Sau khi hai người đi xa, Sở Mạn Nhu mới đi ra từ sau hòn non bộ. 

Nàng ta mở to mắt không dám tin. 

Không ngờ trong cung lại xảy ra chuyện lớn như vậy, Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần đã hòa ly rồi ư? 

Nàng ta vô thức muốn về nói cho Dạ Minh Hiên, nhưng nghĩ lại, Dạ Minh Hiên vốn đã nhớ nhung Sở Kiều Tịnh, nếu bây giờ nói cho hắn ta, chắc chắn hắn ta sẽ đi tìm Sở Kiều Tịnh. 

Nghĩ đến đây, Sở Mạn Nhu nén suy nghĩ trong lòng. 

Nàng ta cười hả hê, khinh khỉnh quay người bỏ đi. 

Trước đây Sở Kiều Tịnh ỷ mình là Thần Vương phi mà ngó lơ nàng ta. Bây giờ thì hay rồi, nàng đã không còn là Thần Vương phi nữa, nhưng nàng ta thì vẫn còn là Hiên Vương phi. 

Nghĩ thôi cũng thấy sướng. 

Thời thế đổi thay, cũng đã tới lúc Sở Kiều Tịnh sa sút rồi. 

Dạ Chí Thần tình cờ gặp Trần công công trên đường vào cung, ông ta cũng đang đi tìm hắn. 

Khi biết Sở Kiều Tịnh xảy ra chuyện, hắn đã đánh mất sự bình tĩnh và ung dung mà trước nay hắn luôn tự hào, hắn sợ Sở Kiều Tịnh sẽ xảy ra chuyện gì đó. 

Trên đường đến An Khánh cung, trái tim hắn không kìm được cứ thấp thỏm mãi, bên tai không còn âm thanh gì nữa, trong mắt cũng không có thêm được chuyện gì khác, hắn chỉ muốn cứu nàng. 

Dạ Chí Thần bước vào sảnh phụ, đập vào mắt là cảnh Sở Kiều Tịnh bị treo trên giá hành hình, tóc mai trước trán đã ướt đẫm mồ hôi, dán vào mặt nàng. 

Lòng Dạ Chí Thần chợt đau nhói, hắn bước tới đưa Sở Kiều Tịnh xuống, lo lắng hỏi: "Tịnh Nhi, nàng thế nào rồi?" 

Sở Kiều Tịnh đau không nói nên lời, chỉ có thể chậm rãi lắc đầu. 

Dạ Chí Thần chưa từng thấy nàng yếu ớt như vậy, khi hắn đưa mắt nhìn đi chỗ khác thì thấy một tên thái giám đang quỳ dưới đất, trong tay còn cầm một cây roi đang nhỏ 

máu. 

Hắn nổi giận, tiến lên đạp cho một phát, phẫn nộ hỏi: "Ai cho phép người dùng hình với nàng?" 

Thấy Sở Kiều Tịnh bị tra tấn, hắn chỉ cảm thấy tim mình đau nhói, chỉ ước có thể dùng cơ thể mình thay thế. 

Cú đạp này không thể giải tỏa được cơn hận trong lòng, hắn đang định tiến lên đạp tiếp thì nghe thấy Thái hậu nổi trận lôi đình quát: "Là ai gia bảo hắn tra tấn đấy! Sao, có phải hôm nay con định vì nữ nhân này mà đến ai gia cũng đánh luôn không?" 

Dạ Chí Thần chậm rãi thu chân về, nhẫn nhịn mím môi, cụp mắt nói: "Tôn nhi không dám" 

"Con không dám? Ai gia thấy con dám lắm đấy" Vẻ mặt Thái hậu vẫn âm trầm. 

Trước mặt là tôn nhi bà ta thương nhất, nhưng hắn lại vì Sở Kiều Tịnh mà hết lần này tới lần khác làm trái ý bà ta. 

Khóe môi Dạ Chí Thần hơi mấp máy, hắn trầm giọng bảo: "Hoàng tổ mẫu, tôn nhi chỉ cảm thấy chuyện này chắc chắn có hiểu lầm, Tịnh Nhi sẽ không làm chuyện như vậy đâu" "Hiểu lầm? Chứng cứ ở đây rồi còn có thể có hiểu lầm gì được?" Thái hậu tức giận lấy thư trong tay Tu Lương ma ma ném xuống đất. 

Dạ Chí Thần cúi người nhặt thư lên, nhìn nét chữ quen thuộc trên thư, hắn thoáng chốc sững sờ. 

Hắn đã từng vô số lần đứng sau Sở Kiều Tịnh nhìn nàng đọc sách viết chữ, hắn rất quen thuộc với nét chữ của nàng. 

Những lá thư qua lại với Tây Quận này đúng là nét chữ của Sở Kiều Tịnh. 

