Sở Kiều Tịnh vốn tưởng mình sẽ được đưa đi gặp Thánh thượng, nhưng không ngờ những người này lại đưa nàng tới An Khánh cung.
Nàng lập tức cảm thấy không ổn.
Nếu tới trước mặt Hoàng thượng thì nàng còn có thể nói lý.
Nhưng nếu đối mặt với Thái hậu, nàng sẽ hơi khó vượt qua cửa ải này.
Thái hậu vốn đã không thích nàng, hơn nữa trong mắt còn không chứa nổi hạt cát, thủ đoạn mạnh mẽ dứt khoát.
Bây giờ Thái hậu trực tiếp phái người đến Thần Vương phủ bắt nàng tới đây, chỉ e đã tin những lời đồn kia đều là sự thật.
Như vậy dù nàng có biện hộ thế nào, Thái hậu cũng sẽ ngoảnh mặt làm ngơ.
Sở Kiều Tịnh ngày càng khó hiểu, chẳng lẽ tất cả những chuyện này đều do Thái hậu làm? Nhưng chẳng có lý do nào mà.
Nàng còn chưa nghĩ kỹ thì đã bị giam vào một điện phụ vắng vẻ.
Mấy ma ma vai tròn eo to hung ác bao vây nàng.
"Thần Vương phi, ta khuyên ngươi hãy thành thật khai ra thì sẽ bớt phải chịu khổ xác thịt"
Sở Kiều Tịnh cau mày, trầm giọng: "Chuyện ta không làm, các ngươi muốn ta khai cái gì?"
Nhìn dáng vẻ của bọn họ thế này, chỉ sợ định hành hình nghiêm để bức cung.
Ma ma cười hung ác: "Xem ra Thần Vương phi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đây mà"
Theo lệnh của ma ma, ngoài điện phủ có mấy thái giám mặt hung dữ đi vào, trong tay cầm các dụng cụ tra tấn, trên một số dụng cụ thậm chí còn có vết máu sẫm màu.
Không biết có bao nhiêu người từng đổ máu dưới những dụng cụ tra tấn này.
Trong mắt Sở Kiều Tịnh hiện lên sự lạnh lùng, hỏi: "Ma ma định dùng tư hình à? Nếu ta nhớ không nhầm, trong cung không cho phép dùng tư hình
Thật ra nếu nàng muốn thoát thân cũng rất đơn giản, nhưng bây giờ nàng đang ở An Khánh cung, không thể bất chấp hậu quả, vậy nên chỉ có thể nhẫn nhịn.
Nhưng nếu thật sự dùng đến những dụng cụ tra tấn kỳ lạ này, không chết cũng bị lột da.
Nàng biết bây giờ nói với ma ma những lời này cũng chỉ thành mấy lời vô nghĩa, nhưng nàng nhất định phải cố gắng kéo dài thời gian.
Người của Thái hậu đưa nàng đi ngay trước mặt mọi người trong Thần Vương phủ, bây giờ chắc chắn Mai Anh sẽ nghĩ cách tìm người cứu nàng.
Chỉ cần cố gắng kéo dài thời gian nhiều nhất có thể, chờ đến khi có người tới tìm.
Quả nhiên ma ma không bị lay động, cười khẩy: "Quy tắc trong hậu cung lại chẳng do Thái hậu quyết định chắc, ngươi đừng dọa ta"
Sắc mặt Sở Kiều Tịnh không thay đổi, nàng chỉ nhìn ma ma với ánh mắt thờ ơ, thấp giọng bảo: "Ma ma, ngươi sẽ hối hận đấy"
Ma ma đó hơi giật mình, nhưng chẳng mấy chốc đã lại trở về với điệu bộ cao ngạo, hạ lệnh: "Đừng nghe nàng ta nói linh tinh, có cách gì cứ trực tiếp dùng lên người nàng ta. Thái hậu nói rồi, đánh đến khi nàng ta khai ra thì thôi."
Đương nhiên ma ma không sợ Sở Kiều Tịnh, có ai không biết Sở Kiều Tịnh chỉ là một kẻ vô dụng, bây giờ mà nói lời cay nghiệt thì cũng chỉ là muốn phô trương thanh thế thôi.
Huống chi mọi chuyện đều là ý của Thái hậu, trời có sập cũng có Thái hậu chống đỡ, đương nhiên bà ta không có gì phải sợ.
Sở Kiều Tịnh nhắm mắt lại, nặng nề thở ra một hơi, mặc cho những người này đưa nàng lên bục tra tấn.
Trái tim nàng lạnh giá.
Hay cho câu nhận tội, nàng còn không biết rốt cuộc mình phải nhận tội gì, chỉ dựa vào tội danh không có chứng cớ mà đưa nàng vào đây hành hình, rốt cuộc người đằng sau có mục đích gì?
Vào thời điểm đó, trong đầu Sở Kiều Tịnh thoáng qua rất nhiều điều nghi ngờ, nhưng cuối cùng lại biến mất hết, không tìm ra ai có thể làm ra chuyện này.
Nhưng bây giờ nàng đã không thể tiếp tục nghĩ sâu hơn được nữa, cây roi thấm nước ớt đã quất mạnh vào lưng nàng.
Thái giám hành hình hét lên the thé: "Còn không mau thành thật khai báo rõ ràng đi?"
Chỉ một roi đã khiến trán Sở Kiều Tịnh toát mồ hôi lạnh, nàng cố nhịn cảm giác đau rát sau lưng, cắn môi rên lên khe khẽ, không phát ra tiếng kêu.
Thái giám đó thấy nàng vẫn ung dung thì càng ra tay mạnh hơn, trong chốc lát, lưng Sở Kiều Tịnh đã rách toạc, máu chảy ra.
Từ đầu đến cuối, nàng cũng không kêu một tiếng đau đớn, cũng không nói ra chữ nào.
Thái giám ở hậu cung nhiều năm, có người kín miệng nào mà chưa gặp, nhưng đây là lần đầu tiên thấy một người có thể nhịn đến mức này, nhất thời trong lòng cũng hơi e
ngai.
Ma ma ở một bên xem kịch tức giận quát: "Dừng lại làm gì, tiếp tục đánh cho ta, đánh đến khi nàng ta nhận tội thì thôi!"
Thái giám như tỉnh mộng, giơ roi định đánh tiếp.
Đột nhiên cửa điện bị đá văng, Hoàng thượng mặc long bào vội vã đi vào quát lớn: "Dừng lại hết cho trẫm, đường đường là Vương phi một nước mà lại bị các ngươi đối xử thế này à?"
Thái giám và ma ma vội quỳ xuống, ma ma hết sức lo sợ: "Hoàng thượng bớt giận, là Thần Vương phi làm chuyện xấu trước, Thái hậu nương nương không muốn vì chút chuyện nhỏ này mà khiến Hoàng thượng và Thần Vương chú ý, vậy nên mới bảo các tỳ nữ xử lý"
"Hoang đường, ai cho các ngươi lá gan này hả!" Hoàng thượng nhìn ma ma bằng ánh mắt sắc như đao, ma ma sợ hãi nằm rạp dưới đất.
Một giọng nói bình tĩnh mà uy nghiêm vang lên từ ngoài điện: "Là ai gia cho đấy"
Mặt Hoàng thượng biến sắc, hơi nhíu mày, quay sang nháy mắt với Trần công công.
Trần công công hiểu ý, yên lặng lui ra ngoài.
Thái hậu được Tu Lương ma ma dìu chậm rãi đi vào, nhìn Hoàng thượng với vẻ chỉ hận rèn sắt không thành thép: "Sở Kiều Tịnh phạm phải sai lầm lớn như vậy, chẳng lẽ Hoàng thượng còn định bao che cho nó?"
Hoàng thượng nhìn Sở Kiều Tịnh sắc mặt tái nhợt, thở dài nói: "Mẫu hậu nói quá rồi, nếu Thần Vương phi thật sự làm sai chuyện gì, đương nhiên trẫm sẽ không bao che, chỉ là chuyện này còn có uẩn khúc, sợ là khó giải quyết được ngay, huống hồ chuyện này có liên quan đến Thần Nhi, cũng phải nghe xem ý kiến của nó đã"
Thái hậu khịt mũi: "Nghe ý của Thần Nhi? Nó đã sớm bị nữ nhân này mê hoặc thần hồn điên đảo rồi, không biết gì nữa, hôm nay ai gia phải dạy cho con hồ ly này một bài học."
Hoàng thượng thấy không ngăn được bà ta, chỉ có thể nhíu mày, hy vọng Dạ Chí Thần mau tới.
Ở nơi khác, hôm nay Sở Mạn Nhu vào cung vốn định đi tìm Dạ Thanh Bình.
Nhưng không ngờ từ xa đã thấy Tôn Nhã Tịnh và Hỉ Thước.
Hai người dường như đang định tới An Khánh cung.
Trời xui đất khiến thế nào, Sở Mạn Nhu lén nhìn về phía sau lưng cách đó không xa nên nghe rõ cuộc đối thoại của hai người.
Giọng Hỉ Thước nghe hơi lo lắng: "Tiểu thư, nếu thật sự nói chuyện thư hòa ly ra, liệu Thần Vương có nổi giận không?"
Tôn Nhã Tịnh suy nghĩ một chút, trầm giọng bảo: "Cho dù ngài ấy thật sự nổi giận thì ta cũng có thể nhân cơ hội này khui ra, nếu không ngài ấy và Sở Kiều Tịnh sẽ không thể thành công hòa ly được"
Mấy ngày nay nàng ta đã nhìn rõ, rõ ràng trong lòng Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh đều có nhau, chỉ là vẫn chưa nói rõ thôi.
Nàng ta đã nói thế, Hỉ Thước cũng không dám nói thêm gì nữa, chỉ là vẻ buồn rầu trên mặt dù thế nào cũng không thể xua đi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất