Hôm qua Sở Kiều Tịnh cứ thế trở lại Thừa tướng phủ theo đoàn của Sở Thừa tướng luôn.
Nàng cũng không mang theo bất cứ thứ gì trong Vương phủ cả, giờ cũng không cần.
Nàng chỉ muốn quên đi nơi đó, cứ coi như mình chưa từng đến đó.
Dù thế nào đi chăng nữa thì hành động đưa thư hòa ly của Dạ Chí Thần đã thật sự làm nàng tổn thương. Hơn nữa, chuyện này còn do Tôn Nhã Tịnh nói.
Điều đó càng khiến cõi lòng nàng thêm phần đau đớn, bứt rứt.
Sở Kiều Tịnh cứ tưởng rằng sau này hòa ly thế nào cũng sẽ đến, nàng sẽ được nhẹ nhõm.
Nhưng hiện giờ khi đã thật sự hòa ly, nàng lại hoàn toàn không có cảm giác tự do, thoải mái như trong tưởng tượng, mà ngược lại còn cảm thấy nặng nề hơn.
Nàng cũng không biết tại sao bản thân lại có cảm giác như thế, cõi lòng trống trải như thể đã đánh mất thứ gì đó quan trọng.
Sau khi Mai Anh biết tin, sáng sớm nàng ấy mới từ Thần Vương phủ quay về Thừa tướng phủ.
Mới đến nơi một cái, nàng ấy đã chạy thẳng đến viện của Sở Kiều Tịnh, hai mắt đỏ hoe như đã khóc cả đêm.
Mai Anh chưa từng trải qua biến cố nào lớn đến như thế. Nàng ấy cũng không biết tại sao lại ra nông nỗi đó. Rõ ràng lúc trước trông Vương gia và Vương phi vẫn còn muốn phần ân ái mà, tại sao lại đột nhiên nói hòa ly là hòa ly được ngay.
Sở Kiều Tịnh ngồi bên giường, ngước mắt nhìn nàng ấy, có chút buồn cười nói: "Ngươi lại còn rơi nước mắt thay ta nữa à"
Nàng nói thế, chẳng qua cũng chỉ bông đùa cho vui. Nàng có lòng kiêu hãnh của riêng mình, nên tuyệt đối sẽ không khóc lóc rơi lệ vì chuyện như thế.
Nhưng nàng vừa nói thế, Mai Anh lại càng cảm thấy khó chịu hơn. Nàng nức nở oán trách: "Vương gia thật quá đáng! Sao có thể đối xử với Vương phi như vậy chứ!"
Mặc dù Mai Anh cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra nhưng nàng luôn kiên định đứng về phía Sở Kiều Tịnh, nên đương nhiên nàng sẽ cho rằng đó là do Dạ Chí Thần đã làm điều gì đó quá đáng.
Nét mặt Sở Kiều Tịnh chẳng có biểu cảm dư thừa nào. Nàng thản nhiên nói: "Giờ ta đã không còn là Thần Vương phi nữa. Sau này, ngươi vẫn nên gọi ta là tiểu thư đi. Hơn nữa, ta không thích nghe ngươi nhắc đến người đó lắm"
Nếu mọi sự đã rồi thì cũng chẳng còn cách nào cứu vãn nữa, thế thì cũng chỉ có cách thoát khỏi tâm trạng đó càng sớm càng tốt.
Nếu muốn thoát thân thì cũng không thể nhớ đến người đó thường xuyên nữa, tốt nhất là đừng để xuất hiện bất cứ thứ gì liên quan đến hắn.
Hành động lưỡng lự, tất gặp rối ren.
Mai Anh biết mình đã lỡ lời, nên vội vàng ngậm miệng lại.
Nàng nhanh chóng chuyển chủ đề: "Tiểu thư, trong cung đang có đại sự diễn ra. Hiện giờ sự chú ý của mọi người đều tập trung vào chuyện đó cả rồi"
Ban đầu nàng ấy còn lo Sở Kiều Tịnh sẽ bị thiên hạ bàn tán, nhưng chẳng hiểu tại sao lại trùng hợp như thế, Sở Kiều Tịnh vừa mới chuyện không may là đã có chuyện lớn hơn diễn ra.
Sở Kiều Tịnh thoáng kinh ngạc, nhướng mày hỏi: "Ồ? Chuyện gì?"
Nàng có chút tự giễu nghĩ, còn có chuyện gì đáng chú ý hơn tin đồn nàng ngoại tình với Bắc Thanh sao?
Mai Anh lập tức trả lời: "Vài hôm trước Tinh Nghi Quận chúa được chọn để đi hòa thân bất ngờ lại bỏ trốn theo người khác"
"Còn có chuyện như thế sao?" Sở Kiều Tịnh giật mình, cụp mắt xuống như có điều suy nghĩ.
Lúc trước nàng cũng chẳng quen biết gì nàng Tinh Nghi Quận chúa đó mà chỉ thỉnh thoảng gặp qua đôi lần, đi đường gặp nhau có lẽ cũng không cần chào hỏi.
Tuy nhiên, Tinh Nghi Quận chúa trong ấn tượng của nàng là một người nhu nhược, nhát gan, không ngờ lại có hành động như thế, tính ra cũng ngoài dự đoán của mọi người.
Xem ra, đúng là không nên trông mặt mà bắt hình dong mà.
