Sở Kiều Tịnh khép cửa phòng lại, đứng đưa lưng về phía Sở Quý phi một lúc lâu, bỗng do dự.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy biểu cảm kia của Sở Quý phi, nói gì nàng cũng sẽ không nghi ngờ bà.
Nhưng dẫu sao lòng người vẫn cách một cái bụng, cho dù là người thân thiết cũng có lúc nảy sinh ác cảm.
Có một số việc, vẫn nên hỏi rõ mới tốt.
Ánh mắt Sở Kiều Tịnh lập lòe, nàng xoay lưng lại nhìn Sở Quý phi, đi thẳng vào vấn đề: "Sao cô cô lại làm như vậy?"
Sở Kiều Tịnh không nói rõ là chuyện gì, nàng cũng đang có ý định muốn thử lòng bà.
Nàng nghĩ, có lẽ chỉ là mình nghĩ nhiều thôi, có lẽ biểu cảm trong nháy mắt kia không thể chứng minh Sở Quý phi đã làm chuyện này.
Đôi mắt phượng đen kịt nhìn chằm chằm Sở Quý phi không chớp mắt, không buông tha bất kỳ thay đổi nhỏ nhặt nào trên gương mặt bà.
Sở Quý phi đầu tiên cứng đờ, sau đó quay đầu đi, ánh mắt trốn tránh, giả vờ bình tĩnh hỏi: "Tịnh Nhi, con đang nói gì vậy? Chuyện gì chứ?"
Bà thầm giật mình, không biết Sở Kiều Tịnh hỏi vậy có phải đã biết được gì đó rồi không.
Dù áy náy, nhưng ngặt nỗi vì con, bà không thể không làm ra chuyện như vậy, nếu để Sở Kiều Tịnh biết, chắc chắn nàng sẽ rất thất vọng.
Sở Kiều Tịnh nhìn thấy hết phản ứng của Sở Quý phi.
Nàng không thể nói ra mình đang thất vọng hay cảm thấy như thế nào nữa, nàng chợt cười xòa.
Nàng gượng gạo cười nói: "Ý của con là, cô cô không cần xuất cung tới thăm con."
Sở Kiều Tịnh nhìn Sở Quý phi bằng ánh mắt sâu thẳm, chỉ là sự dịu dàng trước kia đã từ từ phai nhạt mất.
Sở Quý phi chột dạ nên không phát hiện chút thay đổi rất nhỏ này, thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Chuyện này có là gì đâu, cô cô quan tâm con, nên làm thôi mà"
Sở Kiều Tịnh chỉ cười nhạt mà không nói gì, cụp mắt che giấu cảm xúc.
Tuy rằng Sở Quý phi tỏ ra không biết gì, nhưng từ sự thay đổi trong biểu cảm của bà, Sở Kiều Tịnh đã chắc chắn chuyện này có liên quan đến Sở Quý phi.
Phản ứng vô thức của một người không thể làm giả, lúc Sở Quý phi nghe thấy câu hỏi kia, ánh mắt lập loè đã chứng minh cho tất cả.
Huống chi trong cung ai cũng biết tin tức đến từ Thọ Xương cung, cho nên mới chắc chắn việc này là thật.
Không lý nào Sở Quý phi lại không biết được, cho nên, vừa rồi lúc Sở Kiều Tịnh hỏi, nếu bà lập tức phủ nhận giải thích, nói không chừng Sở Kiều Tịnh sẽ tin.
Nhưng bà lại lựa chọn giả vờ không biết, lập tức có vẻ giấu đầu lòi đuôi.
Nhưng nàng không hỏi gì thêm, cũng không trở mặt với Sở Quý phi ngay.
Nhưng trong lòng nàng đã có khúc mắc, bắt đầu đề phòng.
Hai người cứ im lặng như vậy, không ai mở lời trước.
Sở Quý phi sợ mình lỡ miệng tiết lộ tin tức nên không dám mở miệng.
Còn Sở Kiều Tịnh không biết phải đối mặt với Sở Quý phi thế nào, nên cũng dứt khoát im lặng.
Một nha hoàn lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh.
"Tiểu thư, người trong cung tới đón nương nương về cung ạ"
Lúc này Sở Kiều Tịnh mới cười nhạt, nói với Sở Quý phi: "Xem ra Hoàng thượng rất lo lắng cho cô cô, con không sao rồi, cô cô yên tâm về cung đi thôi"
Nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, e rằng nàng sẽ không nhịn được hỏi ra nghi vấn trong lòng mất.
Sở Quý phi thong thả đứng dậy, mỉm cười nhìn nàng: "Được, thấy con không sao là ta yên tâm rồi"
Sở Kiều Tịnh gật đầu không nói gì.
Nàng đi cùng nha hoàn tiễn Sở Quý phi đến cổng Thừa Thừa tướng phủ.
Thái giám trong cung cúi đầu cung kính đứng chờ trước cửa, kiệu phía sau đã nâng lên.
Trước khi đi, Sở Quý phi lại quay đầu dặn dò một câu: "Nếu gặp chuyện khó xử, nhớ phải nói với ta"
"Vâng" Sở Kiều Tịnh thờ ơ trả lời, chẳng hề nhiệt tình như xưa.
Nhưng Sở Quý phi chỉ cho rằng nàng vừa mới trải qua biến cố, cho nên không hề nghi ngờ gì cả, xoay người được cung nhân đỡ lên kiệu.
Sở Kiều Tịnh đứng đó nhìn theo bóng người đi, thật lâu sau mới thu hồi tầm mắt, trở lại Thừa tướng phủ.
Ở bên kia, trong Hiên Vương phủ, Dạ Minh Hiên vừa mới nhận được tin.
Hắn ta nôn nóng chạy ra khỏi phủ, trong lòng hận Dạ Chí Thần đến nghiến răng nghiến lợi.
Nếu sớm biết Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần đã hòa ly, hắn ta cần gì phải nhìn sắc mặt Dạ Chí Thần.
Bây giờ biết được tin này, Dạ Minh Hiên vừa vui sướng, vừa đau lòng, cảm xúc trăm mối ngổn ngang.
Hắn ta vui vì Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần đã không còn quan hệ, từ giờ trở đi hắn ta có thể đường đường chính chính tiếp cận Sở Kiều Tịnh, theo đuổi Sở Kiều Tịnh mà không khiến người khác phê bình.
Còn những lời tin đồn vớ vẩn kia, mấy ngày nay hắn ta cũng nhìn thấy Sở Kiều Tịnh và Bắc Thanh tiếp xúc với nhau, nhưng hắn ta sẽ không tin một chữ nào những tin đồn vô
căn cứ kia.
Đồng thời, hắn ta cũng đau lòng Sở Kiều Tịnh gặp chuyện không vui, thầm hận vì sao mình không biết tin này sớm hơn, là người đầu tiên đến bên cạnh nàng.
Tuy nhiên, bây giờ vẫn còn kịp.
Dạ Minh Hiền đi rất vội vàng, chỉ ước gì có thể lập tức bay đến Thừa Thừa tướng phủ.
Trong lòng hắn ta mang đầy tâm sự, có rất nhiều lời muốn dốc lòng bày tỏ với Sở Kiều Tịnh.
Trước kia có Dạ Chí Thần kè kè bên cạnh nên hắn ta không tìm được cơ hội, mà Sở Kiều Tịnh cũng không muốn nghe.
Nhưng bây giờ khác rồi, Dạ Chí Thần đã tự tay vứt bỏ, bây giờ hắn ta hoàn toàn có tư cách đứng bên cạnh Sở Kiều Tịnh, bày tỏ tấm lòng của mình.
Còn Dạ Chí Thần, nếu đã buông tay thì không xứng tiếp tục ở lại bên cạnh Sở Kiều Tịnh nữa.
Dạ Minh Hiên lòng nóng như lửa đốt, nhưng vừa qua cửa ngăn đã đụng mặt Sở Mạn Nhu đang đi tới.
Trông nàng ta hơi thất thần, hình như có tâm sự.
Nhìn thấy Dạ Minh Hiên thì lập tức giật mình tỉnh táo lại.
Sở Mạn Nhu vừa định nở nụ cười bước lên hành lễ, thì chú ý tới vẻ mặt của Dạ Minh Hiên, lập tức biết hắn ta muốn đi đâu.
Lúc ở trong cung, nàng ta đã biết chuyện Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh hòa ly, hiện giờ có thể làm Dạ Minh Hiên nôn nóng như thế, cũng chỉ có Sở Kiều Tịnh thôi. Sở Mạn Nhu tái mặt, đánh bạo bước tới cản đường Dạ Minh Hiên: "Vương gia, ngài muốn đến Thừa tướng phủ sao?"
"Tránh ra. Dạ Minh Hiên lạnh mặt, trầm giọng thốt ra hai chữ.
Lòng Sở Mạn Nhu chua xót, nhưng bây giờ nàng ta không còn hơi đâu mà để ý tới những chuyện khác, nàng ta không thể để Dạ Minh Hiên đi tìm Sở Kiều Tịnh được.
Nàng ta biết trong lòng Dạ Minh Hiên đang nghĩ gì, đơn giản là muốn thừa nước đục thả câu, dốc lòng chăm sóc lúc Sở Kiều Tịnh yếu lòng, thổ lộ tình yêu của mình.
Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi là Sở Mạn Nhu đã cảm thấy máu cả người lạnh lẽo.
Nàng ta lấy hết can đảm nói: "Vương gia, tuy rằng Thần Vương và đường tỷ đã hòa ly, nhưng nếu Vương gia tùy tiện đến đó, e là không hợp lý đâu"
Dạ Minh Hiên khựng chân, nhìn Sở Mạn Nhu bằng ánh mắt sắc bén, lạnh lùng nói: "Bổn vương cũng chỉ vừa mới biết được tin này, làm sao ngươi biết được?"
Đặc biệt là chuyện Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh hòa ly, trong cung ồn ào náo động như vậy nhưng chỉ nói Sở Kiều Tịnh có gian díu với Bắc Thanh.
Còn Sở Mạn Nhu biết được từ đâu?
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất