Dạ Chí Thần kín đáo rút tay về, hờ hững nói: "Sự thật chính là Tịnh Nhi không làm chuyện này." 

Tôn Nhã Tịnh nhìn lòng bàn tay trống không của mình, ánh mắt hơi lóe lên. 

Còn Thái hậu nghe thấy hắn vẫn mạnh miệng cãi cố thì càng giận hơn: "Thần Nhi! Nếu con còn không biết hối cải nữa thì hôm nay ai gia sẽ phạt cả con luôn" 

Nghe lời này, Tôn Nhã Tịnh quỳ phịch xuống đất, cầu xin: "Cô tổ mẫu bớt giận, Tịnh Nhi nguyện kể hết mọi chuyện, chỉ xin cô tổ mẫu tha cho Thần Vương và Thần Vương phi. 

Nói xong nàng ta lại rơm rớm nước mắt nhìn Dạ Chí Thần, bảo: "Nếu Thần Vương không muốn nói thì để Tịnh Nhi tới làm kẻ ác đi." 

Mọi người kinh ngạc nhìn Tôn Nhã Tịnh, không biết nàng ta định làm gì. 

Dạ Chí Thần cũng nhìn nàng ta, trong đôi mắt đen như mực hiện lên vẻ lạnh lẽo. 

Lúc này Tôn Nhã Tịnh đột nhiên xuất hiện, còn nói những lời không đầu không đuôi này, có thể thấy không phải chuyện tốt. 

Thái hậu do dự hỏi: "Con có ý gì?" 

Chẳng lẽ còn có chuyện gì mà bà ta chưa điều tra ra? 

Tôn Nhã Tịnh ngước mắt lên nhìn nơi Sở Kiều Tịnh đang đứng, giọng điệu kiên quyết: "Cô tổ mẫu minh giám, thật ra Thần Vương và Thần Vương phi đã hòa ly từ một năm trước rồi, sở dĩ giấu mọi người là vì đây là cuộc hôn nhân do Hoàng thượng ban." 

Sở Kiều Tịnh cau mày nhìn nàng ta. 

Sao Tôn Nhã Tịnh lại biết chuyện này? 

Chuyện này chỉ có nàng và Dạ Chí Thần biết, lại nghĩ tới vẻ mặt Tôn Nhã Tịnh chất vấn Dạ Chí Thần khi nãy. 

Trái tim vốn hơi ấm áp của Sở Kiều Tịnh dần mất đi nhiệt độ. 

Nàng còn cảm thấy ấm áp vì hắn bất chấp tất cả để bảo vệ nàng, nhưng không ngờ hắn và Tôn Nhã Tịnh đã tới mức không chuyện gì không thể nói với nhau rồi ư? Không ngờ 

đến chuyện này cũng nói cho nàng ta. 

Đây chính là cố ý xa cách mà hắn luôn miệng nói à? Xa cách đến mức này đúng là hay lắm. 

Dạ Chí Thần cũng không biết vì sao mọi chuyện lại phát triển tới mức này, hắn vốn định tìm thời cơ thích hợp hủy bỏ thư hòa lỵ. 

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng sự tồn tại của thư hòa ly lại bại lộ trước mặt mọi người trong trường hợp này. 

Nhìn ánh mắt Tôn Nhã Tịnh, trong lòng hắn chợt lạnh. 

Mọi người đều thảng thốt, hơi khó chấp nhận tin tức này ngay. 

Tôn Nhã Tịnh ngước mắt nhìn Dạ Chí Thần, thấp giọng nói: "Thần Vương, bây giờ chỉ cần lấy thư hòa ly ra mới có thể bảo vệ được Thần Vương phi thôi, tội tư thông không phải chuyện nhỏ đâu" 

Sau khi lấy thư hòa ly ra có thể chứng minh Sở Kiều Tịnh không phạm thất tội, bởi vì nàng và Dạ Chí Thần đã hòa ly, nàng tự do, tội danh tư thông cũng sẽ không được thành lập. 

Dạ Chí Thần quay sang nhìn Sở Kiều Tịnh, nhưng lại thấy một đôi mắt thờ ơ lãnh đạm. 

Trái tim hắn nhói lên, mỗi mấp máy nhưng không nói được lời nào. 

