Sở Quý phi kêu lên một tiếng sau đó thì kiệt sức, trước lúc ngất đi, bà nắm chặt lấy tay Sở Kiều Tịnh, thấp giọng nói: "Tịnh Nhi, cô cô có lỗi với con"
Vừa dứt lời, bà liền trợn trắng mắt, ngất đi.
Sở Kiều Tịnh thảng thốt, nhưng bây giờ nàng không có thời gian để nghĩ điều này có nghĩa là gì.
Nàng vội vàng kiểm tra tình hình của Sở Quý phi rồi hỏi bà đỡ: "Tình hình đứa bé thế nào rồi?"
Bà đỡ mau chóng trả lời: "Tiểu Hoàng tử trông khỏe mạnh lắm, chỉ là nương nương... không sao chứ?"
Sắc mặt bà ấy hơi xấu, ở trong cung nhiều năm, bà đã thấy rất nhiều cung phi vì khó sinh kiệt sức mà qua đời nên trong lòng rất bất an.
Sở Kiều Tịnh gật đầu: "Nương nương kiệt sức nên mới ngất thôi, ta sẽ chăm sóc bà ấy, các ngươi ra ngoài trước đi"
Lúc này bà đỡ mới yên tâm, không dám làm phiền Sở Kiều Tịnh chữa trị nữa nên bế tiểu Hoàng tử ra khỏi phòng.
Sở Kiều Tịnh lấy cho Sở Quý phi uống thêm chút nước linh tuyền, rồi lại lấy đan dược hồi phục thể lực sau sinh điều chế trong không gian ra cho bà uống.
Mạch của Sở Quý phi cũng dần ổn định, bây giờ chỉ cần chờ bà tỉnh lại là sẽ không có chuyện gì nữa.
Sở Kiều Tịnh thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống mép bàn, đưa tay rót cho mình một chén trà.
Nàng nhìn chằm nước trà trong vắt trong chén, nhưng trong đầu lại nhớ tới câu Sở Quý phi vừa nói.
"Tịnh Nhi, cô cô có lỗi với con"
Tại sao Sở Quý phi lại nói như vậy? Chẳng lẽ bà ấy đã làm chuyện gì?
Trong lòng Sở Kiều Tịnh rất muốn biết câu này có nghĩa là gì, nàng muốn chờ Sở Quý phi tỉnh lại rồi hỏi kỹ bà ấy.
Sở Kiều Tịnh chờ ở Thọ Xương cung tới chạng vạng, Sở Quý phi mới từ từ tỉnh lại.
Nàng vội rót một chén trà nóng, tiến lên đỡ Sở Quý phi ngồi dậy rồi đưa trà tới.
"Cô cô, bây giờ người thấy thế nào? Có khó chịu ở đâu không?"
Nhìn thấy vẻ dịu dàng của Sở Kiều Tịnh, Sở Quý phi chợt có một thoáng sửng sốt, tay hơi run, chén trà rơi xuống đất.
Chén trà rơi xuống đất, trong nháy mắt vỡ thành từng mảnh, trà bắn tung tóe.
May mà nhiệt độ của trà vừa phải, không làm ai bị bỏng.
"Ta.." Sở Quý phi mấp máy môi, cụp mắt xuống.
Sở Kiều Tịnh hơi nhíu mày, tưởng bà đang yếu vì mới sinh.
"Không sao đâu cô cô, bây giờ tiểu Hoàng tử cũng rất bình an mạnh khỏe, có các ma ma chăm sóc cho tiểu Hoàng tử rồi.
Nàng vừa nói vừa quay người rót thêm một chén trà khác.
Lần này Sở Quý phi cầm vững, đưa tới bên miệng nhấp một ngụm.
Trong mắt đầy ắp sự dịu dàng, bà nói với vẻ cảm kích: "Cảm ơn con, Tịnh Nhi, nếu không có con, ta cũng không biết bây giờ mình sẽ thế nào nữa"
Khi đó bà cảm thấy mình đã bước một chân vào quỷ môn quan rồi, là Sở Kiều Tịnh đưa tay kéo bà về.
Khóe miệng Sở Kiều Tịnh hơi nhếch lên, nàng cười nhẹ: "Sao cô cô phải khách sáo với con như thế, chúng ta là người một nhà, không cần phải nói cảm ơn"
Sở Quý phi lặng lẽ nở nụ cười.
Sở Kiều Tịnh chợt nhớ tới câu "xin lỗi" trước khi bà ngất đi, không biết câu đó có ý gì?
Từ trước đến nay Sở Quý phi luôn quan tâm đến nàng, sẽ có chuyện gì khiến bà phải thấy áy náy đây?
Sở Kiều Tịnh ngày càng tò mò, vì thế nàng hỏi thẳng: "Đúng rồi cô cô, người còn nhớ mình đã nói gì trước khi ngất đi không?"
Sở Quý phi hơi giật mình, tay cầm chén trà đột nhiên siết chặt.
Ký ức thoáng chốc hiện về, chuyện trước khi ngất đi và lời mình nói lần lượt hiện lên trong đầu bà.
Lúc đó bà tưởng mình đã sắp chết, người ta thường nói khi sắp chết thì phải nói lời tốt lành, bà muốn nói ra sự hổ thẹn áy náy của mình.
Nhưng bà không ngờ dưới sự giúp đỡ của Sở Kiều Tịnh, bà đã thành công vượt qua được cửa ải này.
Nhưng bây giờ phải nói thế nào đây...
Sở Quý phi nhìn đi chỗ khác, lảng tránh: "Cô cô nhớ tới hồi nhỏ không quan tâm đến con nhiều, khiến con phải chịu biết bao khổ sở, trong lòng cô cô cảm thấy rất áy náy"
Sở Kiều Tịnh hơi ngỡ ngàng.
Dưới tình huống như vậy mà Sở Quý phi lại nhớ đến những chuyện này?
Khi đó Sở Quý phi vừa mới sinh xong, đáng lý ra trong đầu phải nghĩ tới con mình mới phải, vì sao còn có tâm tư đi nghĩ chuyện khác?
Nhưng Sở Quý phi vẫn luôn đối xử với nàng rất tốt, nếu thật sự có chuyện gì giấu giếm cũng không đợi tới bây giờ mới nói.
Nghĩ đến đây, Sở Kiều Tịnh không hỏi thêm nữa.
Sở Quý phi âm thầm quan sát vẻ mặt của nàng, không biết nàng có tin hay không.
Cái cớ nghĩ ra trong lúc nhất thời, ngay cả bà cũng thấy thật vô lý.
May mà nhìn phản ứng của Sở Kiều Tịnh không giống như muốn truy hỏi tới cùng.
Sở Quý phi chậm rãi cụp mắt xuống nhìn nước trà khẽ đung đưa trong chén, vẻ mặt hơi phức tạp.
Bà có cảm giác trong chén như có một vòng xoáy, muốn cuốn bà vào trong đó.
Sở Kiều Tịnh thấy bà không có tinh thần lắm thì cũng đau lòng, bèn nhẹ giọng bảo: "Bây giờ cô cô rất cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, con không ở đây làm phiền cô cô nữa. Nếu thấy khó chịu ở đâu, cô cô cứ bảo Ương Hòa tới Thần Vương phủ tìm con nhé"
Sở Quý phi dịu dàng gật đầu: "Được, trên đường về chú ý an toàn"
"Con biết rồi.
Sở Kiều Tịnh nhận lấy chén trà trong tay bà, đặt lại lên bàn rồi quay đầu cười khẽ với Sở Quý phi, sau đó mới xoay người ra khỏi phòng.
Nàng dặn dò Ương Hòa những điều cần chú ý sau sinh, còn dặn thêm nàng ấy phải chăm sóc Sở Quý phi cẩn thận rồi mới rời khỏi Thọ Khang cung.
Ương Hòa vội mở cửa, vừa vào đã thấy sắc mặt Sở Quý phi tái nhợt.
Lòng Ương Hòa thắt lại, nàng ấy vội tiến lên quan tâm hỏi: "Nương nương làm sao thế? Người đừng làm nô tỳ sợ.
Sở Quý phi hoàn hồn từ trong suy nghĩ, vẻ mặt dịu đi đôi chút, bà cười nhẹ: "Không sao, sau sinh yếu ớt là chuyện bình thường."
Bà lập tức hỏi lại: "Tiểu Hoàng tử đâu?"
Ương Hòa vội đáp: "Ma ma đang chăm sóc ạ, bây giờ nô tỳ sẽ bảo ma ma bế tiểu Hoàng tử vào ngay.
Một lúc sau, ma ma bế tiểu Hoàng tử vào phòng, đưa tới trước mặt Sở Quý phi rồi cười nói: "Nương nương xem đi, tiểu Hoàng tử rất đẹp trai đó ạ.
Lòng Sở Quý phi rung động, bà duỗi hai tay ra, bế tiểu Hoàng tử vào lòng.
Bé con đang nhắm mắt ngủ, chắc là mơ đẹp nên khóe miệng hơi nhếch lên.
Đây là miếng thịt bà mang thai vất vả khổ cực, trải qua cơn đau sống không bằng chết mới sinh ra được.
Sở Quý phi ôm chặt cậu bé giống như ôm bảo vật trân quý nào đó.
Ma ma và Ương Hòa cũng cảm động trước cảnh tượng ấm áp này, hai người nhìn nhau cười.
Ban đêm vạn vật tĩnh mịch, trăng sao thưa thớt.
Trong khu rừng hoang vắng rậm rạp, một nữ tử hoảng hốt, sợ hãi chạy về phía trước.
Khuôn mặt nữ tử này chính là Sở Quý phi.
Bà đã mất đi sự dịu dàng và trang nghiêm thường ngày, vẻ mặt đầy kinh hãi.
Dường như phía sau có thứ gì đuổi theo bà, không ngừng phát ra âm thanh lạnh lùng đáng sợ.
Thứ đằng sau đã đuổi tới, quát vật đó không có mặt nhưng lại há to cái miệng to như chậu máu, nhe chiếc răng nanh sắc nhọn lao về phía bà.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất