Dạ Chí Thần không thể nào tưởng tượng được cảnh có một ngày Sở Kiều Tịnh sẽ gả cho một người khác. Chỉ vừa nghĩ đến thôi hắn đã cảm thấy bản thân mình không thở nổi.
Hắn có thể mất tất cả, nhưng không thể không có Sở Kiều Tịnh.
Từ đầu đến cuối, Hoàng thượng và Sở Minh đều giữ nguyên bộ mặt thâm trầm, mỗi người đều có suy nghĩ của riêng mình.
Hoàng thượng nhìn hai nhi tử xuất sắc nhất của mình, bây giờ lại vì một nữ nhân mà giành giật nhau, trong lòng không nhịn được tức giận.
Còn trong lòng Sở Minh thì lại bắt đầu lo lắng, ông không hi vọng nhi tử mình bị trói trên đỉnh ngọn gió như vậy.
Mà ánh mắt Bắc Thanh thì lại kín đáo nhìn hai người đang quỳ dưới đất cầu hôn, trong đôi mắt đen láy lóe lên tia sáng nhàn nhạt.
Hắn ta không ngờ Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiền lại làm đến mức như vậy.
Dạ Minh Hiên trừng mắt nhìn Dạ Chí Thần, sau đó mở miệng nói lại lần nữa: "Phụ hoàng, nhi thần thật lòng muốn cưới Sở Kiều Tịnh, xin phụ hoàng khai ân.
Dạ Chí Thần không kiềm chế được cơn giận, trừng mắt nhìn Dạ Minh Hiên, lạnh lùng nói: "Tịnh Nhi là thê tử của ta, cả đời này chỉ có thể là nữ nhân của ta!"
Dạ Minh Hiên nhếch miệng cười nhạt, châm chọc nói: "Đã từng thôi, bây giờ nàng ấy đã không còn chút quan hệ nào với đệ rồi"
Hắn ta đột nhiên nói câu này khiến cho sắc mặt Dạ Chí Thần trắng bệch, hai tay nắm chặt thành quyền, trong con ngươi bừng bừng lửa giận: "Cho dù bọn ta đã hòa ly thì cũng không đến lượt huynh động đến nàng ấy"
Chuyện hòa ly vốn dĩ đã trở thành dải ngăn cách vắt ngang mối quan hệ của Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh, hôm nay lại bị Dạ Minh Hiên nói ra một cách hời hợt như vậy, khiến Dạ Chí Thần không nén được cơn giận, trong lòng lại sinh ra một chút cảm giác bị thương.
Nếu như có thể quay lại một lần nữa, hắn nhất định sẽ không nghe Tôn Nhã Tịnh xúi giục, nhất định sẽ tin tưởng nàng, không đưa ra những quyết định qua loa như vậy.
Nhưng cuộc đời không có nếu như, hắn biết mình nhất định phải trả giá đắt cho lựa chọn của mình. Nhưng nếu cái giá này là muốn khiến hắn vĩnh viễn mất đi Sở Kiều Tịnh thì hắn không thể chấp nhận được!
Dù là oán hắn hay hận hắn cũng đều được hết, nhưng hắn không muốn Sở Kiều Tịnh quyết liệt rời đi như vậy.
Dạ Minh Hiên phản bác lại không chút yếu thế nào: "Uy phong của Tam đệ đúng là lớn thật, nhưng chắc hiện giờ nàng ấy không muốn dính dáng gì tới đệ nữa đâu"
Vốn dĩ là Dạ Chí Thần không bảo vệ nàng cho tốt, hôm nay cần gì phải tới đây giả vờ tình thâm nghĩa nặng như thế.
Trong lòng Dạ Minh Hiên cười mỉa, ánh mắt nhìn Dạ Chí Thần còn mang theo chút ngạo nghễ.
Là do Dạ Chí Thần không biết trân trọng nên mới cho hắn ta cơ hội này.
Hắn ta nhất định sẽ nắm thật chắc cơ hội này, để Sở Kiều Tịnh biết được, chỉ có hắn ta mới có thể cho nàng tất cả những thứ mà nàng muốn.
Những chuyện mà Dạ Chí Thần không làm được, hắn ta đều có thể làm.
Những thứ mà Dạ Chí Thần không cho nàng được, hắn ta đều có thể cho nàng.
Nghe những lời ấy, Dạ Chí Thần cứng đờ người, một hồi lâu sau vẫn không nói được lời nào.
Không nghi ngờ gì nữa, những lời Dạ Minh Hiên nói đã chạm đến nơi sợ hãi nhất trong nội tâm hắn, hắn sợ Sở Kiều Tịnh sẽ bởi vì chuyện này mà từ nay về sau sẽ không gặp hắn nữa.
Hắn hiểu rất rõ Sở Kiều Tịnh, với tính tình quyết liệt của nàng, nàng thật sự có thể quyết định như vậy.
Nhưng hắn muốn có một cơ hội để bù đắp...
Dạ Chí Thần hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nhìn Dạ Minh Hiên, giọng nói lạnh lùng: "Nhưng Nhị ca cũng đừng quên, Tịnh Nhi cũng không muốn có chút quan hệ gì với huynh.
Hắn không quên Dạ Minh Hiên cũng từng làm chuyện tổn thương đến Sở Kiều Tịnh đâu.
Huống hồ tâm tư của Dạ Minh Hiền này rất sâu, cực kì nguy hiểm, hắn tuyệt đối sẽ không để cho hắn ta được như ý nguyện, càng không thể để Sở Kiều Tịnh phải rơi vào hiểm cảnh.
Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt ai cũng lóe lên vẻ sắc lạnh.
Đúng lúc hai người đang tranh đấu với nhau thì ngoài điện bỗng truyền đến một giọng nói tức giận.
"Nếu nàng ấy đã không muốn có quan hệ với cả hai người các huynh, vậy sao các huynh còn phải cố cưỡng cầu chứ?"
Dạ Tinh Húc vội bước từ ngoài điện vào, khuôn mặt luôn cà lơ phất phơ hôm nay cũng mang theo vài phần nghiêm túc.
Sau khi biết được Sở Kiều Tịnh xảy ra chuyện, hắn ta vẫn muốn tìm cơ hội đến Thừa tướng phủ để hỏi thăm sức khỏe nàng.
Nhưng hắn ta lại sợ sự xuất hiện của mình sẽ khiến cho Sở Kiều Tịnh nhớ đến Dạ Chí Thần, khiến nàng nhớ lại những chuyện thương tâm, cho nên hắn ta cũng không dám đi.
Hôm nay nghe nói Quận chúa hòa thân bỏ trốn, lại nghe nói mấy người Dạ Chí Thần, Sở Minh đều vào cung, trong lòng hắn ta có dự cảm xấu.
Đúng như dự đoán, vừa mới đến cửa Dưỡng Tâm điện đã nghe thấy Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiên đang tranh đấu, muốn cầu hôn Sở Kiều Tịnh.
Trong lòng hắn ta không kiềm chế được cơn tức giận.
Sở Kiều Tịnh là sư phụ mà hắn ta tôn kính nhất chứ không phải đồ vật, mấy người bọn họ ở đây tranh tới tranh lui, nhưng lại chưa từng hỏi ý kiến của Sở Kiều Tịnh.
Bắc Thanh đăm chiêu nhìn về phía hắn ta.
Một Dạ Tinh Húc vẫn luôn phóng khoáng lại không kiềm chế được mà bị chuyện này làm cho kinh động sao?
Ngay cả Hoàng thượng cũng có chút bất đắc dĩ, cau mày nói: "Húc Nhi, sao con cũng hồ đồ theo rồi.
Chuyện Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiền không hợp tính nhau, ông đều thấy hết được. Nếu hai người này tranh đoạt, ông cũng có thể hiểu được vài phần.
Nhưng từ trước đến giờ Dạ Tinh Húc đều không tham gia vào những tranh chấp này, sao hôm nay cũng kỳ cục theo vậy chứ?
Dạ Tinh Húc xụ mặt, hiếm khi nghiêm túc như này, nói: "Nhi thần không hồ đồ, nhi thần đang rất nghiêm túc"
Bắc Thanh hắng giọng cắt lời hắn ta: "Mấy vị Vương gia cần gì phải làm khó Hoàng thượng như vậy chứ. Hiện giờ chỉ có để Sở cô nương hòa thân với Tây Quận ta thì mới là cách tốt nhất, vừa có thể dẹp hết những lời đồn, lại vừa có thể giải quyết chuyện hòa thân, vẹn cả đôi đường, chẳng phải là tốt nhất sao?"
Dạ Tinh Húc tới muộn nên không biết Bắc Thanh cũng có tham dự trong chuyện này, trong lòng lại bắt đầu nổi nóng.
Hắn ta hậm hực liếc nhìn Bắc Thanh, nói: "Sở cô nương sẽ không hòa thân, cũng sẽ không gả cho bất kì ai hết.
Nói xong, hắn ta lại chuyển mắt lại nhìn về phía Dạ Chí Thần, trong lời nói cũng mang theo chút oán giận: "Nếu Tam ca đã hòa ly với Sở cô nương rồi thì đừng dây dưa không
dứt như thế nữa"
Dạ Chí Thần hơi ngẩn ra.
Đây là lần đầu tiên Dạ Tinh Húc dùng giọng điệu này để nói chuyện với hắn.
Mà nghĩ cũng phải thôi, chắc việc hắn làm khiến Dạ Tinh Húc thất vọng lắm.
Nhưng hắn vẫn không cam lòng, nói: "Hồi đó ta cũng chỉ là hồ đồ nhất thời thôi, bây giờ ta chỉ muốn bù đắp cho nàng"
Cho dù Sở Kiều Tịnh trừng phạt hắn như thế nào thì hắn cũng chấp nhận, chỉ cần nàng không rời bỏ hẳn.
Dạ Tinh Húc không cần suy nghĩ đã phản bác ngay: "Nàng ấy không cần huynh bù đắp gì cả. Chẳng phải chỉ là hòa ly thôi sao, cùng lắm thì ta để lại Húc Vương phủ của ta cho nàng dưỡng lão. Các huynh đừng ai nhớ thương gì nàng nữa!"
Hắn ta không muốn Sở Kiều Tịnh phải trải qua những chuyện như vậy nữa.
Sở Kiều Tịnh là sư phụ mà hắn tốn bao nhiêu công sức mới có thể bái được. Trước kia lúc Sở Kiều Tịnh phải chịu tội, hắn ta không thể bảo vệ nàng được, nhưng bây giờ hắn ta đã ở đây, hắn ta tuyệt đối không cho phép sư phụ lại bị thương tổn gì nữa.
Nói xong, ông cũng cố kỵ đến Bắc Thanh vẫn đang ở bên cạnh, cho nên dù có nhiều lời thế nào cũng không tiện nói.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất