Sở Kiều Tịnh giật mình, giải thích: "Con không sao đâu cha mẹ, ca ca tẩu tẩu, mọi người đừng lo lắng cho con."
Hình như câu nàng nói nhiều nhất từ khi xuất cung là 'đừng lo lắng cho con'.
Nàng không hy vọng người nhà lo lắng cho mình, nên chỉ có thể cố vực dậy tinh thần.
"Con thế này sao mẹ có thể không lo lắng, rõ ràng lúc nãy trông con tâm sự nặng nề như vậy mà, mẹ thật sự không mong con kìm nén trong lòng" Sở phu nhân nhíu mày, giọng chất chứa phiền muộn.
Bà thà rằng Sở Kiều Tịnh khóc lóc kể lể ra hết tất cả, còn hơn cứ cố gồng thế này.
Sở Kiều Tịnh kìm nén mối nghi trong lòng, mỉm cười nói: "Vừa rồi con chỉ đang nghĩ xem sau này phải làm gì thôi, nghĩ đến nhập tâm luôn. Người xem, chẳng phải bây giờ con cười rồi sao, con thật sự không sao mà"
Nàng không định nói ra chuyện nghi ngờ Sở Quý phi, bèn tùy tiện tìm cái cớ cho qua.
Dù sao tất cả cũng chỉ là suy đoán của riêng nàng, Sở Quý phi vốn không có lý do làm những việc này. Nếu lổ mãng nói ra mà không có bằng chứng, nàng lo cha mẹ sẽ bất chấp tất cả đến chất vấn Sở Quý phi, khiến tình cảm người trong nhà bị tổn thương.
Cũng may mọi người không hề nghi ngờ, thấy nàng cười thì cũng yên tâm hơn nhiều.
Nhưng đúng vào lúc này, có gia đình vào thông báo, nói Sở Quý phi tới Thừa tướng phủ.
Tâm trạng Sở Kiều Tịnh bỗng chốc hơi phức tạp.
Trong lúc quan trọng thế này mà Sở Quý phi lại không màng bản thân đang ở cữ đến Thừa tướng phủ, là thật sự muốn thăm nàng, hay là có mục đích khác?
Nàng cũng không muốn nghi ngờ Sở Quý phi, nhưng nghĩ đến chuyện tin tức truyền ra từ Thọ Xương cung là lại không thể ngừng suy đoán.
Sở Quý phi bước vào với sắc mặt trắng bệch, đi thẳng đến chỗ Sở Kiều Tịnh, hai tay run run kéo tay Sở Kiều Tịnh.
Hàng mi dài của bà run lên, bà nghẹn ngào nói: "Tịnh Nhi, con chịu khổ rồi"
Ban đầu bà chỉ nghĩ người áo đen kia nói đúng, chuyện này nhiều nhất chỉ khiến danh tiếng Sở Kiều Tịnh tổn hại, chứ không ảnh hưởng quá lớn đến nàng.
Hơn nữa những ngày qua, Dạ Chí Thần đối xử với Sở Kiều Tịnh rất tốt, bà nhìn thấy hết, nên vô thức cảm thấy cho dù có tin đồn như vậy, Dạ Chí Thần cũng sẽ không có khúc mắc với Sở Kiều Tịnh.
Nhưng không ngờ Thái hậu lại trực tiếp dùng hình tra tấn Sở Kiều Tịnh, càng không ngờ Dạ Chí Thần đã hòa ly với Sở Kiều Tịnh từ lâu, bây giờ bởi vì chuyện này mà tất cả mọi người đều biết.
Bà hoàn toàn không ngờ chuyện này lại khiến Sở Kiều Tịnh tổn thương lớn như vậy.
Sở Quý phi nhìn Sở Kiều Tịnh tiều tụy mà trong lòng áy náy rất nhiều.
Tuy nhiên nhớ lại lời người áo đen uy hiếp, Sở Quý phi lại cảm thấy khổ sở.
Bà thật sự không thể nào trơ mắt nhìn con mình bị tổn thương, cũng tuyệt đối chưa từng muốn hại Sở Kiều Tịnh ra nông nỗi này.
Sở Kiều Tịnh bình tĩnh, cười nhẹ nói: "Cô cô còn đang ở cữ, không nên bôn ba như thế."
Nàng vừa nói vừa âm thầm quan sát nét mặt Sở Quý phi.
Nhưng dáng vẻ đau lòng kia không giống như giả vờ, bà lắc đầu thở dài: "Con bị ấm ức đến mức vậy, sao ta có thể làm như không thấy"
Lời này vô cùng chân thành, làm mối nghi trong lòng Sở Kiều Tịnh phai nhạt đôi chút.
Nếu không phải tin tức xuất phát từ Thọ Xương cung, nàng không thể nào nghi ngờ Sở Quý phi.
Sở Kiều Tịnh thở phào nhẹ đến mức gần như không thể phát hiện, thu lại ánh mắt tìm tòi.
Mọi người vào phòng khách ngồi, sắc mặt ai nấy đều căng thẳng.
Sở Thừa tướng trầm giọng nói: "Cũng không biết rốt cuộc ai đã truyền ra tin đồn này, nếu để ta biết được, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho kẻ đó!"
Sở phu nhân cũng nhíu mày tiếp lời: "Phải đấy, tung tin đồn hủy hoại danh tiếng người khác như vậy, chắc chắn là muốn người ta cả đời không thể ngẩng đầu"
Những chuyện như vậy thường rất khó chứng minh sự trong sạch, cho dù công khai giải thích bao nhiêu lần vẫn sẽ có người nói ra nói vào.
Ngay cả Sở Kỳ Dương trước nay ôn hòa cũng tức giận, nói: "Kẻ này lòng dạ hiểm ác, chắc chắn không phải người lương thiện, e là nhằm thẳng vào Tịnh Nhi. Để lại người như vậy, sớm muộn gì cũng thành mối họa"
Sở Kiều Tịnh vô thức ngẩng đầu lên nhìn Sở Quý phi, lại thoáng thấy trong mắt bà chợt lóe hoảng loạn.
Phát hiện này làm lòng Sở Kiều Tịnh phát lạnh.
Nàng vốn không muốn nghi ngờ Sở Quý phi, cũng không muốn chứng minh được chuyện này là do Sở Quý phi làm nhất.
Nhưng phản ứng trong nháy mắt kia lại bao hàm quá nhiều cảm xúc Sở Kiều Tịnh nhìn không hiểu.
Họ đang thảo luận làm sao để bắt được người tung tin đồn, vì sao Sở Quý phi lại hoảng hốt?
Sở Kiều Tịnh nhìn bà bằng ánh mắt phức tạp, trầm giọng nói: "Có lẽ, chúng ta đều quen người tung tin đồn đấy ạ"
Sở Quý phi đột ngột ngẩng phắt đầu lên nhìn nàng, sau đó lại sực nhận ra mình phản ứng quá mạnh, bèn vội vàng mỉm cười, hỏi: "Tịnh Nhi chỉ giáo cho?"
Sở Kiều Tịnh cười nhạt: "Ý của con là, trong cung có nhiều người xem con là cây đinh trong mắt, không biết là ai mà lại độc ác như vậy"
Sở Quý phi thấy sắc mặt nàng không có gì khác thường thì mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ xem như nàng đang ám chỉ Dạ Thanh Bình và Sở Mạn Nhu, cũng không nghĩ nhiều. Bà gật đầu, nói nhỏ: "Đúng vậy, sao có thể làm ra chuyện như vậy được chứ"
Sở Quý phi nói rất nhỏ, giống như đang lẩm bẩm vậy.
Tuy nhiên mọi người đều đang suy nghĩ việc này, nên không ai chú ý đến sự khác thường của Sở Quý phi.
Sở Kiều Tịnh cụp mắt, mím chặt môi, thầm nghĩ vì sao làm ra chuyện như vậy ư, chẳng phải nên hỏi Sở Quý phi bà mới đúng à?
Nàng không sao nghĩ ra, nếu thật là Sở Quý phi làm, thì mục đích của bà là gì?
Hai người là thân thích ruột rà, lại không có mâu thuẫn lợi ích, dù nàng nghĩ nát óc cũng không hiểu làm như vậy thì có lợi gì cho Sở Quý phi.
So với Sở Quý phi, nàng thà tin là Dạ Thanh Bình trong cung làm hơn. Bị đối thủ một mất một còn, coi nàng là cây đinh trong mắt, cái gai trong thịt hãm hại còn tốt hơn bị
người thân nhất phản bội.
Lòng Sở Kiều Tịnh dần trầm xuống, lúc ngước lên cười dịu dàng với Sở Quý phi, trong lòng nàng đã bắt đầu dựng lên một bức tường cao.
Sở Kiều Tịnh ngồi trò chuyện với mọi người thêm một lát, nhiều lần tỏ ra mình không đè nén trong lòng mới khiến mọi người Sở gia yên tâm. "Nhưng mà hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, tạm thời con vẫn chưa bình tĩnh lại được, cảm thấy vô cùng chóng mặt nhức đầu"
Lúc nói những lời này trông nàng rất bình thường, Sở Quý phi cũng không nghĩ nhiều, đi theo Sở Kiều Tịnh về phòng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất