Dạ Thanh Bình đứng dậy, vội vã bước nhanh về phía Dưỡng Tâm điện, nàng ta đã nóng lòng muốn biết lựa chọn của Bắc Thanh thế nào lắm rồi. 

Vừa tới cửa Dưỡng Tâm điện, vừa khéo nàng ta trông thấy Bắc Thanh bước xuống bậc thang bạch ngọc, dáng người cao lớn, khí thế hiên ngang. 

Khóe miệng Dạ Thanh Bình nhếch lên, nàng ta vội vàng tiến tới ngăn hắn ta lại, nhướng mày nói: "Đại Hoàng tử, nghe nói ngươi đã chọn người đối tượng hòa thân rồi." 

Bắc Thanh hơi nheo mắt, khóe miệng mang theo ý cười, hắn ta cố ý giả vờ vô tội hỏi: "Sao vậy? Ngũ Công chúa cũng hứng thú với chuyện hòa thân này à?" Nghe vậy, trong lòng Dạ Thanh Bình lập tức có dự cảm không lành, nàng ta hơi nhíu mày hỏi: "Không biết quyết định cuối cùng của Đại Hoàng tử là quý nữ nhà nào vậy?" 

Nàng ta nhìn chằm chằm Bắc Thanh, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào của hắn ta, muốn nghe hắn nói ra tên mình. 

Nhưng Bắc Thanh chỉ khẽ cười một tiếng rồi bảo: "Nếu Ngũ Công chúa đã quan tâm như vậy thì tại hạ cũng không dám giấu. Người được chọn hòa thân cuối cùng là Tinh Nghi Quận chúa của Tịnh Vương phủ. 

Toàn thân Dạ Thanh Bình cứng đờ, nét mặt lập tức trầm xuống. 

Đương nhiên nàng ta biết người tên Tinh Nghi Quận chúa kia, bình thường luôn nhu nhược yếu đuối không dám nói to, người như vậy, nàng ta quất một roi là chết cả mười. 

Trong mắt Dạ Thanh Bình hiện lên lửa giận, nàng ta tức tối nói: "Chẳng lẽ bổn công chúa không xứng với ngươi ư? Ngươi lại đi chọn Quận chúa yếu đuối kia mà không chọn bổn công chúa?" 

Nàng ta cũng không biết vì sao mình lại đột nhiên nổi giận, chỉ là nghe thấy người được chọn trong lòng hắn ta không phải mình nên nàng ta cảm thấy rất tức. 

Nàng ta mới là Công chúa cao quý của Bất Dạ Quốc, những Quận chúa quý nữ kia ở trước mặt nàng ta đều phải cúi đầu hết, tại sao đến một Quận chúa cũng có thể giẫm trên đầu nàng ta? 

Bắc Thanh khẽ bật cười một tiếng, vừa định lên tiếng châm chọc thì khóe mắt nhìn thấy một bóng dáng màu vàng sau lưng. 

Hắn ta lặng lẽ dời mắt, thản nhiên nói: "Ngũ Công chúa đang nói gì vậy? Sao tại hạ không hiểu gì hết thế?" 

Sắc mặt Dạ Thanh Bình trầm xuống, nàng ta căm hận nói: "Đừng giả ngốc nữa, trong mắt ngươi, chẳng lẽ bổn công chúa còn không bằng một Quận chúa thấp kém?" 

Hoàng thượng đứng cách nàng ta vài bước, nghe rất rõ những lời này. 

Ông nổi giận, trách mắng: "Hỗn xược! Ai cho phép con nói chuyện với sứ giả Tây Quận như vậy hả? Ai cho phép con hỏi chuyện hòa thân? Ma ma dạy lễ nghi trong cung dạy con quy tắc lễ nghi thế này à?" 

Đường đường là Công chúa một nước lại chạy đi chất vấn chất sứ giả vì sao đối tượng hòa thân lại không phải mình. 

Nếu như lộ ra ngoài, không biết người ngoài sẽ hạ thấp coi khinh Hoàng thất Bất Dạ Quốc thế nào, nói rằng Công chúa của họ tự hạ thấp mình, vội vàng tiến cử mình đi hòa thân. 

Chỉ nghĩ vậy thôi sắc mặt Hoàng thượng đã ngày càng âm trầm. 

Tùy tùng và quan viên đi theo phía sau ông đều cúi đầu, làm như không nghe thấy, không nhìn thấy. 

Sứ giả bên cạnh Bắc Thanh nói với vẻ đùa cợt: "Ngũ Công chúa coi trọng chuyện hòa thân như vậy, xem ra thật sự lo lắng cho hòa bình của hai nước đây. 

Hoàng thượng càng cảm thấy xấu hổ hơn, nhìn Dạ Thanh Bình với vẻ tức tối: "Bình Nhi, con đúng là quá thất lễ!" 

Lúc trước rõ ràng nàng ta không muốn hòa thân, còn vì chuyện hòa thân mà làm ầm ĩ lên. 

Bây giờ thì hay rồi, vì người hòa thân không phải mình mà nàng ta chạy tới chất vấn, làm mất tôn nghiêm của Công chúa trước mặt bao nhiêu người. 

Trong lòng Hoàng thượng càng thêm thất vọng về Dạ Thanh Bình. 

Dạ Thanh Bình vẫn thấy tủi thân, bĩu môi nói: "Nhi thần chỉ muốn biết lý do thôi, sao lại là thất lễ ạ?" 

Nàng ta chỉ muốn biết vì sao có thể là Tinh Nghi Quận chúa mà lại không thể là mình? 

Rốt cuộc nàng ta có điểm nào không xứng với hắn ta? 

Hoàng thượng lập tức sầm mặt, nghiêm giọng bảo: "Con còn dám cãi lại à? Xem ra đúng là ma ma trong cung dạy dỗ con chẳng ra sao, con về tẩm cung học quy tắc đi, không có sự cho phép của trẫm, không được ra khỏi cổng cung một bước" 

Sắc mặt Dạ Thanh Bình lập tức thay đổi, nàng ta vội vàng nói: "Phụ hoàng, người không thể đối xử với con như vậy được!" 

Đến giờ nàng ta vẫn không hiểu vì sao chỉ vì một câu nói mà phụ hoàng lại cấm túc nàng ta. 

Thế nhưng Hoàng thượng chỉ hờ hững nhìn nàng ta một lần, sau đó quay đầu dặn dò Trần công công: "Đưa Ngũ Công chúa về tẩm cung, trông chừng nghiêm ngặt" 

"Vâng" Trần công công vội phái người cưỡng ép đưa Dạ Thanh Bình về, thấp giọng bảo: "Ngũ Công chúa, đắc tội rồi ạ" 

Lúc này Hoàng thượng mới thở ra một hơi, áy náy nói: "Nha đầu này bị trẫm chiều hư nên to gan làm bậy, mong Đại Hoàng tử thứ lỗi. 

Bắc Thanh chắp tay bảo: "Không sao" 

Đúng lúc này, một cung nữ vội vàng chạy đến từ nơi cách đó không xa, quỳ xuống trước mặt Hoàng thượng nói: "Hoàng thượng, không hay rồi, Quý phi nương nương động thai, sinh non ạ" 

Hoàng thượng biến sắc, chẳng màng tới việc Bắc Thanh và sứ giả vẫn còn đang ở đây, vội vàng hỏi: "Có chuyện gì? Đã mời thái y chưa?" 

Cung nữ cúi đầu thấp hơn, giọng nói nghẹn ngào: "Thái y tới rồi ạ, nhưng... nhưng hình như tình hình của nương nương không được tốt lắm ạ" 

Không được tốt lắm là không được tốt lắm thế nào, Hoàng thượng cũng không dám nghĩ. 

Ông trầm tư một lát, sau đó hạ lệnh: "Mau, đến Thần Vương phủ mời Thần Vương phi tới đây" 

Các thái y của Thái Y viện bó tay, biết đâu Sở Kiều Tịnh lại có cách cứu vãn. 

Sau khi Sở Kiều Tịnh nhận được tin thì lập tức chạy đến Thọ Xương cung. 

Trong Thọ Xương cung đã rất loạn, cung nữ thái giám đi ra đi vào, bưng nước sạch tới rồi bưng nước máu ra, sắc mặt ai cũng tái nhợt như đối mặt với đại địch. 

