Bắc Thanh bước tới hai ba bước cản đường Sở Kiều Tịnh, nở nụ cười thấp thoáng như có như không, tùy tiện nói: "Ta cũng không biết vì sao Thần Vương phi lại hỏi như vậy. Nhưng mà, một nữ nhân hỏi một nam nhân khác có người trong lòng hay chưa, nói chung cũng chỉ vì vài nguyên nhân đó thôi, cô xem có phải không?" 

Hắn ta cố tình trầm giọng, khàn khàn mà từ tính. 

Nhưng giọng nói êm tai kia rơi vào tai Sở Kiều Tịnh lại thành cám dỗ nguy hiểm. 

Sở Kiều Tịnh híp đôi mắt phượng, liếc hắn ta bằng vẻ mặt chẳng đẹp đẽ gì, giọng mang ý cảnh cáo: "Nơi này là Bất Dạ Thành, Đại Hoàng tử nói năng cho cẩn thận vào" Lần dạo chơi trước hắn ta hành động thất lễ, đã đủ khiến cho người khác bàn tán và suy đoán rồi, nếu như lại để người có tâm nghe được lời này, e là lời đồn đãi sẽ bay ngập trời Bất Dạ Thành mất. 

Bắc Thanh nhướng mày, trông vẻ mặt chẳng thèm quan tâm, nhưng cuối cùng cũng không tiếp tục nói gì nữa, tránh cho thật sự chạm vào điểm mấu chốt của Sở Kiều Tịnh. 

Sở Kiều Tịnh thu hồi tầm mắt, bước chân nhanh hơn đi lướt qua người kia, thẳng về phía Thần Vương phủ. 

Ban đầu nàng nghĩ Bắc Thanh tới để hòa thân, cho nên hắn ta sẽ không thể tùy tiện ra tay với Nhan Đóa. Nếu hắn ta dây dưa với Nhan Đóa mãi, nàng còn có thể dùng lý do hòa thân để lấp liếm cho qua. 

Nhưng giờ đã biết người hòa thân là Thế tử Tây Quận, nếu Bắc Thanh khăng khăng muốn cưới Nhan Đóa, đến lúc đó khó tránh khiến Nhan Đóa vướng vào phiền phức. 

Vừa trở về phủ, chuyện đầu tiên Sở Kiều Tịnh làm chính là đi tìm Nhan Đóa. 

Nhan Đóa đang nằm phơi nắng trong sân, nắng sớm cuối xuân ấm áp làm người ta thích ý, nàng ta nằm trên ghế bập bênh suýt chút nữa đã ngủ mất. 

Lúc nghe thấy tiếng bước chân vội vã ngoài cửa, Nhan Đóa lập tức bừng tỉnh, ngái ngủ nhìn về phía người tới. 

"Sư phụ! Người về rồi ạ!" Thấy là Sở Kiều Tịnh, Nhan Đóa lập tức tỉnh táo, đứng phắt dậy từ trên ghế. 

Vẻ mặt Sở Kiều Tịnh hơi căng thẳng, nàng nhìn Nhan Đóa, lựa nói nói với nàng ta: "Nhan Đóa, có lẽ ta phải nuốt lời chuyện đã hứa với ngươi rồi" 

Hiếm khi Nhan Đóa thấy Sở Kiều Tịnh nghiêm túc như thế, làm nàng ta cũng căng thẳng theo, dè dặt hỏi: "Sư phụ, xảy ra chuyện gì rồi ư? Người muốn nuốt lời... nghĩa là sao 

a?" 

Sở Kiều Tịnh kéo tay Nhanh Đóa đến ngồi vào bàn, trầm giọng nói: "Bây giờ ngươi không thể đi theo ta nữa, cũng không thể ở lại Bất Dạ Thành, ngươi về Dược Cốc trước đi, có được không?" 

Nếu tiếp tục giữ Nhan Đóa lại bên cạnh, e rằng Bắc Thanh sẽ không thôi ngấp nghé. 

Hôm nay nàng đã nhìn thấy nghe thấy, cũng biết Bắc Thanh không phải người đáng gửi gắm, nàng không thể đẩy Nhan Đóa vào hố lửa được. 

Hơn nữa Bắc Thanh luôn làm việc không theo quy tắc, Sở Kiều Tịnh không chắc có thể bảo vệ Nhan Đóa kín kẽ, e là sẽ lộ ra sơ hở để Bắc Thanh tìm được cơ hội, ra tay với 

Nhan Đóa. 

Nhan Đóa nghe vậy thì lập tức tái mặt, mếu máo kéo tay áo Sở Kiều Tịnh. 

"Sư phụ, có phải con đã làm gì sai không ạ? Sau này con sẽ nghe sư phụ hết, sư phụ đừng đuổi con đi mà!" 

Vất vả lắm nàng ta mới được Sở Kiều Tịnh chấp nhận, còn thành công ở lại bên cạnh Sở Kiều Tịnh, đương nhiên không thể cứ rời đi như thế được. 

Sở Kiều Tịnh đau lòng xoa đầu Nhan Đóa, dịu dàng nói: "Không phải sư phụ đuổi ngươi đi, chỉ là có lý do không thể không đưa ngươi về." 

Nhan Đóa mím môi, lập tức hỏi: "Vậy sư phụ có thể cho con biết lý do không?" 

Sở Kiều Tịnh do dự, không biết phải nói với Nhan Đóa thế nào. 

Nàng suy nghĩ một lát rồi nhìn thẳng vào mắt Nhan Đóa, hỏi: "Vậy ngươi có thể nói cho sư phụ biết ngươi và Bắc Thanh có quan hệ gì không?" 

Nàng muốn tìm hiểu, xem Nhan Đóa có tình cảm nam nữ với Bắc Thanh không. 

Nhưng Nhan Đóa lại hiểu lầm ý nàng, cho rằng quan hệ của mình và Bắc Thanh đã bị phát hiện. 

Hàng lông mi cong vút của nàng ta run lên, nàng ta ngập ngừng nói: "Không có quan hệ gì hết, hắn ta là Đại Hoàng tử Tây Quận, con là Thiếu chủ Dược Cốc, sao có thể liên quan đến nhau được ạ?" 

Nhan Đóa không muốn nói với Sở Kiều Tịnh, thứ nhất là vì trước đây Sở Kiều Tịnh và Tây Quận từng có xích mích, thứ hai cũng là vì quan hệ giữa nàng ta và Bắc Thanh giải thích ra quá phức tạp, nên dứt khoát giấu luôn. 

Sở Kiều Tịnh thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, nàng chậm rãi nói: "Nếu đã như vậy thì ngươi cứ ngoan ngoãn nghe lời ta đi, tạm thời trở về Dược Cốc, chờ tới khi sứ giả Tây Quận đi rồi thì ngươi lại đến tìm ta, ta sẽ luôn ở đây chờ ngươi." 

Nàng không biết Nhan Đóa có giấu giếm gì hay không, nhưng Bắc Thanh là kẻ khó chơi, chỉ khi để Nhan Đóa trở về Dược Cốc, có Cốc chủ Ninh Trinh bảo vệ mới không để Bắc Thanh đạt được ý đồ. 

Tuy rằng Nhan Đóa không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy Sở Kiều Tịnh kiên quyết như thế, nàng ta cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý. 

Nhưng nàng ta vẫn mất mát kéo ống tay áo Sở Kiều Tịnh, qua một lúc lâu cũng không nỡ buông ra. 

Lại qua hai ngày, hiếm khi được rảnh rỗi thanh bình, không xảy ra chuyện gì đặc biệt. 

Trong Thần Vương phủ, Bắc Thanh nhàn nhã ngồi trong đình hóng gió, thưởng trà xanh, nhìn mặt hồ bằng ánh mắt sâu thẳm. 

Qua một lúc lâu sau, hắn ta chợt buông chung trà, vẫy tay, gọi sứ thần ở phía sau đợi lệnh đến gần. 

"Cũng đã đến lúc nên công bố đối tượng hòa thân rồi. 

"Thuộc hạ đã rõ" 

Sứ thần ngầm hiểu, lập tức chuẩn bị kiệu, đi vào cung với Bắc Thanh. 

Hoàng thượng nghe Bắc Thanh nói đã chọn được đối tượng hòa thân, còn âm thầm thở phào nhẹ nhõm. 

Người mà Bắc Thanh chọn là nữ nhi của một Vương gia rất có địa vị trong triều, tính tình dịu ngoan hiền thục, quả thật là một lựa chọn tốt. 

Mới đầu khi Hoàng thượng biết người hòa thân của Tây Quận là Thế tử Tây Quận thì còn thấy lo, không biết có chọn trúng Công chúa đã đến tuổi trong cung không. 

