Sau khi suy nghĩ thật lâu, Hoàng thượng thở dài nói: "Thôi, quả thật chuyện này là do Thần Vương hoang đường trước, cũng đã lâu như vậy, thế thì bắt đầu từ hôm nay hai đứa chính thức hòa ly, các ngươi đón Sở Kiều Tịnh về đi" 

"Đa tạ Hoàng thượng khai ân" 

Lúc này, Sở Thừa tướng mới xem như thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt phức tạp nhìn thoáng qua Dạ Chí Thần, bước ngang qua hắn đến trước mặt Sở Kiều Tịnh. 

"Không sao đâu Tịnh Nhi, chúng ta về nhà" 

Sở Kiều Tịnh nghe vậy thì khẽ gật đầu, được phụ thân và ca ca vây quanh chậm rãi đi ra ngoài. 

Dạ Chí Thần còn đang đứng thừ ra ở đó, không biết giờ phút này trong lòng hắn đang nghĩ gì. 

Lúc Sở Kiều Tịnh đi ngang qua hắn thì ngước mắt lên nhìn người kia một cái thật sâu, rồi lại nhanh chóng quay đi. 

Xem như khoảng thời gian này là một giấc mộng đi, nằm mơ cuối cùng cũng phải tỉnh lại, nàng và Dạ Chí Thần vốn chẳng hề giao nhau, từ lúc bắt đầu đã là cuộc gặp gỡ sai lầm, bây giờ trời xui đất khiến kết thúc rồi, đúng lúc bớt được nhiều phiền phức về sau. 

Sở Kỳ Dương và Sở Kỳ Nguyên liếc nhau, ai cũng rất đau lòng cho Sở Kiều Tịnh. 

Họ chưa từng thấy Sở Kiều Tịnh không có sức sống như vậy, chỉ cảm thấy nơi mềm mại nhất trong lòng như bị xẻo ra một cái lổ, đau nhức từng cơn. 

Mấy người trở về theo con đường khi đến An Khánh cung, còn chưa đi xa lắm đã nghe thấy phía sau có người gọi với theo. 

"Tịnh Nhi!" 

Bây giờ Sở Kiều Tịnh nghe thấy giọng nói này chỉ cảm thấy cả người khó chịu. 

Nàng nhíu mày, cũng không định dừng bước. 

Dạ Chí Thần phóng người nhảy tới trước mặt nàng, hoảng loạn nói: "Tịnh Nhi, nàng nghe ta giải thích đã" 

Lần này hắn thật sự luống cuống rồi, hắn cho rằng mình làm như vậy là để bảo vệ Sở Kiều Tịnh. 

Nhưng vừa rồi, hắn rõ ràng cảm nhận được quan hệ giữa hắn và Sở Kiều Tịnh lại tiếp tục tụt trở về điểm đóng băng. 

Dạ Chí Thần bỗng nhiên có cảm giác, nếu không nhanh chóng nắm bắt cơ hội này thì sẽ mãi mãi mất đi nàng. 

Loại cảm giác này làm tim hắn như bị trăm cào ngàn xé. 

Hắn không thể chịu được cảm giác buồn bã mất mát như vậy, hắn không muốn để nàng cứ như vậy trở lại Thừa tướng phủ. 

Hắn còn rất nhiều điều chưa nói với nàng, rất nhiều chuyện chưa làm cùng nàng. 

Hắn không muốn mất nàng. 

Cái tên Sở Kiều Tịnh này, gương mặt của nàng, giọng nàng, mọi hành động cử chỉ của nàng từ lâu đã khắc trong lòng hắn, dù là ai cũng không thể xóa nàng khỏi trái tim hắn. 

Dạ Chí Thần cũng không biết vì sao mọi chuyện lại đến nông nỗi này. 

Sở Kiều Tịnh chỉ lạnh nhạt liếc nhìn hắn, còn chẳng buồn nhìn lâu. 

Nàng trầm giọng cười, hỏi: "Giải thích? Vì sao lúc ấy ngươi không nghe ta giải thích hết trước?" 

Ngay cả một cơ hội giải thích cũng không cho nàng, cả đám người cứ như vậy vội vã định tội, rồi lại tự quyết định đến giải tội cho nàng. 

Nhưng mà, nàng vốn không có tội. 

Chuyện nàng chưa từng làm, dựa vào đâu mà chỉ bằng mấy câu nói nhẹ nhàng bâng quơ của hắn đã mơ hồ định tội. 

Dạ Chí Thần thấy nàng lạnh lùng như vậy, trong lòng càng thêm khó chịu, mím môi nói: "Tịnh Nhi, ta tin tưởng nàng, nhưng trong tình huống như vậy, ta chỉ có thể lấy ra thư hòa ly mới có thể cứu nàng" 

Dù lúc nhìn thấy bút tích của nàng trong thư từ qua lại, hắn vẫn chọn đứng về phía nàng, chẳng lẽ vẫn chưa đủ chứng minh thái độ của mình sao? 

Sở Kiều Tịnh cười nhạt, nhìn hắn bằng ánh mắt mỉa mai, nói: "Nếu như ngươi tin ta hơn một chút thì đã không lấy thư hòa ly ra rồi" 

Nàng không biết Dạ Chí Thần nói tin nàng là thật hay giả. 

Nếu thật sự tin nàng không làm thì cần gì phải hòa ly, không tư thông chính là không tư thông. 

Cũng vì Dạ Chí Thần cũng cảm thấy nàng và Bắc Thanh có quan hệ, cho nên mới cho rằng lấy thư hòa ly ra mới có thể chứng minh nàng trong sạch. 

Sở Kiều Tịnh lạnh lùng bỏ lại một câu như vậy, gắng gượng chịu đựng cơn đau rồi bỏ đi. 

Dạ Chí Thần vẫn muốn đuổi theo, nhưng lại bị Sở Kỳ Nguyên giơ tay cản lại. 

Sở Kỳ Nguyên sầm mặt, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: "Thần Vương, xin ngài giơ cao đánh khẽ, sau này đừng quấn lấy muội muội nhà ta nữa" 

Người được cả nhà bọn họ đặt trên đầu quả tim mà yêu thương, lại bởi vì Dạ Chí Thần mà bị đối xử như vậy. 

Sao hắn ta có thể không tức giận. 

Dạ Chí Thần tái mặt, gắn ra tiếng cười khổ, nói: "Nhị ca, huynh nói vậy là có ý gì?" 

Sở Kỳ Nguyên nhướng mày, nổi giận gầm lên: "Ngươi cũng xứng gọi ta là Nhị ca ư?" 

Chỉ có muội muội mới có thể gọi như vậy, bây giờ nàng và Dạ Chí Thần đã không còn quan hệ gì, dựa vào đâu mà hắn dám gọi như vậy? 

Sở Kỳ Nguyên kích động túm vạt áo Dạ Chí Thần, căm hận nói: "Không phải ta đang bàn bạc với ngươi, mà là cảnh cáo, sau này cách xa muội muội ta ra" 

Nếu không phải bây giờ đang ở trong Hoàng cung, hắn ta rất muốn đấm một phát cho hắn tỉnh lại. 

"Kỳ Nguyên! Không được vô lễ." Sở Thừa tướng quát lớn, Sở Kỳ Nguyên khịt mũi một tiếng rồi thả tay ra. 

Vẻ mặt Sở Thừa tướng vô cảm, xa cách hành lễ, nói: "Tiểu nhi không nên thân, xin Thần Vương thông cảm. 

Trước giờ khi hắn và Sở Kiều Tịnh về Thừa tướng phủ, lúc nào Sở Thừa tướng cũng ôn hoà, hiếm khi lạnh lùng như vậy. 

Hình như tất cả mọi người đều đang ngăn cản hắn gặp Sở Kiều Tịnh, ai cũng cảm thấy hắn sai rồi ư. 

Mặt trời chói chang đốt cháy lòng. 

Nhưng Dạ Chí Thần lại chỉ thấy toàn thân lạnh lẽo. 

Quả thật hắn sai rồi, vì sao chỉ nghe người khác giải thích mà không hỏi ý kiến nàng trước. 

Nhưng bây giờ hối hận cũng đã muộn, mọi chuyện đã xảy ra rồi. 

Mọi chuyện đã kết thúc, từ giây phút hắn lấy thư hòa ly ra. 

Sở Kỳ Nguyên lạnh lùng nhìn hắn, nói: "Thần Vương bảo vệ tính mạng của muội muội, nhưng đồng thời cũng chứng minh muội ấy và Đại Hoàng tử Tây Quận có tội tư thông. Giờ Thần Vương còn muốn tiếp tục dây dưa không buông, là muốn cho người đời cảm thấy Tịnh Nhi là loại nữ nhân lả lơi ong bướm, bắt cá hai tay, khiến muội ấy sống trong lời đàm tiếu đúng không?" 