Trước đây mặc dù Sở Kiều Tịnh lạnh lùng thờ ơ, nhưng ánh mắt nhìn hắn chưa bao giờ lãnh đạm thế này, như thể đang nhìn một người xa lạ. 

Dạ Chí Thần chậm rãi dời mắt, trong lòng đã hạ quyết tâm. 

Tôn Nhã Tịnh nói đúng một điều, bây giờ chỉ khi chứng minh được Sở Kiều Tịnh không tư thông với Bắc Thanh thì mới có thể rửa sạch được tội danh cho nàng. 

Mà cách tốt nhất là lấy thư hòa ly ra, chứng minh nàng đã không còn là Thần Vương phi từ lâu, như vậy nàng và Bắc Thanh không được coi là tư thông. 

Cho dù trong lòng hắn rất không muốn, nhưng để cứu mạng Sở Kiều Tịnh, hắn cũng không thể không đưa ra hạ sách này. 

Dạ Chí Thần hít sâu một hơi, gật đầu thừa nhận trước ánh mắt nghi hoặc của mọi người: "Đúng thế, con đã sớm hòa ly với Tịnh Nhi, vậy nên nàng ấy cũng đã không còn là Thần Vương phi từ lâu rồi" 

Cố nén nỗi đau trong lòng, hắn sai người về phủ lấy thư hòa ly tới chứng minh. 

Không lâu sau thư hòa ly đã được đưa ra trước mặt mọi người. 

Giấy trắng mực đen, vô cùng rõ ràng. 

Sở Kiều Tịnh nhắm mắt, im lặng không nói gì. 

Nàng cũng không ngờ mối quan hệ giữa mình và Dạ Chí Thần lại đi tới bước này. 

Nhìn thư hòa ly trước mặt, Hoàng thượng giận run người, phẫn nộ nói: "Hai đứa con to gan lắm, dám coi hôn ước của Hoàng gia là trò đùa đấy à?" 

Nhi tử mà ông coi trọng nhất với nữ nhi của nữ nhân ông yêu nhất lại cùng nhau đóng một vở kịch để lừa ông. 

Dạ Chí Thần lo ông sẽ giận lây sang Sở Kiều Tịnh nên vội cúi đầu nói: "Chuyện này là do ý của một mình nhi thần, Sở Kiều Tịnh bị nhi thần ép viết thư hòa ly, nếu phụ hoàng muốn trách tội thì hãy chỉ trách tội một mình nhi thần!" 

Hắn nghĩ mọi tội lỗi hãy để một mình hắn gánh vác. 

"Chuyện liên quan đến thể diện của Hoàng gia, sao con dám coi là trò đùa như vậy? Con... Con!" Thái hậu bực không có chỗ trút, chỉ vào hắn, trước mắt bỗng tối sầm rồi ngất 

đi. 

Dạ Chí Thần lo lắng, vội tiến lên đỡ lấy cơ thể đang ngã về sau của Thái hậu. 

Dưới sự chỉ huy của Tu Lương ma ma, các cung nhân mau chóng đỡ Thái hậu đi xuống. 

Điện phụ bỗng chốc vô cùng trống trải. 

Hoàng thượng thất vọng nhìn hai người, trầm giọng bảo: "Nhìn xem chuyện tốt hai đứa làm đi!" 

Ông không hiểu, rõ ràng ban đầu đây là một cuộc hôn nhân được xin ban, sao có thể nói hòa ly là hòa ly được ngay, còn giấu mọi người ngày ngày đóng kịch như vậy. 

Sở Kiều Tịnh cụp mắt xuống, không nói gì. 

Nàng đã không còn gì để nói, dù là chuyện hòa ly hay là chuyện tư thông với Bắc Thanh, nàng có một trăm cái miệng cũng khó giải thích, bởi vì chứng cứ đã quá rõ ràng. 

Dạ Chí Thần lấy thư hòa ly ra minh oan cho nàng, là bằng chứng tốt nhất để chứng minh nàng và Bắc Thanh thật sự có tư tình. 

Đây là không rửa tội mà là đang định tội. 

Vốn dĩ có vô số cách có thể giải oan cho nàng, nhưng Dạ Chí Thần lại chọn cách ngu ngốc nhất, cũng là cách sỉ nhục nhất. 

Lấy thư hòa ly ra rồi sao? Chứng minh nàng và Dạ Chí Thần đã hòa ly, nhưng không phủ nhận nàng và Bắc Thanh có quan hệ. 

Nàng không biết có phải trong lòng Dạ Chí Thần cũng nghĩ về nàng như vậy hay không. 

Bởi vì cảm giác nàng và Bắc Thanh có tình cảm nên mang danh này cũng không sao? 

Dạ Chí Thần cụp mắt xuống, trầm giọng nói: "Nhi thần sẵn sàng nhận mọi hình phạt, chỉ xin phụ hoàng tha cho Tịnh Nhi 

"Tha cho con bé? Nói nghe nhẹ nhàng lắm, hai con phạm tội khi quân, các con đang vả vào mặt trẫm đấy!" Hoàng thượng vô cùng giận dữ, hung hăng trừng mắt nhìn Dạ Chí Thần. 

Đúng lúc này, Sở Thừa tướng và Sở Kỳ Dương, Sở Kỳ Nguyên cùng đi tới. 

Ba người họ đều mang vẻ mặt lo lắng, bước chân vội vã. 

Khi bất chợt nghe thấy tin này, tim họ gần như nhảy ra ngoài. 

Thân làm Vương phi, tội danh tư thông là rất lớn, nhưng không ngờ vừa tới đây lại nghe thấy tội khi quân gì đó. 

Sở Thừa tướng đau lòng nhìn Sở Kiều Tịnh, cầu xin Hoàng thượng: "Hoàng thượng, nể tình lão thần trung thành trượng nghĩa, người hãy tha cho Tịnh Nhi một lần đi ạ" 

Sở Kỳ Dương và Sở Kỳ Nguyên cũng cầu xin. 

"Hoàng thượng, người tha cho Tịnh Nhi đi, chắc chắn Tịnh Nhi không có ý giấu gạt Hoàng thượng đâu ạ. 

eyJpdiI6IjNhQzd4SHd5Y3ZXYUttc2F1anR0aGc9PSIsInZhbHVlIjoic0krUWpPK2hJTW4zejA4Z3IrUmd6WWM4OXQreisyaU41N0lpZXpQcW95UDJ1aEdVbkdjTzFUd25xeUI5WW84NDczM1lCVXRvSVdwUXJVUEhBdFhaaVhSU0VFcGdGajZCdEJMK3FXUjRXWEJLbUhySnpSVTJleUxyUnNnb1ZoU0tUbFoyUURTdm9uanpIMnpwTkZXQ29xQTlNelZkRDlmdVVlR3NvUmwzdytNPSIsIm1hYyI6ImVkZGE1MGQ3N2Y3ZjIxMjJlYmY3YzlkZjAyNDE0ZDhhNDZlNDM5YzQ0OThkMDllNTllYTViOWE5ZWI0NTg0ZGYifQ==
eyJpdiI6IkZlQkVVbTNpR0FMelhQVzcycXhHd0E9PSIsInZhbHVlIjoiWEtTREh5ZHNjYU9OakJwOWtNZ1ByRXl3U1F0MklnM0xUaGZpc1Z4bUNDTEpQNVVZXC95WXhRdWhMNU1OWDRMY1pkNFRURDRQWFNvWUtQd0JMUzh1R1wvZ2JWWnhNbm9kRXVUN01aZyt5eGIzd1NyQWp0OU8rZ296SkNNN0gyUGJsRDkzZFlvWStnYjlSaFNGZmNwb3lURHZCejU3RGh3YmxYWkJKTFVvSjlxSW50OGU1eDd1cElqUjl6NlhrOWNyZndkSnZsdlpMYWg5N0JYbTQ3VkRxMmFiZGdOeGoya1hEaVJXQSs5NGMyMGhzPSIsIm1hYyI6IjI0NDNmOTdhNGRjYzk4MmFiNzRkMGExZDBmYzIxODQ3M2Y3ZjQxMDE2OWI2OWU2ZDZkM2JiZDk1NjgxMjIxNWQifQ==

Nhưng cũng không thể làm lão thần chạnh lòng, huống hồ Sở Kiều Tịnh còn là nữ nhi của Sở Tố Ngọc.

Advertisement
x