Ban đầu ông cho rằng người hòa thân là Bắc Thanh, nếu lấy Công chúa thì rất xứng đôi, cũng xem như môn đăng hộ đối, nhưng nếu đối tượng hòa thân chỉ là Thế tử Tây Quận mà chọn Công chúa thì chính là gả thấp. 

Đương nhiên ông không nỡ để nữ nhi của mình chịu thiệt. 

Mà hiện giờ chọn một vị Quận chúa, Quận chúa xứng với Thế tử, vừa khớp. 

Như thế xem ra, sứ giả Tây Quận vẫn xem như có chừng mực. 

Hoàng thượng cũng ôn hòa hẳn lên, rất hài lòng với sự lựa chọn của người này. 

Mà ở bên kia. 

Dạ Thanh Bình nghe nói Bắc Thanh tiến cung là để chọn đối tượng hòa thân thì lập tức đứng ngồi không yên. 

Nàng ta cũng nghe được mấy tin đồn trước đó. 

Nhớ lại Bắc Thanh đối xử đặc biệt với Nhan Đóa, trong lòng nàng ta vô cùng khó chịu. 

Nhưng như Hoàng thượng đã nói rồi, đối tượng hòa thân phải là Công chúa hoặc là nữ nhi trọng thần trong triều. 

Nàng ta rất muốn xem thử Bắc Thanh sẽ lựa chọn như thế nào. 

Dạ Thanh Bình vẫn chưa biết người hòa thân của Tây Quận là Thế tử, vẫn còn tưởng là Bắc Thanh. 

Trong mắt nàng ta, nếu muốn hòa thân với Bắc Thanh, toàn Bất Dạ Quốc không tìm ra người thứ hai thích hợp hơn nàng ta. 

eyJpdiI6InpcL1cxV0FySHJDUGdOSituSWlqdzRRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjBNazlYQjBSZEJYdFdNcUVYYjdOd3RaS1BLNFpaSUxlSXJTUUZUdGUrcjZcL3pXeVNQVTUzOTNLVjdCeTRQZFwvRk55Rk5HYlY5OU8wc0FUSDJCek9JRzRhMk9XeVBqMCtWR1ZjdmZkdWRxeGI0TzFkbkdCeFQwMjFram9cL1J6eTVnN1M1cXNneVZcL2c0dE0zNGhcL05SZGlMWEp2V3JxaHVMNENvS25WcWFxMzZ4a2craVpFdVNFa1NsRHQ5SmhIaDJaR1p3a29YK2JHVFNGQkQ4WGZIMEcwbGF2OVgwd3BHYUltK2tmMk5mR3crekV3ekpuQ2w5MktWNWZxdktZXC9WT3lpem5MejZyVGNuOEtKZDlPVUh0SVRRPT0iLCJtYWMiOiIyNWVhYTJlMDdiNjlkOTM2MTc5ZGFkMzc5MWI4NDE1MWQ5YWQ0NjAyZjk5YTgwODZjNzQ4YmNjMjIwNWI5NDk3In0=
eyJpdiI6ImtaYzVHY01jWE1nWXNrUElYRXdEM3c9PSIsInZhbHVlIjoidnB2a2hMcHNoOW5adHpNekg3NWRTSVFxaG5BXC9BQ3dzczBFTVh6cmp1b1R0WXo3dWYya0Z0M090XC9tK21JRnhNTUFEZlpaamloUElGXC9MaXc3RGVyTDNQTm43eEl5U3RcL0dCXC9NOEhMd0JJWFZlRHpBNmZzajlyQUIrYk52M1BMS1BYdkI0MEEyZjhHXC9vTW1uakdTQW1SZnZoZzhvZGZQcUdnU0RXZmgzMzlUV0p3dzJOaWNpRXVOdnRXZDkzcUdsNEx3TGh4V3lWbHNmbGhzSUo2dVFwYXM2XC9mM2JCTmFzRHByRjhQSlwveTRUYVRuU05iaTZ1ZzBUUEthSnVGU1EwIiwibWFjIjoiNmE4YjMyZDhiYmVlNGJmOGZmNWQ0MjFmYTE4NWQwNTY2NzVlYWNmMTQ5M2Y5YTU3NDE2ZGQ4MWFlNjQzMzMzYyJ9

"Dưỡng Tâm điện.." Dạ Thanh Bình lầm bầm lặp lại, ánh mắt khẽ động, lập tức đưa ra quyết định.

Advertisement
x