Động tác trên tay Thái hậu dừng lại, bà ta ngẩng đầu không thể tin được, nhìn thẳng vào Tu Lương ma ma trầm giọng bảo: "Ai với ai? Ngươi nói lại lần nữa đi?" 

Đừng nói Thái hậu không dám tin mà đến Tu Lương ma ma khi nghe tin này cũng khó mà tin được. 

Bà ta thở ra một hơi, giải thích kỹ càng: "Nói là Thần Vương phi và Đại Hoàng tử Tây Quận ạ. Thái hậu có còn nhớ lúc Thần Vương phi tới đại doanh đã bị người Tây Quận bắt đi rồi sau này được đưa về không chút tổn thương nào không?" 

"Nghe nói hai người quen nhau từ lúc đó, ban đầu mọi người đều thắc mắc vì sao Đại Hoàng tử Tây Quận lại đích thân đến, bây giờ mọi vấn đề đã được giải đáp, Đại Hoàng tử Tây Quận tới đây lần này e là để âm thầm tư thông với Thần Vương phi. 

"Hoang đường!" Thái hậu đập bàn, khuôn mặt tối sầm lại. 

Tu Lương ma ma vội cúi đầu: "Những lời này đều do cung nữ thái giám ngoài kia đồn đãi, ai nói cũng đâu ra đấy, giống như thật sự có chuyện đấy vậy" 

Hai người nhìn như không có quan hệ gì bỗng nhiên xuất hiện tin đồn thế này, chỉ e không phải là không có căn cứ. 

Thái hậu suy nghĩ một chút, hỏi: "Những tin này nghe được từ đâu, liệu có phải do ai bịa đặt linh tinh không?" 

Dù sao chuyện này cũng liên quan đến thể diện của Hoàng gia, Thái hậu vẫn hy vọng có thể xử lý cẩn thận. Chuyện này không có chứng cứ, nếu không phân biệt đúng sai đã nói người ta thế này thế kia thì sẽ thành trò cười. 

Tu Lương ma ma vội đáp: "Nô tỳ đã hỏi rồi, chuyện này truyền ra từ Thọ Xương cung trước tiên, mà hôm qua vị kia của Thọ Xương cung suýt thì khó sinh, vì thế Thần Vương phi đã vào cung." 

Nghe xong lời này, Thái hậu cúi đầu thận trọng suy nghĩ. 

Vì vậy rất có thể hôm qua sau khi Sở Kiều Tịnh đến Thọ Xương cung xong đã vô tình lỡ lời để lộ tin gì đó, bị các cung nữ thái giám nghe thấy một truyền mười mười truyền trăm nên hôm nay cả Hoàng cung đều biết chuyện này. 

Mọi người đều biết trước nay quan hệ giữa Sở Kiều Tịnh và Sở Quý phi rất thân thiết, không có gì không thể nói với nhau, mọi chuyện đều có khả năng. 

Thái hậu lập tức nổi giận: "Thần Vương phi giỏi lắm, lại làm ra chuyện làm mất thể diện của Hoàng gia thế này. Mau đi, lập tức đưa người đi lục soát nơi ở của Thần Vương phi, nhất định phải tìm ra chứng cứ nó và Đại Hoàng tử Tây Quận tư thông" 

Nhạn qua sẽ để lại dấu vết, Thái hậu đã xác định đây là sự thật, vậy nên khẳng định có thể tìm được chứng cứ Sở Kiều Tịnh tư thông với Bắc Thanh. 

Tin đồn này nhanh chóng bay đến mọi ngóc ngách như thể mọc cánh. 

Dạ Thanh Bình và Tôn Nhã Tịnh cũng đã nhận được tin này. 

Dạ Thanh Bình hả hê nhìn về hướng cửa cung, tự nói một mình: "Hại ta bị phụ hoàng cấm túc, bây giờ đến lượt người bị lộ chuyện rồi, cứ chờ đi" 

Đồng thời trong lòng nàng ta còn thấy rất căm hận và ghen tỵ, nàng ta vốn tưởng Bắc Thanh và Sở Kiều Tịnh thân thiết là vì đồ đệ bên cạnh Sở Kiều Tịnh. 

Nhưng không ngờ mọi điều Bắc Thanh làm đều là vì bản thân Sở Kiều Tịnh. 

Ở một nơi khác, Tôn Nhã Tịnh nhận được tin này, trên mặt vẫn nở nụ cười nhàn nhạt. 

"Lần này chắc Thần Vương sẽ thất vọng về nàng ta lắm" 

Hỉ Thước ở phía sau phụ họa: "Đúng thế, nữ nhân không biết thể diện như vậy có mặt mũi nào tiếp tục ở lại Thần Vương phủ nữa. Nô tỳ thấy lần này chắc chắn nàng ta sẽ bị đuổi đi" 

Tôn Nhã Tịnh nhếch môi nở nụ cười, trong đầu nhớ tới bức thư hòa ly kia. 

Nàng ta vẫn luôn nghĩ khi nào khui chuyện này ra thì hợp lý. 

Bây giờ chẳng phải thời cơ tốt nhất sao? 

Người của Thái hậu nhanh chóng tới Thần Vương phủ, xông vào với khí thế hừng hực. 

Lúc này Dạ Chí Thần không ở trong phủ, chỉ có Sở Kiều Tịnh đang ngồi trong viện với vẻ mặt khá nặng nề, nhíu mày nhìn đám cung nhân, không rõ ý tứ. 

"Mấy vị ma ma vô duyên vô cớ xông vào Thần Vương phủ có phải không thích hợp lắm không?" 

Ma ma đi đầu kiêu ngạo nói: "Chuyện ngươi tự làm chẳng lẽ ngươi không biết? Chuyện của ngươi đã bại lộ rồi, còn ở đây ra vẻ Vương phi cái gì?" 

Trong mắt người ngoài, lần này Sở Kiều Tịnh nhất định sẽ đi đời, phạm phải bảy tội, còn tư thông với Đại Hoàng tử Tây Quận, cho dù không chết thì chắc cũng không giữ được chức Vương phi. 

Vì vậy khi nói chuyện cũng không kiêng dè gì. 

Sở Kiều Tịnh khó hiểu cau mày: "Ta làm chuyện gì? Sao ta không biết?" 

Ma ma đó khinh thường nhìn nàng rồi khịt mũi: "Còn giả ngu nữa à, tin ngươi và Đại Hoàng tử Tây Quận tư thông đã lan truyền khắp hoàng cung rồi" 

Vẻ mặt Sở Kiều Tịnh hơi sửng sốt. 

Nàng và Bắc Thanh tư thông? Sao có thể truyền ra tin đồn hoang đường như vậy? 

Trước đây hai người gặp nhau không nhiều, dù là Hồi Hồn phường và đại doanh Tây Quận, chuyện của Hồi Hồn phường ít ai biết, chuyện của đại doanh Tây Quận thì bị mang ra để mọi người bàn tán. 

Nhưng chuyện đại doanh Tây Quận ban đầu nàng đã giải thích rõ ràng rồi, còn ai đào lại để nói nữa? 

Trong lúc Sở Kiều Tịnh thất thần thì một nhóm người đã xông vào viện chính, lục soát nhà. 

Sở Kiều Tịnh biết bọn họ đang tìm kiếm chứng cứ nàng và Bắc Thanh tư thông, nàng ngồi thẳng lưng không hề sợ hãi. 

Muốn lục soát thì lục soát, dù sao chuyện mình không làm thì sao phải sợ bị tra xét. 

Nàng đưa mắt nhìn ma ma đứng bên cạnh, sắc mặt lạnh lùng nhưng giọng điệu lại lãnh đạm: "Ma ma, làm người phải giữ lại đường lui cho mình, sau này mới gặp lại trong vui vẻ được. 

Thế nhưng ma ma lại khinh thường liếc nhìn nàng, nói với vẻ khẳng định: "Bây giờ ta vẫn gọi ngươi một tiếng Thần Vương phi, nhưng lát nữa thì chưa chắc đâu." 

Sở Kiều Tịnh nghe vậy thì hờ hững dời mắt, cụp mắt xuống. 

Nói nhiều cũng vô ích, tuy rằng không biết chuyện này do ai bày ra, lại làm tới mức nào, nhưng sự việc đột nhiên xảy ra, bây giờ cũng chỉ có thể gặp chiêu phá chiêu. 

Không lâu sau có vài thị vệ cầm mấy bức thư chạy ra, vẻ mặt sốt sắng: "Ma ma, tìm thấy chứng cứ rồi, đây là thư mà Thần Vương phi và Đại Hoàng tử Tây Quận tư thông qua lại." 

Ma ma đắc ý nhếch môi, lạnh lùng nhìn nàng, vẻ mặt rất khinh thường: "Thần Vương phi, lần này ngươi còn có gì để nói nữa không?" 

Sở Kiều Tịnh nhìn chằm chằm thư trong tay bà ta, nhíu mày: "Những thứ này không phải của ta" 

"Có phải của ngươi hay không mang vào cung rồi tính tiếp" Ma ma khẽ khịt mũi, giơ tay ra lệnh: "Đưa đi." 

Hai thị vệ lập tức tiến lên, một trái một phải kéo Sở Kiều Tịnh dậy. 

Sở Kiều Tịnh giãy giụa, cụp mắt nói; "Ta tự đi được." 

Nàng không biết vì sao lại tìm ra được thư không phải của mình trong phòng, cũng không biết sau khi vào cung sẽ phải đối mặt với điều gì. 

eyJpdiI6ImNXbWxGcFJZajNZSUw3T2hPMmY1YXc9PSIsInZhbHVlIjoiMGZKWU9yY21Nc2pOU1k4RThGRE12MzVadTB5RFFVTVZhakpSTGFcL0lPQVZMSU5RTG1vcWwyY1B6NXBQaUZBTmJJdzRGQ3pQQmwxVTM2OHRmaDNPWEF6djYxNXRCWFwvc1JUT2l2aGJLeUEyelAzTG92NGJcLzJcL05hc01iOXk0ejdTbDRQaEYxampwc0piUW85ak1mdFwvYmJyZkhpN1dudFArQWIxWjdZMUN0MHJDN0VlbTdvS2FuME5LdHk5QURYZktETHNJYXV6R2YrWlJiczNTMmVGaUVTR0xVcUdORVNQWm9ZVW5vQkd4WEpiUkQ2YTcyVUNCQk82WWxVbXZqalZzWUlUaVR2dWprdHVLWkZ2Q2RhSHREZz09IiwibWFjIjoiMWQyZGZmOWZiNGUyMjQ1NmRjY2Y5OTRmYWU3ODg1YTNjM2Y3NzAxOTllZmMyYWUwY2NmMjMzYWU1MjMwYzFjZSJ9
eyJpdiI6InZDS0pFMTg1Wlk0RkllMUlETWlzZ2c9PSIsInZhbHVlIjoiYWlBd2RrMVZUMVVGb21JcjlVa29haDZ4TkFzc0lMZmMwdnNFcnVxeW9jSllwNUJJMm8rTmFNQ0p3aFlaRFNzamI5VDA2UVJDdUJqcEZHQ0ZJQ001UjNKYzduNzVZNmNUNDR4d0Vnelo1MDJFd2owaEdkcytLY2N6Zm9FTVNCVU5FYm9PNzJ1QytyRUFsMTlQS2FzWDRoVmtXeW9WWnpadW9SSnZEYkFjVGFXTTBLYVZuSXhpYm5VemQ2U1JcL3AzV0s2Rmc3TjZnOGJcLzBiejUwU25XWDVnU25qSnE4RzBRSmNQUm55Y3NVbTFZM0ppZ1pVeXNFY2xzM3I3OXhGeEhaYWI1ZnduaHZubEh1ZDJpbE8xUld2SFhscGttQlFaSHJZeWhDN01iU3lIND0iLCJtYWMiOiIyOTI4OGQyYWNiNjE4Y2UyNDJlMGZjNmJiM2EyNDU5NWVkNGRlYjM4OTQxZjk2ZWI5NjdhMzlmN2NkNTI3ZmQ1In0=

Nhưng dù biết trước mặt là vực sâu, nàng cũng vẫn phải đi.

Advertisement
x