Hỉ Thước vẫn chưa hiểu lắm: "Thần Vương phi thật sự sẽ cứ thế từ bỏ vị trí này sao ạ? Lúc trước chính nàng ta trăm phương ngàn kế mới có thể giành được vị trí đó kia mà" 

Tôn Nhã Tịnh híp mắt, nói: "Ngươi đúng là không hiểu Sở Kiều Tịnh, nàng ta là người trong mắt không chứa nổi một hạt cát. Còn nữa, bây giờ nàng ta đã không còn là Thần Vương phi nữa rồi. 

Giọng nàng ta lạnh lẽo. 

Hỉ Thước hoảng sợ, vội cúi thấp đầu. 

Tôn Nhã Tịnh nhìn nhóm người biến mất ở chỗ cửa cung, cười nhạt: "Sau này chuyện thư hòa ly sẽ trở thành cái gai trong lòng Sở Kiều Tịnh, cây gai mà chỉ cần nhớ tới sẽ cảm thấy tim như bị cấu xé." 

Hỉ Thước mở to mắt khó hiểu: "Cây gai kia, không nhổ ra được sao ạ?" 

Tôn Nhã Tịnh cười mỉa: "Cho dù gương vỡ lành lại thì vẫn không thể nào xóa được vết nứt" 

Hỉ Thước ù ù cạc cạc, rời khỏi cùng Tôn Nhã Tịnh. 

Lúc trở lại Thừa tướng phủ, Sở phu nhân và Triệu Mộng Dao đang lo lắng đứng chờ trước cửa. 

Từ xa nhìn thấy bóng dáng Sở Kiều Tịnh, hai người đã vội chạy tới, vẻ mặt tràn đầy quan tâm nhưng đều ăn ý ngậm miệng không hỏi han gì, cũng không biết nên bắt đầu nói từ 

đâu. 

Sau khi hai người nghe được tin tức trong cung truyền ra, ai cũng khiếp sợ. 

Trước kia Dạ Chí Thần theo Sở Kiều Tịnh về Thừa tướng phủ, trông quan hệ giữa hai người thân mật khăng khít như vậy mà. 

Ban đầu Sở phu nhân còn tưởng rằng, chỉ cần không có gì bất ngờ thì chắc chắn Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần có thể đi được lâu dài. 

Nhưng thật không ngờ vẫn xảy ra chuyện bất ngờ này. 

Nhưng nói gì bà cũng sẽ không tin những lời đồn đãi kia. 

Làm mẫu thân hiểu nữ nhi của mình nhất, bà tin Sở Kiều Tịnh chắc chắn không có quan hệ gì với Bắc Thanh, nhưng sao lại bị đồn thổi thành ra như vậy chứ? 

Sở Kiều Tịnh nhìn mẫu thân và tẩu tử quan tâm mình, cụp mắt nói: "Tịnh Nhi bất hiếu, khiến mọi người lo lắng rồi ạ" 

Sở phu nhân lập tức trào nước mắt, bật khóc nói: "Con nói vậy là khoét tim ta rồi, khổ cho con ta" 

Sở phu nhân thấy cả người Sở Kiều Tịnh toàn là vết thương là đã sắp không chịu được, sao còn nghe nổi những lời như vậy. 

Triệu Mộng Dao cũng quay đầu đi gạt lệ, không đành lòng thấy Sở Kiều Tịnh như vậy. 

Trong trí nhớ của nàng ấy, Sở Kiều Tịnh vẫn luôn là Sở Kiều Tịnh tự tin nói có thể chữa khỏi chân cho Đại ca, chứ không phải sắc mặt tái nhợt, ánh mắt đờ đẫn giống như bây giờ. 

Cảm xúc đau thương nháy mắt lây lan khắp mọi người, ngay cả Sở Thừa tướng luôn cứng rắn cũng không nhịn được mà đỏ mắt, huống chi Sở Kỳ Nguyên và Sở Kỳ Dương luôn yêu thương muội muội. 

Cuối cùng vẫn là Sở Thừa tướng điều hòa bầu không khí, nói: "Được rồi, nếu bây giờ Tịnh Nhi đã về nhà thì những chuyện trước kia đã qua cứ cho qua đi, dù người khác nói lung tung cái gì, Thừa tướng phủ mãi mãi là chỗ dựa vững chắc nhất của con. 

Nói thì nói vậy, nhưng ông vẫn nhíu chặt mày. 

Ông biết những tin đồn kia có lực sát thương thế nào với Sở Kiều Tịnh, cho dù họ tin tưởng Sở Kiều Tịnh, nhưng sau khi tin tức truyền ra, những người không biết sự thật chưa chắc sẽ không lắm mồm. 

Dường như Sở Kiều Tịnh nhìn thấu tâm sự của ông, nàng nhếch môi mỉm cười an ủi lại ông: "Cha nói đúng, đã qua rồi thì cứ cho nó qua đi, con người dù sao cũng phải nhìn về phía trước. Nếu hiện giờ mọi việc đã định, con cũng không thể thay đổi, thôi thì thản nhiên đối mặt đi ạ" 

Mọi người thấy cuối cùng nàng cũng có chút tinh thần thì cũng coi như yên tâm. 

Sở Kỳ Nguyên kiên định nói: "Tịnh Nhi yên tâm, Nhị ca nhất định sẽ không để muội chịu nỗi oan này. 

Cho dù phải đối mặt với Dạ Chí Thần, hắn ta cũng sẽ đòi lại công bằng cho muội muội mình. 

Cái gì mà thỏa thuận hòa ly, chẳng lẽ xem muội muội là người vẫy tay thì tới, xua tay là đi ư? Sở Thừa tướng nhận ra gì đó, nhíu mày nói với hắn ta: "Kỳ Nguyên, nhớ không được kích động. 

Ông biết trước giờ nhi tử này của mình luôn rất chính trực, sợ hắn ta làm ra chuyện gì khác người. 

Tuy rằng trong lòng ông cũng tràn ngập oán trách Dạ Chí Thần, cho rằng hắn không bảo vệ tốt nữ nhi của mình, biến nàng thành cái đích cho mọi người chỉ trích. 

Nhưng ông cũng biết, bây giờ không thể trở mặt với Dạ Chí Thần. 

Sở Kiều Tịnh cũng nói: "Muội không sao đâu Nhị ca, huynh tuyệt đối đừng vì muội mà đi tìm Thần Vương đấy" 

Lúc nhắc tới Dạ Chí Thần, ánh mắt Sở Kiều Tịnh lạnh xuống. 

Dạ Chí Thần đưa ra thư hòa ly chứng tỏ nàng có tội thật, nhưng tin đồn này vốn không hề liên quan đến Dạ Chí Thần. 

Từ lúc ở trong cung tới bây giờ, nàng vẫn thấy khó hiểu vì sao trong cung lại xuất hiện tin đồn như vậy. 

Nàng cẩn thận nhớ lại, từ sau khi sứ giả Tây Quận đến Bất Dạ Quốc, nàng và Bắc Thanh vẫn luôn duy trì khoảng cách không xa không gần. 

Có vài lần nàng và Bắc Thanh gặp riêng, nhưng bầu không khí giữa hai người không đến mức khiến cho người khác hiểu lầm, thậm chí còn xem như căng thẳng. 

Huống chi, sau đó mỗi lần mọi người đi ra ngoài chung, nàng đều cố ý cách xa Bắc Thanh, bởi vì từ đầu nàng đã không định tiếp xúc với người tâm tư khó lường như hắn ta. 

Hơn nữa, có vẻ Bắc Thanh vẫn luôn rất có hứng thú với Nhan Đóa, thậm chí trước kia còn có tin đồn Bắc Thanh muốn hòa thân với người bên cạnh nàng. 

Sở Kiều Tịnh không khỏi nghi ngờ, rốt cuộc tin đồn trong cung bắt nguồn từ đâu? Truyền ra với mục đích gì? 

Chỉ dựa vào cách tiếp xúc của nàng và Bắc Thanh, không thể nào truyền ra lời tin đồn như vậy. 

Nhưng nếu như vậy thì sẽ khó điều tra ra chuyện này. 

Cũng không thể là Bắc Thanh tự thả ra tin đồn như vậy, vì dù sao chuyện này cũng ảnh hưởng đến danh dự của hắn ta và thể diện Tây Quận. 

Bắc Thanh sẽ không làm ra hành động không màng tất cả thế kia. 

Sở Kiều Tịnh nghĩ nát óc, loại trừ tất cả khả năng, cuối cùng chỉ còn lại một khả năng. 

Tin tức là truyền từ Thọ Xương cung ra, vậy chỉ có thể là vấn đề từ Thọ Xương cung, nhưng nếu chuyện này bắt nguồn từ nơi đó, thì e rằng có liên quan đến Sở Quý phi. 

Sở Kiều Tịnh vô thức nhớ lại ngày ấy đỡ đẻ cho Sở Quý phi, trước khi ngất xỉu bà đã nói 'ta xin lỗi'. 

Tuy rằng sau đó Sở Quý phi đã dùng lý do khác thoái thác, lúc ấy Sở Kiều Tịnh cũng cũng không nghĩ nhiều. 

Nhưn bây giờ nhớ lại, biểu cảm của Sở Quý phi lúc đó quả là không bình thường. 

Nhưng nếu thật là vậy thì lại càng vô lý. 

Sở Quý phi luôn đối xử với nàng rất tốt, sao có thể làm ra chuyện như vậy? 

Là thật tình hay giả ý, luôn có thể biểu hiện ra trong vài việc nhỏ không đáng kể, Sở Quý phi đối xử với nàng như nữ nhi ruột thịt, sự chân thành đó chắc chắn không phải có thể giả vờ. 

eyJpdiI6IkJyajkzaDJCZUlQQlwvT0JlZVUwMjN3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Im1OM2Y5QlVxY0dmZkx3M2RsZnhqYWxBaFF1d0VkdE0wZnRTUWVYeG84QVhNQWU4OGNsM203cDZZc1ZLUTFodmVIZXBVdXhaQ3RvK3ozMHJ2azZzS2wxSW8xZkJYT2RoSkRwZG4xQURCK2FTVEpxeEt0NTBzbE1VeFhNM21mZUlVaXJHYXNDQmlHXC8wNVZtOERhUUx5XC81TzNmWFM5TVQySWdzR1wvejhaQzA1bnNaUmRzd2ZWR090OGRndXVWbHgwN1N4N29QRnFLK1B1K1JGU0piazBwNEE9PSIsIm1hYyI6IjQ0OTdkMTg0NmRhMWZhNTJhNjk1NTNmMjNiMDE5NTQzOWNmOGQyNzBiY2U1ZDVmMmZkOTQyMmFiNGM2ODBlYjEifQ==
eyJpdiI6IlJVRmNuUDBpQWo3UjBqeWh0cjZHeXc9PSIsInZhbHVlIjoia3VTSEFhQ3R6S0xxUGxnc0V6bnZvbUJhRUwwSzhKaTNGQVhUSjU2V1ZEcTNhcnp4ZnRKRzRqVW82SGpBZVwvR2IrZFhOUzlpdm9XaVppOEtzZnd0K255U05nVnB4K1JDZkF0S1c4Vm52aFZ2YVRvNzA5QWZ4RitXc0dZR1F5RXJMRkluNVl1UXZ6MU9FRDlkUFVNUlNTS2lvMm5jcFVKUTFJWFBidkVXUkNHUjI0MDBBR0krVlFHYmlEeTB4SHYyNE1PQnNnZjE3ZDNRM1h6RDhqeGQ3bFZSbVFid1wvYUV2WUhkd240TUxrZ1JSaWJham9CdVo5ODdvaHNGM0dQMnh5dVJiNUdTZ3MxUHo2S1ZqN3ZLaFFYc3IzbEx3UFo2VFE3VkZwSCtKUVZRQlUra0tLSmJ5VkJsclVacDMyWTJocXRBQ3pGSFhVbHp0aFVGbUx3cDByTHRlbUVYbjZzdEhRdWJwQ0pIWUc4MVk9IiwibWFjIjoiNjVkZmFhODllMTc4MGFiZjUyZmJmOWFlNDIyMWZhNzEyMzJmN2VlNTljZjk4MzUyMGNlYWNkM2UxZGU3Zjg1MCJ9

Sở phu nhân càng nhìn càng thấy đau lòng, dịu dàng nắm tay Sở Kiều Tịnh, kéo nàng đến cạnh mình: "Tịnh Nhi à, nếu con có gì phiền lòng thì cứ nói ra, đừng dồn nén trong lòng.

Advertisement
x