Hoàng thượng cũng không giấu mà hỏi thẳng: "Gần đây trẫm nghe được rất nhiều lời đồn thú vị liên quan đến việc hòa thân với Tây Quận. Mà kể ra thì, sau tiệc cưỡi ngựa với buổi dạo chơi kia, trong lòng Đại Hoàng tử có chọn được người hòa thân nào chưa?"
Sở Kiều Tịnh nghe đến đó thì đã hiểu ra, quả thật hôm nay Hoàng thượng gọi họ tiến cung là vì tin đồn kia.
Chỉ là không biết rốt cuộc lời đồn đại kia bắt nguồn từ đâu.
Tuy rằng trong buổi dạo chơi kia, quả thật Bắc Thanh từng lên tiếng bảo vệ Nhan Đóa, nhưng nếu chỉ dựa vào một việc như vậy thì tuyệt đối không thể xuất hiện suy đoán thái quá như vậy, trừ khi có người cố tình làm ra.
Tuy nhiên, mục đích khi làm như vậy là gì đây?
Tạo ra tin đồn như vậy, dường như không hề có lợi gì cho cả Tây Quận và Bất Dạ Quốc.
Chẳng lẽ là vì Bắc Thanh muốn có được Nhan Đóa nên nghĩ ra kế quạt gió thêm củi? Hoặc là Dạ Thanh Bình muốn trốn hòa thân mà làm ra chuyện hoang đường?
Tạm thời Sở Kiều Tịnh cũng không thể nghĩ thông điểm này ngay.
Bắc Thanh mỉm cười nói: "Thật không dám giấu giếm, hôm nay ta cũng nghe được rất nhiều tin đồn phóng đại, nhìn chỉ là mấy tin đồn vô căn cứ không có thật thôi, Hoàng thượng không cần vì thế mà lo lắng"
Hắn ta mỉm cười, nhưng ánh mắt lại thầm lóe lên vẻ sắc lạnh.
Tin đồn kia, người có tâm vừa nghe đã biết là đang ám chỉ đến hắn ta và Nhan Đóa, không biết ai lại nhằm vào Nhan Đóa.
Nếu để hắn ta biết là kẻ nào đang phá rối đằng sau, chắc chắn hắn ta sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Lúc này Hoàng thượng mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ông đã cho truyền tin rằng người hòa thân sẽ được chọn trong nhóm Công chúa Hoàng thất và các quý nữ trong triều, nếu Bắc Thanh thật sự coi trọng người bên cạnh Sở Kiều Tịnh, ông cũng rất khó xử.
Bây giờ hiểu lầm đã sáng tỏ, Hoàng thượng cũng cười tươi hơn vài phần, nói: "Thì ra là thế, có vài người thích tung tin đồn nhảm nhí sau lưng người khác, nếu có chỗ nào mạo phạm đến Đại Hoàng tử, mong Đại Hoàng tử thông cảm cho."
Bắc Thanh không để tâm lắm, nâng ly cười nói: "Nói gì vậy chứ, cùng lắm cũng chỉ là mấy lời nhàn thoại linh tinh, sao ta có thể để trong lòng được."
Hoàng thượng cũng nâng ly rượu đáp lễ, đưa tới bên miệng nhấp một ngụm nhỏ, khóe mắt vẫn không rời khỏi Bắc Thanh.
Trong lòng ông không chỉ phiền vì một chuyện này.
Mới chớp mắt đó nhiều ngày trôi qua, vậy mà sứ giả Tây Quận vẫn chưa chọn được người hòa thân, ít nhiều gì cũng khiến người ta sốt ruột.
Ông châm chước tìm từ ngữ một hồi, rồi như vô tình hỏi: "Chuyện hòa thân quả thật cần cẩn thận, nhưng quan trọng nhất vẫn phải xem ý của Đại Hoàng tử, các quý nữ của Bất Dạ Quốc ta ai cũng ưu tú hơn người, Đại Hoàng tử có vừa lòng ai chưa?"
Bắc Thanh ngẩn ra một lúc, sau đó cười nhạt: "Hoàng thượng nói vậy là sai rồi, tại hạ có thích hay không cũng không quan trọng.
Hoàng thượng chỉ nghĩ hắn ta đang giả vờ thoái thác, bèn tỏ ra hiểu ý nói: "Hầy, tuy rằng hai nước hòa thân, nhưng vẫn phải xem trọng đôi bên tình nguyện mới được"
Bắc Thanh càng cười tươi hơn, hắn ta buông đũa, khẽ lắc đầu nói: "Hoàng thượng hiểu lầm rồi"
Hắn ta ngừng một lúc rồi cố ý nhìn thoáng về phía Sở Kiều Tịnh, sau đó giải thích: "Tính ra việc này cũng do tại hạ suy nghĩ không chu đáo, không bày tỏ rõ ràng mục đích đến đây. Lần này đối tượng muốn hòa thân với Bất Dạ Quốc của Tây Quận không phải tại hạ, mà là Thế tử Tây Quận."
"Hả? Thì ra là vậy, thế là trước giờ trẫm vẫn luôn hiểu lầm ư." Nụ cười của Hoàng thượng nhạt đi đôi chút, có cảm giác không vui vì bị Tây Quận chơi một vố.
Sở Kiều Tịnh cũng thầm giật mình.
Thì ra người hòa thân không phải Bắc Thanh, mà là Thế tử Tây Quận.
Mọi người vẫn luôn biết có chuyện hòa thân này, chỉ là không biết rốt cuộc là ai muốn hòa thân với Bất Dạ Quốc thôi.
Bởi vì Bắc Thanh đích thân đề xuất việc hòa thân, còn tham gia buổi tiệc cưỡi ngựa và dạo chơi nên không ít người tự động nghĩ rằng chính Bắc Thanh tự muốn hòa thân.
Bây giờ hắn ta lại nói người hòa thân là Thế tử Tây Quận, kết quả thật sự quá bất ngờ.
Mà tính ra Thế tử Tây Quận kia chẳng để ý tẹo nào, cứ thế giao việc hôn nhân cho Bắc Thanh thu xếp ư?
Ánh mắt Sở Kiều Tịnh nhìn Bắc Thanh càng thêm phức tạp, bỗng chốc không phân biệt được hắn ta thật sự quên nói rõ hay là cố ý làm vậy?
Thấy Sở Kiều Tịnh cứ nhìn về phía Bắc Thanh mãi, Dạ Chí Thần ghen tỵ ho nhẹ.
Tiếng động kia gọi suy nghĩ như đi vào cõi thần tiên của Sở Kiều Tịnh trở về, nàng nhíu mày thu hồi tầm mắt.
Hoàng thượng cười vang bỏ qua chủ đề kia, nói: "Thần Nhi, sắp tới con cũng phải tiếp đãi sứ giả Tây Quận cho chu đáo, không thể lơ là đâu nhé.
Dạ Chí Thần gật đầu: "Vâng thưa phụ hoàng"
Sau khi dùng bữa, Hoàng thượng trò chuyện thêm với Bắc Thanh vài câu rồi đi bàn chuyện trong triều với trọng thần, còn tiện thể dẫn theo Dạ Chí Thần, đề tài này mới theo đó mà ngưng hẳn.
Dạ Chí Thần bị Hoàng thượng giữ lại nên lúc xuất cung chỉ có Sở Kiều Tịnh và Bắc Thanh.
Sở Kiều Tịnh duy trì khoảng cách không xa không gần với Bắc Thanh, đi thẳng ra cửa cung.
Nàng lén quay đầu lại, thấy Trần công công đã trở về thì mới thu hồi tầm mắt, thờ ơ hỏi: "Người hòa thân là Thế tử Tây Quận, vì sao trước kia ngươi không nhắc tới việc này?"
Không riêng gì nàng, tin rằng mọi người ở Bất Dạ Quốc đều vô thức cho rằng Bắc Thanh muốn chọn đối tượng hòa thân cho mình.
Mà tất cả chuyện này khiến nàng có lý do nghi ngờ Bắc Thanh cố ý lừa gạt.
Tuy rằng không biết hắn ta làm như vậy với mục đích gì, nhưng chắc chắn không chỉ đơn thuần là đùa cho vui thôi phải không?
Bắc Thanh vẫn tiếp tục sử dụng cách đối phó với Hoàng thượng lúc nãy: "Ta quên thật mà"
Lý do này thật sự quá cẩu thả vô lý, đến nỗi Sở Kiều Tịnh lười vạch trần.
Nàng không quan tâm vì sao Bắc Thanh lại tỏ ra bí ẩn như vậy, bây giờ nàng chỉ muốn biết rốt cuộc hắn ta có ý gì với Nhan Đóa.
Nhan Đóa là nữ nhi của Ninh Trinh cô cô, lại là đồ đệ của nàng, nàng tuyệt đối sẽ không để Nhan Đóa bị nam nhân trước mặt này câu mất hồn.
Nhưng nhớ đến biểu cảm và phản ứng của Nhan Đóa khi nhắc tới Bắc Thanh, Sở Kiều Tịnh lại do dự.
Nếu Nhan Đóa cũng có ý với Bắc Thanh, vậy nàng cứ khăng khăng ngăn cản e là không ổn.
Sở Kiều Tịnh suy tư thật lâu, rồi dứt khoát hỏi thẳng: "Ta thấy hình như Đại Hoàng tử rất quan tâm đến đồ đệ của ta, ngươi có ý với muội ấy hay là có mục đích riêng?"
Nàng đã hỏi trắng ra như vậy, nhưng có vẻ Bắc Thanh cũng không có ý định trả lời.
Hắn ta chỉ cười trầm, rồi nhướng mày hỏi: "Sao Thần Vương phi lại quan tâm vấn đề này đến thế? Chẳng lẽ, cô để ý ta à?"
Sở Kiều Tịnh khẽ nhíu mày, quay mặt đi.
Chỉ với những lời này thôi là nàng đã không thể để Nhan Đóa tiếp tục tiếp xúc với người này nữa.
Ai ngờ Bắc Thanh không chỉ không yên phận mà ngược lại còn quá đáng hơn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất