Hoàng thượng cũng không ngờ, đang yên đang lành nói bỏ trốn là bỏ trốn được ngay, mà người bên phía Tĩnh Vương hỏi gì cũng không biết, không hỏi ra được tin tức nào có ích cả. 

Bây giờ không tìm thấy người, dù sao cũng phải cho Tây Quận một câu trả lời, phải làm chút gì đó cứu vớt lại mới được. 

Dạ Minh Hiên chắp tay trả lời: "Việc này vốn dĩ cũng không khó, chỉ cần chọn đối tượng hòa thân khác rồi bàn bạc lại với Tây Quận, thiết nghĩ Tây Quận cũng sẽ không làm khó tới cùng đâu." 

"Đương nhiên phải chọn lại đối tượng hòa thân, nhưng phải chọn thế nào, chọn ai đây. Dù sao lần này cũng phải cẩn thận hơn" Hoàng thượng vẫn không thôi nhíu mày. 

Trước đây chỉ lựa chọn qua loa, chưa từng điều tra kỹ càng, dẫn tới kết quả như vậy. 

Nếu như tiếp tục giẫm vào vết xe đổ, vậy thì thật sự thành trò cười mất. 

Tất cả mọi người cụp mắt trầm ngâm. 

Đúng vào lúc này, ngoài cửa có tiếng thông báo: "Đại Hoàng tử Tây Quận đến" 

Phản ứng đầu tiên của mọi người là nhíu mày, ai cũng ngầm suy đoán ý định lần này Bắc Thanh đến đây. 

Bắc Thanh cười nhạt bước vào, hoàn toàn đối lập với cảnh tượng ảm đạm trong điện, trông có vẻ không hề bị chuyện bỏ trốn làm ảnh hưởng đến tâm trạng. 

Hoàng thượng nhìn Bắc Thanh bỗng nhiên xuất hiện mà hơi đau đầu. 

Ban đầu ông định bàn bạc với Sở Thừa tướng và mấy nhi tử trước, sau đó mới đi đàm phán với Bắc Thanh, không ngờ Bắc Thanh đã đích thân tìm tới rồi. 

Trường hợp này quả thật có hơi xấu hổ. 

Ông châm chước nói: "Trẫm cũng không lường trước được sẽ xảy ra chuyện mất mặt như vậy, trẫm thật sự thấy hổ thẹn." 

Bắc Thanh lại không để ý lắm, mỉm cười nói: "Có lẽ đây là ý trời rồi, nếu trời cao đã sắp đặt như vậy, ắt có lý do của nó, là Thế tử của bọn ta không có phúc phận này" 

Hắn ta nói chuyện bình thản, không vì chuyện này mà giận chó đánh mèo lên cả Bất Dạ Quốc, làm Hoàng thượng thở phào nhẹ nhõm. 

Nhưng Hoàng thượng vừa thả lỏng đã nghe Bắc Thanh nói: "Tại hạ nghe nói trong Hoàng cung Bất Dạ Quốc tràn ngập tin đồn ta và Sở cô nương nảy sinh tình cảm với nhau, tuy rằng ta không biết tin đồn xuất phát từ đâu, nhưng đúng là ta có tình ý với Sở cô nương thật" 

Hắn vừa dứt lời, tất cả mọi người trong điện lập tức nhíu mày. 

Ánh mắt Dạ Chí Thần như luyện từ băng bắn về phía Bắc Thanh, nhưng người kia trước sau vẫn thong dong, hờ hững đứng đó, làm như không thấy ánh mắt lạnh lẽo kia. 

Mà Dạ Minh Hiên cũng ngước lên nhìn chằm chằm Bắc Thanh, trong lòng loáng thoáng cảm thấy có điềm không lành. 

Trước đây hắn ta đã cảm thấy Bắc Thanh này có gì đó bất thường rồi, nhưng lại nghĩ trước kia hai người không hề qua lại gì, bèn cho rằng bản thân cả nghĩ. 

Không ngờ Bắc Thanh lại thật sự ôm tâm tư như vậy. 

Sở Thừa tướng nhíu chặt mày, Sở Kiều Tịnh đã vì chuyện lúc trước mà bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió rồi, Bắc Thanh này còn muốn ở đây quạt gió thêm củi đấy à. 

Bắc Thanh bình tĩnh đứng đó, tự động bỏ qua tất cả ánh mắt xung quanh, mỉm cười nói: "Đã xảy ra chuyện như vậy, tại hạ cũng không muốn vô duyên vô cớ làm bẩn sự trong sạch của Sở cô nương, tại hạ nguyện xin Hoàng thượng và Sở Thừa tướng được cưới Sở cô nương, đổi đối tượng hòa thân thành Sở cô nương" 

Bàn tay Dạ Chí Thần buông thõng bên hông siết chặt lại, con ngươi sâu thẳm nhìn về phía Bắc Thanh, khí áp quanh người bỗng giảm xuống. 

Hắn không ngờ Bắc Thanh thật sự dám nói ra những lời như vậy. 

Sở Thừa tướng càng nhíu mày chặt hơn, trầm giọng nói: "Đại Hoàng tử nói năng cẩn thận, nếu Đại Hoàng tử đã biết đây là chuyện vô cớ hủy hoại sự trong sạch của người khác thì không nên tiếp tục làm như vậy, khiến Tịnh Nhi bị nghìn người chỉ trích!" 

Nếu lúc này thật sự để Bắc Thanh và Sở Kiều Tịnh hòa thân, chẳng phải một lần nữa chứng minh Sở Kiều Tịnh và Bắc Thanh quả thật có gian tình ư? 

Đến lúc đó, không biết sau lưng lại truyền ra những lời khó nghe gì nữa. 

Huống hồ, bây giờ Sở Thừa tướng chỉ chăm chăm đau lòng cho nữ nhi, không hề muốn gả nữ nhi nữa. 

Ông thà rằng cứ nuôi Sở Kiều Tịnh như vậy cả đời, cũng không muốn thấy nàng lại chịu tủi thân, đau lòng thêm lần nữa. 

Ở trong Bất Dạ Thành, dưới mí mắt ông mà đã xảy ra nhiều chuyện ngoài ý muốn như vậy, huống chi là ở Tây Quận xa xôi. 

Giữ Sở Kiều Tịnh lại Thừa tướng phủ, ít nhất người trong cả phủ sẽ là chỗ dựa cho nàng, không ai cả gan dám bắt nạt nàng. 

Nhưng nếu gả Sở Kiều Tịnh qua đó, sau này bị tủi thân gì thì sẽ thật sự rơi vào cảnh không biết tìm ai mà khóc. 

Dù thế nào ông cũng sẽ không đồng ý để Sở Kiều Tịnh đi hòa thân. 

Nghĩ đến đây, Sở Thừa tướng vội quay sang nói với Hoàng thượng: "Việc này không ổn, xin Hoàng thượng suy nghĩ lại ạ" 

Bắc Thanh ngừng một lúc, rồi kiên định nói: "Sở Thừa tướng nói vậy là sai rồi, bởi vì ta nên mới làm Sở cô nương bị hiểu lầm, theo lý ta nên chịu trách nhiệm với Sở cô nương mới đúng." 

Sở Thừa tướng nhíu mày, từ chối khéo: "Đại Hoàng tử đừng nhắc lại chuyện này nữa, bổn thừa tướng tuyệt đối sẽ không đồng ý" 

Bắc Thanh không thuyết phục được Sở thừa tướng thì cũng không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn về phía Hoàng thượng bằng ánh mắt sáng quắc, chờ ông quyết định. 

Chuyện liên quan đến việc hai nước hòa thân, lại do Bắc Thanh chính miệng chỉ định đối tượng hòa thân, vì tính nghiêm trọng trong đó, Hoàng thượng vẫn phải suy tính một hôi. 

Dạ Minh Hiên thầm căng thẳng, sợ Hoàng thượng thật sự sẽ gật đầu đồng ý đề nghị của Bắc Thanh. 

Hắn ta vội vàng quỳ xuống, chắp tay nói: "Phụ hoàng, nhi thần muốn cưới Sở Kiều Tịnh. 

Hắn ta vừa nói xong, trong đại điện chợt chìm vào yên tĩnh. 

Không ai ngờ được, Dạ Minh Hiên luôn luôn thâm trầm kín đáo lại nói ra những lời lẽ không phù hợp với hoàn cảnh như vậy. 

Rõ ràng hiện giờ đang nói chuyện hòa thân, hắn ta lại bỗng nhiên muốn xin cưới Sở Kiều Tịnh. 

Hoàng thượng mím môi, hơi thất vọng nhìn Dạ Minh Hiên. 

Lúc này Dạ Minh Hiên mới tỉnh táo lại, nhưng nếu đã đi tới bước này, hắn ta không còn đường lui nữa, cho nên dứt khoát căng da đầu nói: "Phụ hoàng, nếu Sở Kiều Tịnh đã hòa ly với Tam đệ, có nghĩa là đã độc thân, nhi thần muốn xin người cho phép, ban hôn cho nhi thần và Sở Kiều Tịnh, làm Chính phi của nhi thần 

Hiện giờ đúng là một cơ hội tốt, hơn nữa đằng trước có Bắc Thanh lòng mang ý xấu, đằng sau lại có Dạ Chí Thần đang như hổ rình mồi, nếu bỏ lỡ thời cơ này, e là hắn ta sẽ hối hận cả đời. 

Mà Dạ Minh Hiên cố ý nhắc đến vị trí Chính phi cũng là đang cho Sở Thừa tướng thấy thái độ của mình. 

Trong triều không ai không biết hắn ta đã có một Chính phi, nhưng Sở Mạn Nhu kia hắn ta chẳng xem ra gì hết, có rất nhiều cách khiến nàng ta biến mất khỏi thế gian này. 

Nếu có thể cưới được Sở Kiều Tịnh, đương nhiên hắn ta sẽ không để nàng chịu thiệt làm Trắc phi. 

Mắt Dạ Chí Thần hừng hực lửa giận, hắn giận dữ quay sang nhìn Dạ Minh Hiên giậu đổ bìm leo, cũng quỳ xuống nói lớn: "Phụ hoàng, trước đây nhi thần chỉ nhất thời nóng giận nên mới ký thư hòa ly với Tịnh Nhi, giờ nhi thần hối hận rồi, xin hoàng khai ân, ban hôn cho nhi thần và Tịnh Nhi một lần nữa" 

eyJpdiI6IkJ6VDQ4THppUEp3MVJOaDlxVWQrUHc9PSIsInZhbHVlIjoiZWNPdkxwZmRGV2VZa3NsSVRBOW83QzVOVG1NNjF6VFZMMWtiaDQxSDk1SFZyVGJ3NkRHOFZEMmxUemVrVFNmTStCdThTNjNzUGNMWmZVYW1Zc2toVEFodDhzRXZ1WDdzdnc4UlhyODNTWUVzaGpWeWFhMXdiMDlNQWNpVUhRbXRRZSs2MFBjTFdpR3orQlppQVl3UkJlVStrUUdpOWRJQnBnWWxwcFlrdXFudXZwdXRGNWZMY3h2cEFFdGdZTmpcL0dSUVV5Qm5oRWZ3bTZtc0pmTjdZYXNPZWQ2cEIwT2VGbDdiNWhKcTJFNTA9IiwibWFjIjoiYzlmNWU4MDU5MDQwMjU0NTg0ZTg0MzRlMmZhZGM1M2U0OTc5YTUzYjBjZTY4ZDUwMDgzZTBjZjA0NTdjMGYwMCJ9
eyJpdiI6IjFxOVpWd3FyZkx6WDhSUE40RFpabmc9PSIsInZhbHVlIjoiR3hTU2ZVckVhZDlxQys0UVppbEhiZ0t5TnF6NXU0aUVadkdDYk1uWCtUbHYzTFZXVEJzbUlTZzJwNGduOFBoQkNyOEsyRndIY1A1Tkwwc1wvQjhFUE5OWmlTRm9FWW1DVkJLU2g2YTNicHdndjdXbEwyNkx6cnZWOHhrcG1WTEpnNnNtMmZiWXl0RmpDSFhpaFd1S202bEpQXC92U3pXelZnN3lFbThiQk1IS2tIaklcLzIxMnY5eHFiQjlcL1hzbzg1UmlGSllia2wyMlBKTWQxQldEZWNSemVlMlY0RTk2WDdtOUZ5SjV5RDdnVVwvVXVRUTZ0T3JEWWdQT3d1ZkZwdTRxWEZ4RDFrelRza3M4SFgxWFNUSER4cE95cXVQUThlSWNiZ2pwQlVRTXg4NWgxWkkrRGl6TGFLd0grdWZmR0szNyIsIm1hYyI6IjA4YTBhMjAwYjExYmE5Zjk1ZDRlMGM1ZjExODg5ZTE1NmU2NDllNDRiNDQyNWQwOTA2Nzg5ZWE4OTgyMjc4MDUifQ==

Nhưng giờ đây cả hai người này đều muốn nhân cơ hội ra tay với Sở Kiều Tịnh, vậy hắn tuyệt đối không thể lùi bước được.

Advertisement
x