạ Tinh Húc nói đúng. 

Nếu Sở Kiều Tịnh không gật đầu đồng ý thì không một ai có thể cưỡng ép chuyện chung thân đại sự của nàng. 

Cho dù cả đời nàng không lấy chồng thì Thừa Tướng phủ cũng có thể nuôi được nàng. 

So với việc từ nay về sau ngày nào cũng phải chịu oan ức tủi thân như hôm qua thì thà để nàng ở lại Thừa Tướng phủ, vĩnh viễn làm thiên kim trân quý nhất của ông. 

Sau khi trở lại Thừa Tướng phủ, Sở Minh kể lại tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay ở Dưỡng Tâm điện. 

Sở Kỳ Nguyên nghe xong, nhíu mày không vui: "Mấy tên thối tha này, cũng không nhìn lại xem bản thân mình tài cán quyền thế đến đâu mà lại đòi cưới muội muội ta" 

Ngay cả một người bình thường luôn luôn tốt tính như Sở Kỳ Dương cũng sầm mặt: "Lần này đúng là mấy vị Vương gia và Đại Hoàng tử không có chừng mực rồi" 

Ở trong mắt họ, Sở Kiều Tịnh chính là nữ tử ưu tú nhất trên thế gian này, không có tên phàm phu tục tử nào có thể xứng với nàng. 

Còn gương mặt của Sở phu nhân thì lại ngập tràn tự hào: "Điều này chứng tỏ Tịnh Nhi nhà chúng ta có sức hấp dẫn" 

Có thể làm mê đảo nhiều nam nhân ưu tú như vậy, không hổ là nữ nhi mà Sở gia bọn họ nuôi dưỡng. 

Triệu Mộng Dao cũng cảm thấy cực kì vinh hạnh, cười nói: "Mẹ nói rất đúng, Tịnh Nhi nhà chúng ta lợi hại như vậy, vốn dĩ phải được muôn người chú ý mới phải." 

Sở Kỳ Nguyên và Sở Kỳ Dương đánh mắt nhìn nhau, bất đắc dĩ lắc đầu cười khẽ. 

Nếu có thể, họ thà để Sở Kiều Tịnh cả đời không phải lập gia đình, vĩnh viễn làm cô công chúa nhỏ của bon họ. 

Mà sắc mặt Sở Minh cũng trở nên buồn thiu, nói: "Hiện giờ không phải lúc nói chuyện này. Ba vị Vương gia và Đại Hoàng tử của Tây Quận đều ngấp nghé Tịnh Nhi, mấy vị Vương gia này thì còn đỡ, nhưng nếu Đại hoàng tử Tây Quận cố ý muốn hòa thân cũng với Tịnh Nhi, e là Hoàng thượng sẽ nhượng bộ, đến lúc đó ta cũng không có cách nào lo liệu được cả." 

Dù sao cũng là chuyện liên quan đến quan hệ ngoại giao hai nước, lại còn là do Đại Hoàng tử tự mình nói ra yêu cầu hòa thân. 

Nếu Bắc Thanh đã chọn Sở Kiều Tịnh để hòa thân, cho dù Hoàng thượng không đồng ý thì bá quan văn võ cũng sẽ có ý kiến. 

Mấy vị Vương gia khác cầu hôn thì chắc Hoàng thượng sẽ không đồng ý, những chỉ có ý nguyện của Bắc Thanh là Sở Minh không biết chắc được. 

Sở phu nhân nghe xong cũng không khỏi nhíu mày, lộ vẻ buồn rầu: "Vậy phải làm sao đây? Vị Đại Hoàng tử Tây Quận này cũng đâu thể ép buộc người ta chứ?" 

Sở Minh nhíu mày, than thở: "Khó nói lắm, từ trước đến giờ vị Đại Hoàng tử Tây Quận này luôn hành động ngược đời, mặc dù hôm nay xảy ra chuyện như vậy nhưng khó mà dám chắc hắn ta sẽ không cố chấp với suy nghĩ của mình, lại tiếp tục đề xuất yêu cầu với Hoàng thượng thêm lần nữa" 

Bầu không khí trong nhà bỗng chốc trở nên nghiêm trọng. 

Tất cả mọi người đều đang lo lắng liệu Bắc Thanh có đòi cưới Sở Kiều Tịnh cho bằng được hay không. 

Nhưng còn Sở Kiều Tịnh thì từ đầu đến cuối đều dửng dưng, không để lộ bất kì suy nghĩ nào của mình. 

Dường như chuyện mà họ đang thảo luận không phải hôn sự của nàng, mà là của người khác vậy. 

Mặc dù trông nàng có vẻ không khác gì so với bình thường, nhưng thực ra nàng đã trở nên thờ ơ với tất cả mọi chuyện. 

Sự lạnh nhạt trước kia của nàng là khí chất từ tận xương tủy đã như thế rồi. 

Còn sự lạnh nhạt bây giờ của nàng lại thêm chút tĩnh lặng, giống như một xác chết biết đi, mất đi linh hồn vậy. 

Nhìn Sở Kiều Tịnh như vậy, trong lòng mọi người không nhịn được đau xót. 

Sở Kiều Tịnh như đang suy nghĩ gì đó, cụp mắt xuống rồi nói: "Tự dưng con thấy hơi mệt, muốn về phòng ngủ chút ạ" 

Sở phu nhân lập tức lo lắng, vội nói: "Được, mau về phòng nghỉ ngơi đi" 

"Vâng" 

Nhìn bóng người Sở Kiều Tịnh chậm rãi rời đi, tất cả mọi người đều im lặng không nói gì. 

Sở Kỳ Nguyên chợt đấm một quyền xuống mặt bàn, tức giận nói: "Tên Dạ Chí Thần này, giày vò Tịnh Nhi thành dáng vẻ này, sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng." 

Hắn ta không thèm quan tâm Dạ Chí Thần có nguyên nhân gì mà phải làm như vậy, hắn ta chỉ quan tâm đến kết quả trước mắt. 

Hiện giờ hắn ta chỉ thấy Sở Kiều Tịnh vì tên Dạ Chí Thần này mà biến thành dáng vẻ như vậy, đương nhiên sẽ hận hắn đến nghiến răng. 

Vừa dứt lời, hắn ta chợt ý thức được chuyện gì đó, đánh mắt nhìn Sở Minh rồi vội vàng ngậm miệng lại. 

Nhưng Sở Minh chỉ ngước mắt nhìn hắn ta, thở dài một hơi mà không nói gì thêm. 

Đây là lần đầu Sở Minh không ngăn cản hắn ta nói những lời lỗ mãng. 

Dù sao trơ mắt nhìn nữ nhi mình biến thành dáng vẻ thế này, trong lòng ông cũng đau xót, hơn nữa cũng oán giận. 

eyJpdiI6IkMwTko4VzAwUGczMFlBSnFJb2pwTEE9PSIsInZhbHVlIjoiTE54ZmI3eEJZdVZkTHpvSllWNXJMaFY0XC9SMzBZWjdaWjhxaXY1c3dWcmZLR0NWUEt5bE4xYUtpWlJSXC9jQlpYbVRlTEU2Q2UyNld3bEc5UTl2OWUzT0hKcVphUDJlXC9OK1BVTDNBeDNkVG5kY2VOZ1Fsa1JZbEJRMXlGM3lqWDhaMzVOQU1vdG5hUG9MOVNGc3lFWVRuNVFLUTIxYWkySUVFbXpwOVNMdjJ1ZmFNYThHYWkwWHlVV2pJenBJcHBHNGxsVmlJQ0VxZmk3VGRiY0xvTnVRUT09IiwibWFjIjoiYzE1ZGVjY2UzMDg5MWIwZjc2Mjg0ZWUyMTM0ZGQ1YjU3NzlhMTY3M2FiMjk2Y2ZiNGQzNWNmMTM0MmVhZWNlYiJ9
eyJpdiI6Imk0Wk1PbXdaclFlaWlDSm9MRTRFNWc9PSIsInZhbHVlIjoielZqTFZBWlYwWmVlZFVvbmJUUWxJMHV0Z3MwUGdxa01PWXYyWlZqdVdIalRtQXZJYmVKNVZ1OXZPVTVJalRCbytFc2d5akl0dmI4NWludXV5bXlSa3FDWVlvdk5sS3czMzVXU0s5RFRGSWdEVXpLbVdnNWc0WlM0R1FvbENxMFBQXC9NcHFiQmhcL080YktQVTd0ZGE5Mll4MDJKdmZ3clwvSDgxRW1GbzFrbTNENXBlMUlRVDkyU3VGSzZuTzdaaVwvVnpnTWkya283dk5yUXFQN0JaejUrWnM1TlwveGtFNVBYNTBQdHpjUjh0Y2dhMmtWM3lPWFp2bWxnRGpjaFN1WURGMlZWQkNPK1k2bHdqaFFwTUc3MTVtWmtZWW5DemtuSTJWQ0ZYODNTaWgrdzlCN3cwRVJId2pyRlcxWDBJKzU4aTFUZmc5eEt0UmxGbitBQXJ6VzArc3h6RlZBXC9SSHViUDJFaDFjWVhHdGhVPSIsIm1hYyI6ImUyMDczY2FhZTBhNzQyZDE0MTc3Zjg2ZjNiOTEyYTYxM2EwZDM2MzMxMmU0MDRkMzAwZWRkZjI2Nzc4Mzc0NDQifQ==

Nếu không phải còn có khoảng cách vua thần, ông đã tới tận nhà cãi lý với hắn một trận rồi.

Advertisement
x