Bọn họ đều biết nếu Sở Quý phi và đứa bé trong bụng bà gặp nguy hiểm thì cả Thọ Khang cung đều sẽ phải chôn cùng. 

Bây giờ chỉ có một mình Ương Hòa còn giữ được lý trí. 

Nàng ấy thấy Sở Kiều Tịnh thì vội đi tới, thút thít nói: "Thần Vương phi, người nhất định phải cứu nương nương của chúng nô tỳ" 

Sở Kiều Tịnh vỗ tay an ủi nàng ấy rồi rảo bước đẩy cửa đi vào. 

Mấy cung nữ lớn tuổi và bà đỡ đã chờ sẵn ở trong, vẻ mặt ai cũng như đưa đám, mồ hôi lạnh trên trán chảy ra cũng không ít hơn Sở Quý phi. 

Sở Quý phi nằm ngửa trên giường đau đớn kêu rên, có lẽ thời gian đã kéo dài rất lâu, tiếng kêu đã hơi yếu. 

Tim Sở Kiều Tịnh thắt lại, lúc này không thể không có sức được. 

Nàng chỉ đạo các bà đỡ tiếp tục đỡ đẻ, sau đó lấy một bát linh tuyền và thảo dược nâng cao tinh thần từ trong không gian ra. 

Sau đó nàng bước nhanh tới nói: "Nương nương sắp kiệt sức rồi, mau cho bà ấy uống chút nước đi" 

Bà đỡ không nghi ngờ nàng, cho Sở Quý phi uống linh tuyền. 

Còn Sở Kiều Tịnh thì nghiền thảo dược thành bột, cho Sở Quý phi uống. 

Nàng nắm tay Sở Quý phi, dịu dàng an ủi: "Cô cô, con ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu" 

Sở Quý phi cố gắng ngước mắt nhìn nàng, một giọt lệ lăn ra từ khóe mắt, bà nhẹ nhàng nắm tay Sở Kiều Tịnh. 

eyJpdiI6IjFSOVlYbCtlSVwvSnkyMkF2T2lQWVd3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImdQWm1xWFdEMFA5U1llVWJ0R2NnRmlCbFE2d1RNZWJCblNzUlRhbVc4dUxYTVwvYmdkblN2bTFuT3FFRkFsZ0Joc0NSNFpLMW1Qck1OQUp5Ukd1ZG13RlRKOFFcLzR6eHFkVHN1U2tmUGVTT2FoSCs0RW5wRkF2NE5BTW4wYlR0Mk9iNFwvait1TFFkT2xZZlI1TlZZSzlYY21WRUFyMjdZOWdlZk1PQlBnU3M1NVprelVwY3I4Ym1tK1wvYkRJSUYyNldEbHdyb1pPcHZDQmxtZkFWZjdBUkp4cm9HWVwvZ3hXTlhiQmpISDdtc1M0ST0iLCJtYWMiOiJiNTA0ZGI1OWY5YjdlNmQ3YmZlYjk3NDEwZTU4ZWNkNTg0NWE3ZTM0NWE0ZjA0NTlhYjNhMGE3MWQ3YmEyNGM5In0=
eyJpdiI6IkhpM1g0UjlncDVQWVJQXC9HS3VWWnd3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IllsVEkzd2sxWFNHbStrc09waks2ZjROcVpvdWgzZkRaXC9Oa0VGRkZmdGw5SGxSb0k0NDZXaUVidURwXC9iZ2g2M1dKazB5TjFcL08wTW9YRjRzY0tmd3hwMzBQdVwvTUlQRmFGeUNmT2d6dlRlNm9WVVNxMEN5WUdpVVFFMHVncmVYcVZtYTI2VXdoRUtWXC9WQlRKRDNWeUk5MWZEU2dFK2JzM2ZXSkhUc0JhMHdLV0JGeWZTeVRpcjVybkliQ2k2VmlHIiwibWFjIjoiZDMyMmM3ZTIyNTcxZWQwNjA0NmFkNzdmYjQ3NzRlZjVmNTRkNjE1ZmVhMGVlNWM0MzMyMzE0YWM1MTlkNTBmMiJ9

Bà đỡ vốn đã tuyệt vọng, bây giờ cuối cùng cũng nhìn thấy chút hy vọng, bèn vui mừng cổ vũ Sở Quý phi.

Advertisement
x