Mai Anh gật đầu nói: "Đúng thế, lúc nô tỳ mới vào phủ đã tình cờ nhìn thấy Thừa tướng gia xuất phủ với nét mặt lo lắng, chắc là tiến cung để bàn bạc chuyện này"
Nếu là một hôn ước bình thường, hủy hôn bỏ trốn thì thôi không nói làm gì, nhưng đây lại là hôn sự hòa thân với Tây Quận, giờ đối tượng hòa thân lại bỏ trốn, đúng là tình huống đầu tiên từ trước đến nay.
Thảo nào Mai Anh lại cho rằng trong cung đã không còn ai quan tâm đến chuyện của Sở Kiều Tịnh nữa, so ra thì chuyện hòa thân vẫn quan trọng hơn.
Đối tượng hòa thân bỏ trốn theo người khác. Chuyện này nói ra thế nào cũng sẽ trở thành một nỗi ô nhục đối với Bất Dạ Quốc.
Trên đường tiến cung, Sở Thừa tướng cũng cảm thấy có chút lo sợ bất an.
Bên phía Bất Dạ Quốc thì còn dễ bàn, họ có thể cố gắng giảm thiểu ảnh hưởng mà chuyện này mang đến. Cái họ sợ là phía Tây Quận sẽ lợi dụng chuyện này để rêu rao, nhân cơ hội làm khó làm dễ.
Vừa bước vào cửa cung, ông đã nhìn thấy Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiên đang đứng phía trước cách đó không xa. Nét mặt hai người trông có phần giương cung bạt kiếm.
Sở Thừa tướng cau mày, bình tĩnh nhìn sang chỗ khác.
Vì chuyện Sở Kiều Tịnh gặp phải mà giờ Sở Thừa tướng thấy Dạ Chí Thần là cõi lòng lại loáng thoáng bốc lửa giận.
Có lẽ là thấy Sở Thừa tướng xuất hiện nên cả Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiền đều không nói gì.
Chỉ là ánh mắt mà hai người nhìn nhau cũng không được thiện cảm cho lắm.
Dạ Chí Thần nhìn Dạ Minh Hiên cảnh cáo, sau đó quay đầu, thở dài nói: "Sở Thừa tướng"
Nhưng Sở Thừa tướng chỉ gật nhẹ đầu, chẳng nói gì.
Ông cũng không muốn qua lại quá nhiều với Dạ Chí Thần.
Dạ Minh Hiên trông có chút hả hê nhếch môi, tiến lên nói: "Sở Thừa tướng cũng đang định đến Dưỡng Tâm điện nghị sự sao?"
Hắn ta biết Sở Thừa tướng vẫn luôn nhất mực yêu thương nữ nhi. Giờ có chuyện lớn như thế, chắc chắn trong lòng Sở Thừa tướng đã thất vọng về Dạ Chí Thần vô cùng.
Hiện giờ là thời điểm tốt nhất để hắn ta thể hiện trước mắt Sở Thừa tướng.
Đối mặt với Dạ Minh Hiên, Sở Thừa tướng cũng không tỏ ra quá nhiệt tình mà chỉ gật nhẹ đầu: "Đúng thế"
Giờ thì cuối cùng ông cũng đã hiểu, cho dù đó là Dạ Chí Thần hay là Dạ Minh Hiên, chỉ cần đó là con cháu nhà Đế vương thì đều là một cái hố lửa với nữ nhi của ông.
Dạ Minh Hiên cũng không quan tâm đến thái độ của Sở Thừa tướng mà chỉ cười nói: "Trùng hợp quá, bổn vương cũng phải đến Dưỡng Tâm điện, có thể đi cùng với Sở Thừa
tướng.
Dù sao thì tương lai vẫn còn dài, giờ Sở Thừa tướng đối xử lạnh nhạt với hắn cũng là lẽ đương nhiên.
Ngày sau, hắn ta cũng sẽ từ từ chứng minh cho Sở Thừa tướng thấy mình là người có năng lực để đứng bên cạnh Sở Kiều Tịnh.
Sở Thừa tướng cũng không nói gì, dù sao cũng chỉ có một con đường để tiến cung, chắc hẳn Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiên cũng được gọi đến để bàn bạc chuyện hòa thân, ông cũng không thể tìm đường khác mà đi được.
Ba người cùng đi đến Dưỡng Tâm điện, nhưng trên đường đi cũng chẳng có ai nói gì, một sự im lặng chết chóc, bầu không khí căng thẳng đến lạ thường.
Sau khi hành lễ với ba người, Trần công công đứng hầu ngoài cửa điện chỉ thấp giọng nhắc nhở một câu: "Hôm nay tâm trạng của Hoàng thượng không tốt."
Nghĩ lại thì cũng là lẽ dĩ nhiên, đầu tiên là chuyện của Sở Kiều Tịnh, sau đó lại đến chuyện Tinh Nghi Quận chúa bỏ trốn. Nếu tâm trạng của Hoàng thượng mà tốt được thì mới là lạ.
Dù sao thì hiện giờ cũng là thời buổi rối ren, mọi thứ chất chồng lên nhau khiến người ta ưu lo vô cớ, hơn nữa chuyện nào cũng đều là vấn đề nan giải đau đầu nhức óc.
Họ bước vào điện, lần lượt hành lễ. Biểu cảm trên mặt cũng chẳng thể nhìn ra manh mối gì.
Nói thế nào đi chăng nữa thì chuyện này cũng coi như Bất Dạ Quốc có lỗi trước, phải nói như thế nào, phải giải thích ra sao để cứu vãn lại chút danh dự cũng thành một bài toán nan giải.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất