Trước ánh mắt lạnh lùng của Dạ Minh Hiên, Sở Mạn Nhu không khỏi rùng mình, nàng ta ấp úng nói: "Mạn Nhu nghe được trong cung có người đang bàn luận... 

Lời nàng ta nói cũng không hẳn là giả, quả thật nàng ta đã biết được tin tức này từ cuộc trò chuyện giữa Tôn Nhã Tịnh và Hỉ Thước. 

Dạ Minh Hiên khịt mũi, ánh mắt như ngâm trong hàn băng nhìn chằm chằm nàng ta, nói: "Ta nghĩ ngươi phải biết rất rõ, bổn vương ghét nhất là kẻ nào nói dối. Có cần bổn vương nhắc nhở ngươi, giấu giếm không nói sẽ có kết cục gì không?" 

Nữ nhân này luôn bất hòa với Sở Kiều Tịnh, Dạ Minh Hiên cũng biết rõ nàng ta có ý định gì. 

Nếu có người tham lam thứ không thuộc về mình, hắn ta cũng không ngại để nàng ta tỉnh táo lại. 

Cả người Sở Mạn Nhu chấn động, trong đầu bất giác nhớ lại cái chết của Tưởng Nhã Linh. 

Nàng ta vội vàng gục đầu xuống, nức nở nói: "Lúc ta vừa vào cung đã nghe Tôn Nhã Tịnh và nha hoàn nhắc tới chuyện này, Mạn Nhu không dám lừa gạt Vương gia!" 

Khí thế trên người Dạ Minh Hiền quá đáng sợ, Sở Mạn Nhu hoàn toàn không dám lấy tính mạng mình ra đặt cược sự mềm lòng của hắn ta. 

Huống hồ sự mềm lòng của hắn ta cũng chưa bao giờ thuộc về nàng ta, nó chỉ thuộc về một mình Sở Kiều Tịnh. 

Nàng ta hiểu rõ điều này hơn bất kỳ ai khác. 

Dạ Minh Hiên nhìn nàng ta chằm chằm từ trên cao, lạnh nhạt nhếch môi. 

"Ngươi còn biết bao nhiêu chuyện liên quan đến Sở Kiều Tịnh nữa?" 

Sở Mạn Nhu hơi ngẩn ra, vô thức nghĩ đến quan hệ giữa Sở Kiều Tịnh và Y các. 

Nàng ta cắn cắn môi, từ buổi dạo chơi hôm đó, nàng ta đã biết thân phận của Sở Kiều Tịnh, hơn nữa Sở Kiều Tịnh cũng biết chuyện này. 

Nếu như có một ngày Dạ Minh Hiên nghe Sở Kiều Tịnh kể, biết nàng ta giấu chuyện không báo, e là đến lúc đó Dạ Minh Hiên sẽ càng ghét bỏ nàng ta. 

Thay vì đợi đến lúc đó rơi vào thế bị động thì thà bây giờ nàng ta chủ động tiết lộ thân phận của Sở Kiều Tịnh, tránh để sau này Dạ Minh Hiến nảy sinh khúc mắc với mình. 

Nói không chừng sau khi mình thẳng thắn khai báo, Dạ Minh Hiền sẽ cảm kích mình. 

Nghĩ đến đây, Sở Mạn Nhu cúi đầu xuống thấp hơn, nhanh chóng nói: "Mạn Nhu còn biết, đường tỷ chính là các chủ của Y các, thánh y Hề Tam Sinh. 

Dạ Minh Hiên chậm rãi nhíu mày, lạnh giọng hỏi: "Nếu lời ngươi nói có nửa phần dối trá, bổn vương nhất định sẽ không tha cho ngươi." 

Sở Mạn Nhu vội vàng nói: "Mạn Nhu thề với trời, những lời ta nói đều là thật, tuyệt đối không có nửa lời giả dối!" 

Dạ Minh Hiên nhíu mày tiêu hóa tin tức này, tâm trạng có chút phức tạp. 

Không ngờ Sở Kiều Tịnh lại chính là Các chủ Hề Tam Sinh của Y các trong lời đồn. 

Trong lòng hắn ta càng quyết tâm phải có Sở Kiều Tịnh, nếu có thể giành được thế lực của Y các, con đường phía trước của hắn ta sẽ càng thuận lợi hơn. 

Nghĩ vậy, Dạ Minh Hiên quyết định lập tức khởi hành tiến về Thừa tướng phủ. 

Bây giờ Sở Kiều Tịnh vừa mới trải qua chuyện như vậy, đây chính là lúc nàng cần được an ủi và bầu bạn. 

Nếu như hắn ta có thể trở thành người quan tâm săn sóc lúc Sở Kiều Tịnh yếu lòng, nói không chừng nàng sẽ có thể nhìn thấy điểm tốt của hắn ta. 