Nếu đã lấy thư hòa ly ra thì đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ với Sở Kiều Tịnh, đồng thời chứng tỏ nàng và Bắc Thanh có qua lại. 

Vậy cần gì phải tiếp tục níu kéo làm gì nữa? 

Bên tai Dạ Chí Thần vang vọng những lời này, nghiêng ngã lảo đảo về tới Vương phủ. 

Nhìn chính viện đã rỗng tuếch, hắn suy sụp cười khổ. 

Thì ra, thì ra là thế. 

Là hắn tự tay đẩy Sở Kiều Tịnh đi, tự tay chặt đứt sợi dây ràng buộc cuối cùng giữa hai người. 

Rõ ràng biết nàng không phải loại người như vậy, vì sao người khác nói cái gì hắn cũng vô thức tin theo. 

Bây giờ hắn đã chứng minh mình và Sở Kiều Tịnh không còn quan hệ gì trước mặt mọi người. 

Giống như Sở Kỳ Nguyên đã nói, nếu cứ tiếp tục dây dưa không buông, chẳng phải dồn nàng vào cảnh khó cả đôi đường hay sao. 

Nhưng bảo hắn cứ buông tay như thế, sao hắn có thể cam tâm cho được? 

Ở bên kia, Tôn Nhã Tịnh nhìn theo bóng lưng mọi người rời đi, khẽ nhếch môi cười. 

eyJpdiI6InlTTXJUQ3gyUmVuUGRSUjJqdVN4Tnc9PSIsInZhbHVlIjoiQm15MzZ4VnZCNmRzcDh4Z1wvcDB5Mm5WdzFlN1VPYkx5ZXRpeXlWdFpTUVc3MjBLbmlOTGtzeDhKSkQ3dW9FcTBCdVMxNm9KcitQWXF4YVNJOWNFOXE4SW1ZdUp3bzBRYlphTnpGYmd3VXNqSk12ZnhUNWJUY3loVnhzdUo4XC9Fd3VkVUh4cHBDTDdzYVZLc1ZXUVA4XC83a0RGTTg1bm1HVGpaYSs3dndCZElFQWpVVlRCNndBWDBMMjBLK2srQkZMIiwibWFjIjoiN2I3ODFkZjkwNjI5YjM3MzMyOTMwN2MyZGNlODI0NmE4NzMzYzMyYmJlZDQ2ODRiZDQ2MWJmZGRjNTUyODY2YSJ9
eyJpdiI6IkIyaEtJeDZ4TGZZdjd2WHU0c3kzRmc9PSIsInZhbHVlIjoiM21PZjcxd2ZXRXd3RlpjTTVWM3ZLY1pCV3pvekpLQTRSZ1ZndjBXc2F5WkNcL043UnpHaDFHbEhIY3RTYVgwK1FUSTI3UGhRYnR5RmJFSkVFN3F5aVpxMlR3dVJSbm9paWpsYk00Q0RtcmdxS1ZMT1FGQmZQaGFveXpFbzhvS25tRkhCc2sxSTBUWFNWZXJXMkZIUHgwNFwvTlgzWU1VMkVTcHU3SCtiK3MrUEdkcUk0WldmTGVxRHJFR0dyR0YxS1wvZTZ4QzVaSG1KQ3VKQzMyVEZmbm1TT2I3RkVJVjlDNjdGNFpTdzBkTE9IZmhVMUxjd3o4aGtTQU1JaDZNZWVvcXNrd3E4R1haMFFaM0xIVFVBYUxlTUk5bDhoTVJ0RGdIVGlQNWJXaHFNN1wvWklLNGYrTVA1bklCUzI5NnN5bEp0OWZuYUlsRHVKMGkyeGpjR3h2eXVFaXNPYTlwMGNpSzg2K2ZhUDJ1dVZlYz0iLCJtYWMiOiJiZWY1ZDViYjRmOGI5NDg3MzI4MGQ4MzU2MTgwNGQyYTQ3MWVjNmUzY2ZmZDYxMGZiNDVjM2UyNTYyZGVhNWUyIn0=

Tôn Nhã Tịnh ngoái đầu lại liếc nàng ta, thờ ơ nói: "Đương nhiên chàng ấy sẽ không dễ dàng từ bỏ, nhưng Sở Kiều Tịnh thì chưa chắc.

Advertisement
x