Hắn chợt thấy trong lòng nhói đau, chợt hiểu vì sao Sở Kiều Tịnh luôn lạnh lùng với mình, thì ra là vì trong lòng đã có người khác. 

Lại nhớ đến sự khác thường của Sở Kiều Tịnh và Bắc Thanh mỗi lần gặp nhau, và cả những gì Bắc Thanh từng nói với hắn. 

Ngón tay cầm bức thư siết chặt từng chút một, Dạ Chí Thần chậm rãi nhắm đôi mắt đỏ hoe lại. 

Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, cuối cùng Thái hậu cũng hài lòng, chỉ cần có thể tỉnh ngộ đúng lúc thì vẫn chưa muộn. 

Nhưng ngay sau đó, Dạ Chí Thần chợt mở mắt ra, nói với ánh mắt kiên định: "Tịnh Nhi không có lý do để làm như vậy, hơn nữa tin tức này quá đột ngột, chắc chắn bị người rắp tâm sắp đặt" 

Thái hậu nhìn hắn với vẻ không dám tin, sau đó tức giận quát: "Chứng cứ đã bày ra trước mắt rồi mà con còn nói thay cho nữ nhân này à? Thần Nhi, con đã mất trí vì nữ nhân này rồi hả?" 

Từ khi Dạ Chí Thần nhớ được mọi việc, hắn nhớ Thái hậu luôn đối xử với mình rất tốt, hiếm khi nào bà ta nghiêm khắc thế này. 

Dạ Chí Thần trầm mặc một lát nhưng vẫn kiên trì nói: "Tôn nhi chỉ cảm thấy, nếu chỉ dựa vào mấy bức thư này thì không thể vội vàng định tội Tịnh Nhi như vậy được" 

Thái hậu tức quá hóa cười: "Giỏi, giỏi lắm, thật sự không ngờ nàng ta đã mê hoặc con tới mức này rồi. Nữ nhân thế này ở lại bên cạnh con sớm muộn gì cũng sẽ gây họa, không bằng hôm nay ai gia xử chết mầm họa này luôn!" 

"Không được!" Vẻ mặt Dạ Chí Thần chợt thay đổi, hắn nhìn Thái hậu với vẻ gần như cầu xin: "Xin Hoàng tổ mẫu suy xét lại!" 

Thái hậu hừ một tiếng: "Ai gia đã nghĩ kĩ rồi, hôm nay ai gia phải thay con diệt trừ mối họa này" 

Giọng điệu kiên định của bà ta khiến lòng Dạ Chí Thần dần chùng xuống, hắn cắn răng nói: "Nếu Hoàng tổ mẫu kiên quyết làm như vậy thì hãy phạt tôn nhi chết cùng đi ạ" 

Vẻ mặt Thái hậu thay đổi, ánh mắt nhìn thẳng vào Dạ Chí Thần, buồn bực đau lòng nói: "Thần Nhi, con vì Sở Kiều Tịnh mà uy hiếp ai gia ư?" 

Dạ Chí Thần mím môi, bình tĩnh nói: "Tôn nhi không dám uy hiếp Hoàng tổ mẫu, nhưng nếu Tịnh Nhi chết thì đời này tôn nhi cũng không thiết sống nữa" 

Điện phụ thoáng chốc trở nên yên tĩnh. 

Sở Kiều Tịnh chịu đựng cơn đau dữ dội, đứng thẳng lưng tại chỗ, nhìn Dạ Chí Thần với vẻ mặt phức tạp. 

Còn Thái hậu thì lại nhìn hắn với vẻ đau lòng, trong mắt tràn đầy thất vọng: "Được, hay cho câu không thiết sống nữa, con báo đáp ai gia thế này sao?" 

Dạ Chí Thần cụp mắt không nói gì, nhưng ánh mắt vẫn rất kiên định. 

Lúc này ngoài điện chợt có một bóng dáng gầy gò chạy vào. 

Tôn Nhã Tịnh nhìn thấy Sở Kiều Tịnh bị thương thì tái mặt nhìn Thái hậu, nghẹn ngào nói: "Hoàng tổ mẫu, xin người giơ cao đánh khẽ tha cho Thần Vương phi đi ạ. 

Thái hậu ngạc nhiên nhìn nàng ta: "Sao đến con cũng cầu xin cho nàng ta thế?" 

Dù bà ta biết Tôn Nhã Tịnh trời sinh tính tình tốt bụng, cũng không nghĩ ra được lý do nàng ta cầu xin cho Sở Kiều Tịnh. 

Dù sao chỉ cần Sở Kiều Tịnh phạm phải bảy tội lớn là sẽ không còn xứng làm Thần Vương phi nữa, vị trí Thần Vương phi cũng sẽ thành công bỏ trống. 

Đây chẳng phải điều Tôn Nhã Tịnh luôn mong muốn sao? 

Ngay cả Sở Kiều Tịnh cũng không ngờ rằng Tôn Nhã Tịnh sẽ nói thay mình trước mặt Thái hậu. 

Tôn Nhã Tịnh đưa tay lên lau nước mắt, nói tiếp: "Hoàng tổ mẫu, Thần Vương phi làm vậy đều có lý do cả" 

Lời này vừa nói ra, sắc mặt mọi người trong điện lại trở nên hơi kỳ lạ. 

Nàng ta nhìn như đang cầu xin cho Sở Kiều Tịnh, nhưng lại cũng xác nhận tội danh của Sở Kiều Tịnh. 

eyJpdiI6IkE5bjZYWWtOWVQ5NTFpdlA5YXFiYXc9PSIsInZhbHVlIjoiZVVKejJMalF0M1RnXC9nTDVDaFc1eitqSGE4Yjc3MlpMRDQ3VFhseGR6ZDVma21wMTRKcGR0dXRITHQyT25QTnJndURxXC9tSGg3elpsV3RDUmtuS1pCMUh2Rk5ZREdaK0JjNTQ0YkUxUUtkQjZGXC9iWHZzZ3k2Nkd3bTQxMXQ5aExOS0xFTHA2WHp6SzdJT2xESVFaVUlIYjlGaVBoNlVnZDZyRndQUGxwK0ZxOFJGNEFJSlQ3Ynd4eVdzQytSQ2VnUkdzdlVVYVVZQWxUNVlRYVwvZFFNYWgxT1ZMRENaeWhzYkhLcThkVW1Nbm5NNHVaNSs5Rnpxa1lBaE9Vd0E4R1JrTHd3eXk4V21iNm9qVndcL25IVjAyakNZYUNtTDZwVHZKS1dMMUZcL3JkZTZmcUpjTklGVU5TUnRjZTUrQlpGUkN2OG5XekJGV3Q5ZWE0c2ZuN1VGWURiZzhqM0ZKdGQ0ZlB0SkJmMlZiK0dTVEl0MXVGRDFoMkhHMWdzSEtiSkRHVjBoZVwvS2puWVhJam5BUjRnb2o4K3pZVGJJNktNQ3V2SWY3MDc3WGQ3eW9LbkxkQk5QZXk1K2xUTHVZR3lLS1hoN3RUNGRyK3VGNUFKYlBZRGhZT0FGa2JtZFpRY2RZdHNicGFXVVdSZHVlQUs1WG8rcUk5aVFKbVExbHIwWnVlNkpcL2VLNXV2NHlZY2J0T2ZiSWNpU2xrb0VlZUpERTZEU3N3c3ZtWmxQSEFWeGttWllQUGNQbXg5MktyXC9FeVdnVzR4QVwvOFVVQUFhdVhFT1JreFo1WGc9PSIsIm1hYyI6IjQ5MDEwZjE3MDI2MDk5OWFmZTVkZDdhY2U2YjNlNmNhMDVlZWVhYzg2ODdlN2Q3MDBhYmQ0MGY4NDlkNWJkZGQifQ==
eyJpdiI6ImMyd0hVaFJGTHpEdm40RVY0bmVjMHc9PSIsInZhbHVlIjoiUjd6K1pDOG9JWExzN283c1p1dWkydEE1TktjbnNzK0lFbkFvb09kZVwvWE1vTkxIVitQOUtESndBRVg5SjkwWWpwbnZUUFY1cGdLVnFqOHNrODJ0eFZxMDFZWXhoNXdzdnZGaXJKWU5HN0dOK0tnTUxVVEE3SW9VK3dySE9hTXdMaGhyeGNuTzU4alwvUHFKVjJtVkVjakpxVWlFbkFTY3Z2NHFlUjV5aExPdURuZ3JCVCtzWjM5YUxGeE1mRU5tVVwvVm42NDBsekkwYmpkZUtVaTVQOUhRcFpzY0FUXC9MeGhGc05Qd3VMenVOZ29sb1wvWVpzUU9YTlRkeUZRanlkTFRzRm1EUmNqb3JYcnFrUTE5WFNYQ1ZFN1JqSFpnXC9VMXBKSCtyTHM2OEJsXC91bUtyckdEWjBWYUVUSXVZNlJHTHhIN2lWdFBOOGM5S2VUS2Rqa1pjZVQrTkp0Q1pHbHA4KzBqUnNpNXo5c1BLUjNHZ1pSNzBVN2RxZ1VUVDhnWjRhUk1tV0h2OTNtSkFiRHJyODB5RHV4MUE9PSIsIm1hYyI6ImFiMTk0NDY3MDNkYzkwNjYzOWI0YWVmOTM0NmYyZDY2MjQyYzQ3ZDBhMzBkYmU5YjViN2FiYzBjNjEyMTNlYzAifQ==

Câu này dường như còn có ẩn ý, khiến mọi người đều nhìn nàng ta với vẻ kinh ngạc.

Advertisement
x