Trong lòng Sở Quý phi dâng lên một dự cảm xấu, bà chợt ngẩng đầu hỏi: "Ngươi nói vậy là có ý gì?" 

Gã nói kiên định như vậy chẳng lẽ là vì đã có thứ đủ để uy hiếp bà? 

Điều duy nhất có thể uy hiếp được bà chỉ có... 

Giọng người áo đen còn lạnh lùng tàn nhẫn hơn cả rắn độc: "Nếu bà muốn con của bà được sống tử tế thì tốt nhất hãy hợp tác với ta" 

Sở Quý phi thấy máu trong người mình lạnh toát. 

Đây nào phải hợp tác, rõ ràng là uy hiếp cưỡng bức! 

Gã đang dùng tính mạng của con ra để uy hiếp bà! 

Trong mắt Sở Quý phi nổi lên lửa giận, bà trừng mắt nhìn gã, chất vấn: "Ngươi đã làm gì con của ta rồi?" 

Bà không thể trơ mắt nhìn con của mình rơi vào tay người áo đen được. 

Nhưng người áo đen như đã chắc chắn bà sẽ hợp tác với mình, hơn nữa vừa nãy gã còn nói đã nhìn thấy đứa trẻ... 

Sở Quý phi không khỏi rùng mình. 

Trong lòng bà có cảm giác cực kỳ bất lực mãnh liệt, bảo bà bỏ mặc con mình, bà không làm được. 

Nhưng nếu bảo bà muốn hãm hại Sở Kiều Tịnh thì bà cũng không làm được. 

Nếu hôm nay không có Sở Kiều Tịnh thì bà và con bà cũng sẽ gặp nhau dưới âm tào địa phủ. 

Bà thật sự khó đưa ra lựa chọn, mọi chuyện đều khiến bà cảm thấy choáng váng. 

Bà đưa tay vỗ nhẹ lên đầu, ánh sáng trong mắt dần mờ đi. 

Người áo đen nhìn thấy phản ứng của bà thì cười hài lòng ra tiếng. 

"Ta đã cho con của bà uống thuốc độc, nếu muốn có thuốc giải thì làm theo lời ta nói, nếu không thì chờ nhận xác nó đi" 

Sở Quý phi tức giận trừng mắt nhìn gã, lên án: "Ngươi dám ra tay với con của ta!" 

Dù có nhiều lời nhiều thế nào thì bà cũng chỉ có thể kìm nén trong lòng, không dám chửi ra tiếng. 

Bà không biết người áo đen đã hèn hạ đến mức này, điên cuồng tới nỗi cho đứa trẻ vừa ra đời uống thuốc độc! 

Nếu đứa trẻ này chết yểu thì bà cũng sẽ không cam lòng. 

Thế nhưng nếu thật sự làm theo lời gã nói, thì lại bất nhân bất nghĩa với Sở Kiều Tịnh lần nữa. 

Một bên là nhi tử mình vừa sinh ra, một bên là cháu gái ruột bà đã mắc nợ rất nhiều. 

Điều bà phải đối mặt hiện giờ là tình cảnh lưỡng nan. 

Giống như nhìn ra sự do dự của Sở Quý phi, người áo đen lại lên tiếng: "Làm theo lời ta nói cũng không khiến Sở Kiều Tịnh chết đâu, cùng lắm là bị hủy hoại thanh danh thôi, 

vẫn giữ được mạng sống. Nhưng nếu bà không làm theo lời ta nói thì con của bà có thể sẽ chết" 

Những lời này thành công làm nghiêng cán cân trong lòng Sở Quý phi. 

Bà cảm thấy điều người áo đen nói có lý, tuy tin đồn này sẽ làm hỏng danh tiếng của Sở Kiều Tịnh, nhưng còn mạng thì không sợ không làm được điều gì khác. 

Chỉ cần sống sót thì tất cả đều có thể thay đổi. 

Nhưng nếu làm trái ý gã thì con của bà sẽ chết vì độc. 

Người không còn thì chẳng làm được gì nữa. 

Nhưng vì sao lại muốn bà đưa ra lựa chọn như vậy, bà cũng không muốn dùng danh tiếng của Sở Kiều Tịnh để đổi lấy mạng sống của con mình. 

Khi bà đang suy nghĩ miên man thì đột nhiên ngoài cửa có tiếng động. 

Nghe thấy âm thanh, người áo đen vội bỏ lại một câu: "Mau suy nghĩ đi, thời gian dành cho bà không còn nhiều nữa đâu" 

Nói xong người gã lóe lên, không còn thấy bóng dáng nữa. 

Người ngoài cửa là ma ma chăm sóc tiểu Hoàng tử, bà ta đang lo lắng muốn được vào gặp. 

"Đáng lẽ lão nô không nên quấy rầy nương nương nghỉ ngơi vào giờ này, nhưng không biết tiểu Hoàng tử làm sao mà cứ khóc mãi, dùng mọi cách cũng không khiến tiểu Hoàng tử ngừng khóc, xin nương nương tới đó xem ạ." 

Lòng Sở Quý phi thắt lại, bà lập tức nghĩ tới lời người áo đen vừa nói. 

Bà loạng choạng xuống giường, đến áo cũng không kịp khoác đã mở cửa, lảo đảo đi về phía tiểu Hoàng tử. 

Ma ma giật mình sợ hãi, vội vàng nhấc chân chạy theo sau. 

Sở Quý phi đẩy cửa đi vào, vừa nhìn đã thấy đứa bé đang khóc tới đỏ mặt trong nôi. 

Tiếng khóc mỗi lúc một to hơn, như thể muốn khóc ra cả tim lẫn phổi. 

Bà nín thở, cố gắng tìm kiếm dấu vết trúng độc trên người đứa bé, trong lòng ôm chút may mắn, thầm nghĩ có lẽ đều do người áo đen bịa ra, gã không hạ độc gì cả, chỉ muốn ép bà phải phối hợp với gã mà thôi. 

Tuy nhiên giây tiếp theo, chút may mắn trong lòng bà đã biến mất hoàn toàn. 

Ánh mắt bà rơi vào nốt ruồi đỏ trên cánh tay đứa trẻ, nốt đỏ ấy dưới ánh trăng trông rất chói mắt, giống như yêu tinh nhe răng múa vuốt. 

Sở Quý phi rùng mình, lòng trầm xuống. 

Không phải bịa mà là sự thật, quả nhiên người áo đen kia đã hạ độc tiểu Hoàng tử. 

Ban ngày ma ma bế đứa bé cho bà nhìn, bà nhớ rất rõ trên cánh tay đứa bé không hề có nốt ruồi đỏ. 

Bây giờ bỗng nhiên có thêm nốt ruồi đỏ thế này, chỉ có thể chứng minh đây là dấu hiệu trúng độc của gã. 

Sở Quý phi không chịu nổi đả kích thế này được nữa, ngã xuống bên cạnh nỗi, đau khổ òa khóc lớn. 

Đoạn đường này của bà rất gian nan, giờ đây cuối cùng cũng sinh được con ra, nhưng lại trở thành vũ khí để người áo đen dùng để uy hiếp bà. 

Lúc này ma ma cũng đi vào, nhìn thấy hai mẹ con trong phòng đều khóc đau đớn thì không khỏi sửng sốt. 

Bà ta vội tiến lên đỡ Sở Quý phi dậy, an ủi: "Nương nương đừng quá đau lòng, có thể là tiểu Hoàng tử nhớ mẫu phi quá thôi, lão nô thấy tiểu Hoàng tử khỏe mạnh, sẽ không có vấn đề gì đâu." 

Bà ta chỉ nghĩ là Sở Quý phi và tiểu Hoàng tử mẫu tử liền tâm, thấy tiểu Hoàng tử chịu khổ nên Sở Quý phi mới khóc đau lòng thế này. 

Không biết là trùng hợp hay gì, khi Sở Quý phi ngừng khóc thì tiểu Hoàng tử cũng ngừng khóc. 

Ma ma an ủi: "Người xem, lão nô đã nói rồi mà. Tiểu Hoàng tử nhớ mẫu thân quá thôi, lúc trước dỗ thế nào cũng không được, mẫu phi vừa tới đã ngừng khóc ngay." 

Tiểu Hoàng tử mở mắt ngơ ngác nhìn Sở Quý phi, đột nhiên nhoẻn miệng cười, phát ra tiếng cười lanh lảnh êm tai. 

Sở Quý phi giơ tay lau nước mắt, ánh mắt rơi vào nốt ruồi đỏ thật lâu không thể dời mắt. 

Nếu như lúc trước còn do dự thì khi nhìn thấy tiểu Hoàng tử, bà đã đưa ra quyết định. 

Bà thầm nói trong lòng: "Tịnh Nhi, xin lỗi con, vì con của ta, ta cũng không còn cách nào khác. 

Ma ma cũng nhìn thấy nốt ruồi đỏ trên cánh tay tiểu Hoàng tử, ngạc nhiên hỏi: "Ôi, trên tay tiểu Hoàng tử có nốt ruồi ư?" Sở Quý phi cố giấu vẻ mặt, gật đầu bảo: "Có từ đầu rồi mà" 

Mẫu thân của đứa bé đã nói như vậy rồi, ma ma cũng thấy do mình hoa mắt nhớ nhầm, nên cũng không nói gì thêm nữa. 

eyJpdiI6IkZ4SnFGTVk1aE5jU0N3MTdhbE14Y3c9PSIsInZhbHVlIjoiMXhVVStpNUlRa2JueHdHd1VvUSsyM0xEdFBUM0l3dHRzaE9SbTRBZDFQOXlhU3RCd0pENmJXV1N3Z2V4Rzh4YjlndU1CM0pXdXRVWkZMNjhcL2x6OWMxam13U3o3QXNaS1lTS3dHYklOWmdrY1FKa1FvMkJOYyt2aG9VWEFtRUV4WWFHY3I1UFwveHhOTUhSNTlhWUtDRVJqNHlMMnVnc0FLTjAxaDZyTDM0RjBFQTZtaGNvVHVYUnFVQ1NxZVdBb3JLWHl1bDUwam00RUI4YXN4V0YrYU9wZjdqeEJsXC9xV2Vud3NaUFJ2MWM0ST0iLCJtYWMiOiIxMTZmZTQ3YTE4MDllMTc3ODI3MTM5ZTNhOTljMDRhNDViMTBkZDcxMjcwOGIwMjljN2UyY2UyZjA5Mjg0NDEzIn0=
eyJpdiI6Imh6WTJ0bGh5dDdBXC82dnNHK2FpOWtnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InRDN0RSeENOdExUTExQTUowT0NoMEJwVG1XNFhzUVdGSFwvOWFKUWFkUkczdnhpTlZra1BIeTJFTkRhakF1Nmh4NnJUMHpcLzJLRmJxbkxKZGY0VmJ6TGxyQWIydVZrWEkzaHI0RWh5dkp2SWs0aWVWMVh0aVBlNUp1WUFUSmJUQzk4dXM4bHdCVzg4SVl2aStBMjZ0b0tLeXlOb3R0NHNralwvNWFcL3BUbmVPNHpDNjNORFZFM3lDWmd1QVVUQWViRFhTOFE4QWhNQkZJb2JYTHl5N3BTajduNk9veWhnZWl5cU1ncW1temQyd0MyUkFKSmtcL2dlM0pOdnFFZnRVVnkxK29KTGtUSFEwdldNaEdvYWNhcU9HT0ROT1BMcXRYbGdXZGxQbUdvZVp5cWJGM016RnRiUGlteFk0V2F0dUYyZnBlNzR6N1RXNDlTVncyYUpCSk1MemNkNXFEc3RxK3IwbDc5RDhtNEMzcWtqSG9ZTkNnc1FieHNGS2Z2SDBTeGdtSjltZDdWaU4zZnJBQU9KMnhrQnVwdmxQWGhHKytpbFRMRmgxMFlCZ1BscXBhVjZqM0JDOTM3SldBM0liS1doV1d1VzA5bVhtUmRuN2piV0thS2VZbHVzMXJ5cnNleEY2ME5SeUZwOFVUT3JqWVwvdW9Kcm16bFhQOVpscllINDE2IiwibWFjIjoiNzNlOTRhNWFlZDIxMTJlZDI4NzZlMjUxZGE4ODlmMzIyOGYzMjM5MDlkOTNiNGJmNTk0M2IwMzRmYzk5YWU3OCJ9

Tu Lương ma ma nào còn để ý tới lễ nghi được nữa, bà ta nói rất nhanh: "Không hay rồi ạ, bên ngoài đã lật trời rồi, cả cung đều đang đồn rằng Thần Vương phi và Đại Hoàng tử Tây Quận có tư tình"

Advertisement
x