"Là mơ à.." 

Sở Quý phi ôm cánh tay lạnh như băng, lơ đãng liếc qua. 

Nhưng giây tiếp theo, trái tim vừa hạ xuống của bà lập tức vọt lên tận họng. 

Trong tẩm điện vốn nên không có ai, lúc này lại có một người áo đen đang đứng. 

Gã đứng cách đầu giường mấy bước, mặc bộ đồ đen, đầu đội nón lá. 

Cho dù nón lá che mặt gã nhưng Sở Quý phi vẫn có thể cảm giác được ánh mắt như rắn độc dưới chiếc nón kia. 

Bà bị ánh mắt ấy dọa cho khiếp hồn khiếp vía, hai tay ôm đầu gối, lùi lại phía sau, miệng phát ra tiếng hét chói tai. 

Nhưng người áo đen lại phất tay, bà không thể phát ra âm thanh được nữa. 

Sở Quý phi rùng mình, kinh hãi nhìn gã. 

Trong đêm tối, đại điện yên tĩnh bỗng phát ra tiếng cười. 

"Lâu rồi không gặp, Sở Quý phi." 

Giọng của người áo đen không phân biệt được nam nữ, mang theo vẻ lạnh lùng nham hiểm, khiến người ta cảm thấy lạnh toát sống lưng. 

Sở Quý phi mím môi, đề phòng nhìn gã. 

"Ha, thái độ này thật khiến người ta đau lòng" Giọng điệu người áo đen lạnh hơn một chút: "Vừa nãy ta đã nhìn thấy tiểu Hoàng tử rồi, rất đáng yêu, nhưng mà nhỏ quá, nhỏ tới mức ta có thể một tay bóp chết. 

Giọng điệu uy hiếp của gã khiến Sở Quý phi rùng mình, dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn gã. 

Cho dù bà chết cũng không thể để con gặp chuyện! 

Người áo đen cười lạnh lùng bảo: "Ta có thể giải huyệt cho bà, nhưng bà phải ngoan ngoãn phối hợp, không được phát ra bất kỳ âm thanh nào" 

Gã lấy con ra để uy hiếp, đương nhiên Sở Quý phi không dám trái lời nên vội gật đầu. 

Người áo đen hài lòng giải huyệt cho bà, cười nửa miệng bảo: "Sở Quý phi đừng hoảng, hôm nay ta tới đây là muốn giao dịch với bà" 

Sở Quý phi hoàn hồn từ trong cơn sợ hãi, nuốt nước bọt run rẩy hỏi: "Ngươi muốn làm gì?" 

Trong lòng bà thầm thấy bất an. 

Người áo đen đến Thọ Khang cung tìm bà, chỉ sợ chuyện này không đơn giản như vậy. 

Tuy nhiên bà không còn lựa chọn nào khác. 

Giọng nói khàn khàn kỳ quái của người áo đen vốn đã khiến người ta nổi da gà, nhưng gã lại cố ý hạ thấp giọng khiến cho tẩm điện trống trải càng thêm đáng sợ. 

"Ta muốn Quý phi giúp ta một chuyện, hơn nữa nhất định phải là Quý phi và người bên cạnh Quý phi đích thân hoàn thân. 

Sở Quý phi mấp máy môi, ánh mắt thoáng lóe lên, giọng nói hơi khàn: "Ngươi nói đi" 

"Thẳng thắn lắm" Người áo đen cười khẽ rồi bảo: "Ta muốn Sở Quý phi giúp ta phát tán một tin rằng Thần Vương phi của Bất Dạ Quốc có tư tình với Đại Hoàng tử của Tây Quận." 

"Ý ngươi là ta phải vu oan cho Tịnh Nhi?" Sở Quý phi thoáng chốc tái mặt, trợn to mắt nhìn gã. 

Người áo đen cười khẳng khặc rồi bảo: "Đây không phải vu oan mà là sự thật." 

"Lúc trước Sở Kiều Tịnh bị bắt đến đại doanh Tây Quận, suốt ngày ở cùng sứ giả Đại Hoàng tử phái đến, à, sứ giả này thật ra chính là Đại Hoàng tử đấy, hắn cố ý tạo cơ hội gặp Sở Kiều Tịnh nên mới cải trang như vậy. 

Người áo đen chậm rãi nói, thấy sắc mặt Sở Quý phi càng trở nên khó coi, gã nở nụ cười hài lòng. 

Sở Quý phi không khỏi lắc đầu: "Không đâu, Tịnh Nhi và Thần Vương tình cảm bền vững, sẽ không làm chuyện như vậy. 

Ánh mắt người áo đen trở nên lạnh lùng: "Nàng ta làm hay không làm không phải chuyện do bà có thể quyết định, hôm nay ta tới đây cũng không phải để thương lượng" 

Sự nguy hiểm và đe dọa trong lời nói của gã khiến Sở Quý phi thoáng chốc trở nên tỉnh táo lại. 

Người trước mặt bà không phải người tốt có thể đàm phán điều kiện. 

Nhưng nếu những chuyện này lộ ra ngoài, nhất định sẽ gây bất lợi cho Sở Kiều Tịnh, bà đã có lỗi với nàng một lần rồi, sao có thể làm chuyện này lần nữa. 

Sở Quý phi đau đớn nhắm mắt lại, không khỏi lắc đầu: "Không được, ta sẽ không làm chuyện khiến Tịnh Nhi tổn thương đâu" 

Nếu tin Sở Kiều Tịnh và Bắc Thanh có tư tình truyền ra, chắc chắn sẽ gây ra sóng gió lớn. 

Nhất là bên phía Thái hậu, Thái hậu vốn không thích Sở gia, không thích Sở Kiều Tịnh, nếu biết chuyện này chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, gây khó dễ cho Sở Kiều Tịnh. 

Người áo đen khẽ khịt mũi, cười mỉa mai: "Không làm chuyện khiến nàng ta tổn thương? Sở Quý phi đúng là có tình có nghĩa" 

Trong nháy mắt, giọng điệu người áo đen đột nhiên trở nên lạnh lùng, trong bóng đêm yên tĩnh trở nên lạnh lùng thấu xương: "Chuyện thế này có phải bà chưa làm bao giờ đâu, khuôn mặt Sở Kiều Tịnh xấu xí như thế bao nhiêu năm chẳng phải kiệt tác của bà sao?" 

Nhắc đến chuyện này, Sở Quý phi vô cùng đau lòng. 

Bà ngước mắt nhìn người áo đen, nước mắt lưng tròng: "Chính vì như vậy nên ta mới thấy hổ thẹn, ta đã mang tội ác này bao nhiêu năm rồi, sao ta có thể làm chuyện như vậy một lần nữa được?" 

Nhiều năm trôi qua, mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt Sở Kiều Tịnh, bà lại thấy lòng đau nhói, áy náy và bất an bao trùm lấy bà, muốn cuốn bà vào vực thẳm vô tận dưới đáy biển. 

Không lúc nào bà không cảm thấy ăn năn, cảm thấy bất an vì chuyện sai trái mình đã làm. 

Mặc dù bây giờ Sở Kiều Tịnh đã chữa khỏi mặt, nhưng Sở Quý phi vẫn không khỏi đau lòng. 

Nếu không phải y thuật Sở Kiều Tịnh cao siêu, dấu vết xấu xí ấy sẽ theo nàng đến suốt đời, cả đời nàng sẽ bị bà hủy hoại. 

Chỉ nghĩ như vậy thôi bà đã thấy mình xấu xa lắm rồi. 

Người áo đen chẳng màng tới phản ứng của bà, mỉa mai châm chọc: "Đó chẳng phải chuyện bà làm ư? Bây giờ ở đây khóc lóc, chẳng lẽ có thể giảm bớt tội lỗi của bà được 

à?" 

Tiếng nức nở khe khẽ của Sở Quý phi đột nhiên dừng lại. 

Không, đương nhiên không thể, cảm giác tội lỗi này chưa bao giờ giảm bớt, ngược lại nó còn ngày càng lớn lên theo sự khôn lớn của Sở Kiều Tịnh. 

Đặc biệt là sau khi gặp Sở Kiều Tịnh, mỗi lần gặp nàng, lòng bà lại thấy áy náy. 

Cảm giác tội lỗi nặng nề ấy khiến bà không thở nổi. 

Nhưng bà lại không dám thể hiện ra. 

Bà sợ để lộ ra chút manh mối khiến Sở Kiều Tịnh phát hiện ra mọi điều, rồi hoàn toàn thất vọng về bà. 

Hàng mi dài của bà còn vương nước mắt, dưới ánh trăng trở nên lấp lánh, cuối cùng khẽ run lên, dường như đưa ra quyết định gì đó, ánh mắt bà trở nên kiên định. 

Bà ngước mắt nhìn người áo đen, nói từng chữ: "Chính vì không thể giảm bớt cảm giác tội lỗi của mình nên ta không thể làm như vậy thêm được nữa" 

Chỉ riêng chuyện thế này đã khiến bà đủ bối rối lắm rồi, nếu thêm chuyện lần này nữa chỉ sợ cả đời bà cũng không được sống yên ổn. 

eyJpdiI6Im91bXpsQXJkWG1ObGVtcTNjTk9cL0FnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjE4b0QzQnBcL0RYSHpcLzBycFRaTjNEeGJBUnloSlViSjlqSE1pUjRYMGVpYmFtV0dCUTdoQ2pCSXR5ZHk3TXhXQTA2K3VraDgzRzN3eHA1eURDWkZtMTJtNjgxT2xnbEVoQlhLNUFia0NKYkltcjBhRnJYWTJWMG16NUxiUERBcmx1VCtJUUtBQnczY3hyQmNhbkxweXl5ZmdJeE90Z0R2SmlYWnNmNlhhT244VmwwSlhyZzZGSmN4WFlaZ3VxZzY4OFR1cTlyaDVSaHNYVTdEeXpoSDJ5NE9UVkNzeGkyc2RUZDBcL0hGMFViTGpQTWRDQ3dcL1F0Q3VQNWZ6bnNiUGo3VXM3NGpiS0pJTVNcL05zNEFqaHdmaDd1b01ZbUZ3YkM5RkE0RndXQTFsTENjSVlmb2NcL1wvZkU2a3lmWkk3VkhlSyIsIm1hYyI6IjI4ZjZmZmE5ZjhkZGQ1ZWEwYTgzNGZiMzk1MjNlN2FmOWFlYWZmY2I0YmM2NDhmNWRlZTE2NjhhYjIwNmM1Y2IifQ==
eyJpdiI6IkN4TU1yd3lXXC9JMEk1WlFkSDVFM3FRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlBQeWlwaWxsYjcwVUd0bmQwU0hQXC9NY0VWYUVSYW5tWVBxSEpsbVoxMllBN1wvZkg3WWhoTVRQOVJUXC9vSHZlM3NPVExLemxUVEJkbWxxWU9LZGtZUWpvMFNzbDdLeFBWbDhNb0NNWWdjeHo2SHU5VW1nWEtkYWpLWmc0eU4rejFUeEhjeXBGNXJrVzUrTXRlemR1WFNWeUlFdFwvNTNocCtSSkpBUEZhRWtnazFtQjZIUGMxd05PV01qMDlBczREOGh3amsyd0RwNjRXSCtJZDFcL0pXb0lEZ0NTblNFXC9NRjNiQkM2THJGVGNMY3drQ2p5UUJpMWYrclQ2MUZkQXJPYktObE5BNkpnRGVwR1Q4ZU9GcTZWNlwvVzZUYVgraHJONGxQeHd5WXlZSXo1ekF0S1pudzdYbnU4dVRUQ1BIZ1d2VmJLSTJyZFwvXC9ETXFtdE53UGFEbUxYT2krTjEreWFMVTNBeUJ2M1wvRlBxU0NtZnFYT0FmYXQrRkNhTVU4S1FtVEpMWmpJOGc0dTRpZGNjSlRBUEZsTWhRZW1qSUhZQThkSDBiU0NCdUFQbzdhSVZBZzcyYTV3M1FKTUFcL2U3QWpTeiIsIm1hYyI6IjQ3YmQ0ZGVjNWNhNjU2NjA1MDM0OTg2OTg3OTgyZWIxYjIwN2NiYTNhZTViNTRlODNiMjAyMDY5NTA3OWNlMjIifQ==

Cho dù Hoàng thượng đã biết Sở Kiều Tịnh là nữ nhi của Sở Tố Ngọc, nhưng nếu truyền ra tin đồn thì đến Hoàng thượng cũng không thể bảo vệ được nàng. Người áo đen cười phá lên, sau đó khinh thường bảo: "Có khí phách lắm, nhưng rồi bà sẽ phải đổi ý nhanh thôi."

Advertisement
x