Nhưng Dạ Minh Hiên vừa mới bước ra một bước đã bị Sở Mạn Nhu lên tiếng ngăn lại lần nữa. 

"Xin Vương gia dừng bước!" 

Dạ Minh Hiên lạnh lùng quay đầu lại, nhìn Sở Mạn Nhu bằng ánh mắt uy nghiêm: "Sao vậy, bây giờ ngươi ngày càng to gan, ngay cả chuyện của bổn vương cũng muốn quản à?" 

Ánh mắt của hắn ta thật sự quá lạnh lùng, khiến Sở Mạn Nhu không khỏi co rúm lại. 

Nàng ta hít sâu một hơi, ép mình duy trì sự bình tĩnh, nét mặt dịu dàng nói: "Mạn Nhu không hề có ý này, ta chỉ nghĩ đường tỷ vừa mới trải qua chuyện như vậy, vốn nên tránh tị hiềm. Vương gia đi chuyến này e là cũng không gặp được đường tỷ, chẳng bằng tạm thời hoãn lại trước, đợi hướng gió qua đi thì lại đến tìm đường tỷ sau" 

Có trời mới biết nàng ta đã làm thế nào để kìm nén sự ghen ghét trong lòng, ra vẻ hiểu chuyện và rộng lượng để nói ra câu nói này. 

Nàng ta không muốn Dạ Minh Hiên đến bên cạnh Sở Kiều Tịnh vào thời khắc quan trọng này, không muốn nhìn thấy Dạ Minh Hiên và Sở Kiều Tịnh đến với nhau. 

Nghe vậy, Dạ Minh Hiên suy nghĩ một lúc lâu, cảm thấy những lời Sở Mạn Nhu nói cũng có lý. 

Bây giờ chuyện Sở Kiều Tịnh cấu kết với Bắc Thanh đã lan truyền rộng rãi, tất cả mọi người đều chỉ trích việc này sau lưng. 

Lúc này, nếu hắn ta lại đến Thừa tướng phủ tìm Sở Kiều Tịnh, chỉ sợ sẽ để lại nhiều đề tài hơn, làm tổn hại thanh danh của Sở Kiều Tịnh. 

Nghĩ đến đây, Dạ Minh Hiên cũng cũng cố nén nỗi nhớ đang dần phát điên trong lòng mình, sầm mặt quay người trở về phủ. 

Sở Mạn Nhu chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Dạ Minh Hiền với vẻ mặt cay đắng. 

Hắn ta luôn như vậy, vừa nhắc tới chuyện liên quan đến Sở Kiều Tịnh là đã để tâm đủ hướng, nhưng lại chưa bao giờ dành cho nàng ta một chút dịu dàng nào. 

Thậm chí trong lòng nàng ta còn thầm hận, tại sao Sở Kiều Tịnh đã trải qua chuyện như vậy còn có thể trở ra nguyên vẹn. 

Lẽ ra Sở Kiều Tịnh phải biến mất hoàn toàn trên đời này mới đúng. 

Bàn tay buông thõng bên người nàng ta dần siết lại, Sở Mạn Nhu cắn chặt răng, sắc mặt u ám tiến vào phủ. 

Trong Thừa tướng phủ. 

Quỹ đạo sống của Sở Kiều Tịnh vẫn như bình thường, như thể thật sự không có gì thay đổi. 

Bởi vì lo lắng nên Sở phu nhân vẫn luôn túc trực trong viện của nàng, thấy nàng vẫn ăn uống, đọc sách, viết chữ như ngày thường, không khóc lóc ầm ĩ, nhưng trên mặt cũng không hề có ý cười. 

Bà vẫn luôn lo lắng bất an, sợ Sở Kiều Tịnh chỉ tạm thời kìm nén, đợi đến lúc nào đó sẽ bỗng nhiên bộc phát. 

Đến khi nhìn thấy Sở Kiều Tịnh ngủ say, cuối cùng bà cũng thở phào nhẹ nhõm, trở về phòng mình. 

Trong phòng, Sở Thừa tướng cũng chưa ngủ, ông lo lắng nhìn Sở phu nhân, hỏi: "Tịnh Nhi thế nào rồi?" 

Sở phu nhân thở dài, nói: "Vẫn vậy thôi, rất bình tĩnh." 

So với bình tĩnh, bà thật lòng hy vọng Sở Kiều Tịnh có thể khóc một trận, bình tĩnh quá cũng không phải chuyện gì tốt. 

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, đầu tiên Sở Kiều Tịnh bị người ta giội nước bẩn, sau đó lại vô duyên vô cớ bị đánh một trận, sau đó lại bị Dạ Chí Thần chính miệng thừa nhận hòa ly. 

Sau khi trải qua một loạt chuyện như vậy, nếu là người khác thì đã không kìm được mà gào khóc từ lâu rồi. 

Nhưng Sở Kiều Tịnh lại không, nàng vẫn trông như một người bình thường không có chuyện gì, luôn khiến người khác cảm thấy như chưa từng có gì xảy ra, tất cả chỉ là ảo giác. 

Sở phu nhân cũng biết tính nàng luôn lạnh nhạt, nhưng cho dù dửng dưng đến đâu thì cũng là một con người có thất tình lục dục, gặp phải cảnh oan ức thế này, đáng lẽ ra nàng nên thấy ấm ức mới phải. 

Nghe vậy, Sở Thừa tướng cũng thở dài thườn thượt. 

Đêm nay mây giăng dày đặc, sắc trời âm u, trăng sao vắng bóng. 

Dạ Chí Thần lẳng lặng đứng trên mái nhà đen nhánh, chậm rãi nhắm mắt lại, vẻ mặt đau thương. 

Bóng đêm đen kịt giống như nước mực đặc quánh không thể tan ra, bóng tối đè nặng khiến hắn cảm thấy không thở nổi. 

Sở Kiều Tịnh đang ngủ say trong phòng, tiếng hít thở đều đều truyền ra. 

Thế nhưng hắn còn chẳng có cả dũng khí để nhảy vào cửa sổ. 

Hắn không biết phải đối mặt với nàng thế nào, chỉ dám túc trực trên phòng nàng. 

Lúc này có lẽ nàng cũng không muốn nhìn thấy hắn. 

Sau khi trở về phủ, hắn cẩn thận suy nghĩ về những lời Sở Kỳ Nguyên nói. 

Đạo lý dễ hiểu như vậy, tại sao lúc đó hắn không thể nghĩ ra. 

Bởi vì quan tâm tắc loạn, thế nên trong lòng hắn chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để cứu Sở Kiều Tịnh, nhưng lại chưa từng nghĩ đến chuyện đó dưới góc độ của nàng. 

eyJpdiI6IllEOHZYb244RHl0K09TVG1iam10K0E9PSIsInZhbHVlIjoibk1MMHVpSzRTK3NNc2xhQVB4ektmU2J5Q2E5T1c2c3R1MkZ6VXNDNDVkZVBFOGFxeHFUSGp5Mzh1aEw3d2ZnMk1oZElSamQxdnMrQlM5RDFSOTZhQlp0TlMyQWpNUGFNcVhlYlBhY0JyZFwvRXhBSEZxUHZqV2xvOTBNVzZSMTJSeDNsb1dWaGp6eUF3SGd1M2JjRjlTUFZOQUJ0OVdYSDlHeW41U1NDbHNOclZuYnloN3Q3S0VTR0FYbWNxREJqaDl1MVpad3N4YzdqQm95bHk1RkVxQlFKeGRjVEV1bGxtUVcwaHJRcFhkVkFOWEMyU2F6Wm1ham1pT1M4U3Z1Vk9tNnBrM29relwvYmpNQWxDWFh2MHJiSmZSejkxNEpweXZvb0hTdk1PejFNNzB1WnhSZTFaSzBPcGFIVlIwM1lmSiIsIm1hYyI6IjZiYzM2YTllMDE4MmNhZWU5ODVkMWU1OGZhOGYyODE5MjA4NGY5MDY5NjZmYmRhZjFiZTUzZGVkNDY2NDIzZGIifQ==
eyJpdiI6ImVlQ3ZZXC8xT3JXNys1MERyZWt4OVFnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlEyakN1WFlXOENhNmphTU9VdFJlZkJtRmNrVDBTSWNMRFozNWlJc24rNzhLUVRBN2MrN3dIMFpWTHIrS2VudFo4RHJVSFJodjYxSXBYNVBONzFremhta25RMDlVcFdMTmhudXIxK0RoU2swaTRRVStSTGtKMzBSbkpVUXFxYzRpT2JpQ040QjBPdXU5dHdEbFlUVWszazhYdzIwNHp0RnZyaXpzRkRzTUc1Nll0NDFXTWNBVktFMjFmcFIxcGVhNUNNc2xmcXV4Ym84U2RENTd5SG9aOVcxaUpSQ0tHYzBVXC9rTWZCWGU2dE04NVVsS1RWcmNWNUI0OFFDWXZRWkpQIiwibWFjIjoiNDhlM2U5OTEwMWIwNGM2MGM0ODE2Nzk0N2MzYmMxY2U0MTEwNWEzMTg2ZDBiZmYwODUzOGU2OTE3MTY2ZDA5MyJ9

Đến khi sắc trời dần sáng, Thừa tướng phủ đã có hạ nhân bắt đầu qua lại, Dạ Chí Thần mới thất tha thất thểu rời khỏi Thừa tướng phủ.

Advertisement
x