Sở Kiều Tịnh chẳng có chút hoảng loạn nào, ung dung quay sang liếc nhìn Bắc Thanh, cười trên nỗi đau của người khác. 

Cho đến bây giờ chuyện hòa thân này vẫn chưa đâu vào đâu cả. 

Nhưng sứ giả của Tây Quận cũng không thể ở lại Bất Dạ quốc cả đời, sớm muộn gì họ cũng phải xác định mối hòa thân, nhưng không biết Bắc Thanh sẽ lựa chọn như thế nào. 

Nếu thật sự là vì quan hệ ngoại giao giữa hai nước thì chắc chắn Dạ Thanh Bình chính là ứng cử viên ổn định nhất. 

Còn nếu là vì mục đích gì khác thì Sở Kiều Tịnh cũng không suy đoán được. 

Sau khi trở lại nội cung, Tôn Nhã Tịnh lập tức gọi Hỉ Thước tới. 

"Đi làm cho ta chút việc" 

Tôn Nhã Tịnh ghé tới gần tai nàng ta, thấp giọng dặn dò vài câu. 

Hỉ Thước giật nảy mình, kinh ngạc nhìn về phía nàng ta: "Tiểu thư, nếu Hoàng thượng và Thái hậu biết chuyện này thì nên xử lý sao đây?" 

Sắc mặt Tôn Nhã Tịnh hờ hững, nhưng ánh mắt lại kiên định nói: "Cho nên ngươi nhất định phải làm cho sạch sẽ, đừng để bất cứ ai phát hiện ra. 

Hỉ Thước lộ vẻ khó xử nhìn nàng ta một lúc lâu, sau đó vẫn nghe lời đi làm. 

Tôn Nhã Tịnh ngồi trước bàn trang điểm, nhìn khuôn mặt trầm tĩnh trong gương đồng, trên mặt hiện lên nụ cười nhàn nhạt như có như không, ánh mắt lạnh lẽo. 

Nàng ta không biết rốt cuộc Sở Kiều Tịnh đã nói gì với Dạ Chí Thần, nhưng từ ngày bị Dạ Chí Thần đưa về cung, không một ngày nào nàng ta không oán hận trong lòng. 

Không biết có phải Thái hậu đã biết chuyện gì rồi không mà nàng ta luôn cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Thái hậu đã không còn thân thiết như trước. 

Đi một chuyến đến Thần Vương phủ đã không được gì, ngược lại còn mất rất nhiều. Sớm muộn gì nàng ta cũng sẽ từ từ lấy lại mọi thứ... 

Ngày hôm sau Sở Kiều Tịnh nhận được một tin tức. 

"Nghe nói người được chọn đi hòa thân đã được xác định rồi, là người bên cạnh Thần Vương phi. 

Không biết tin tức này từ đâu truyền tới, cũng không biết là thật hay giả. 

Sở Kiều Tịnh hơi lo lắng, hôm qua người đi chơi ra ngoại thành cùng nàng ngoại trừ Nhan Đóa thì không còn ai khác. 

Nếu Bắc Thanh thật sự coi trọng Nhan Đóa, thật sự làm được chuyện như vậy thì hắn ta chỉ cần nói thẳng tên người mình để ý với Hoàng thượng để ông làm chủ thôi. 

Nhưng nhìn cách Bắc Thanh và Nhan Đóa ở chung, nàng lại cảm thấy giữa hai người họ không có tình yêu nam nữ. 

Nàng bỗng chốc không biết nên nói về chuyện này với Nhan Đóa thế nào. 

Sở Kiều Tịnh còn chưa kịp suy nghĩ thì Mai Anh đã vào thông báo. 

"Vương phi, người trong cung đến, nói là muốn mời Vương gia, Vương phi và Đại Hoàng tử Tây Quận tiến cung" 

Sở Kiều Tịnh hoàn hồn lại, vẻ mặt hơi kinh ngạc. 

"Giờ đi luôn sao?" 

Đột nhiên tới triệu vào cung, khiến người ta không khỏi hoang mang. 

Vào thời điểm nhạy cảm thế này mà Hoàng thượng lại gọi họ tiến cung, chẳng lẽ bởi vì chuyến đi chơi ngày hôm qua sao? 

Chuyện xảy ra ngày hôm qua đã có bao nhiêu người chứng kiến, nếu có người thêm mắm dặm muối đổ thêm dầu vào lửa thì sẽ gây ra phiền toái không nhỏ. 

Trong lòng Sở Kiều Tịnh chợt thấy bất an. 

Nàng ngước mắt hỏi: "Vương gia và Đại Hoàng tử đã biết chưa?" 

Mai Anh gật đầu: "Vương gia và Đại Hoàng tử đã đợi sẵn ở bên ngoài rồi, sai nô tỳ tới mời Vương phi. 

Sở Kiều Tịnh khẽ giật mình, một lúc sau mới gật đầu nói: "Ta biết rồi" 

Nàng đứng dậy thay bộ thường phục đơn giản rồi đi ra ngoài cùng Mai Anh. 

Vừa bước ra cửa đình viện, Nhan Đóa đã vọt tới từ phía bên cạnh: "Sư phụ, người định đi đâu vậy? Con đi cùng được không?" 

Sở Kiều Tịnh hơi dừng lại, khóe môi giật nhẹ nói: "Ta được Hoàng thượng triệu vào cung, ngươi ngoan ngoãn chờ ta trong phủ nhé" 

Tin đồn nàng nghe được hôm nay quá chấn động, chuyện có thể truyền đến trong tai nàng thì cũng có thể truyền đến tai người khác. 

Không biết lúc này đột nhiên Hoàng thượng triệu kiến có liên quan đến tin đồn này hay không. 

Trên mặt Sở Kiều Tịnh không có gì thay đổi, nàng không muốn để Nhan Đóa nhìn ra manh mối gì. 

Mà Nhan Đóa cũng không phát hiện ra điều gì khác thường, chỉ ngoan ngoãn gật đầu nói: "Vâng ạ, con chờ sư phụ trở về" 

Sở Kiều Tịnh nhếch môi cười, cố đè cảm xúc trong lòng xuống rồi bước ra ngoài. 

Một cỗ xe ngựa xa hoa dừng trước Thần Vương phủ, Trần công công cung kính đứng bên cạnh, trên mặt nở nụ cười khẽ. 

Còn Dạ Chí Thần và Bắc Thanh cũng đứng bên cạnh, khoảng cách giữa hai người tương đối xa, giống như nhìn nhau thôi cũng thấy ghét. Sở Kiều Tịnh đi về phía Dạ Chí Thần, thấp giọng hỏi: "Hoàng thượng đột nhiên triệu kiến là có chuyện gì thế?" 

Dạ Chí Thần khẽ lắc đầu, dường như cũng không biết ý của Hoàng thượng là gì. 

Trần công công cung kính cúi đầu hành lễ: "Hoàng thượng đã bày thiện ở Dưỡng Tâm điện rồi, đặc biệt hạ lệnh nô tài đến mời ba vị tiến cung. 

Sở Kiều Tịnh nhíu mày không nói gì, lên xe ngựa cùng Dạ Chí Thần. 

Mặc dù không biết Hoàng thượng có ý gì, nhưng đây chắc chắn không đơn giản chỉ là một bữa cơm bình thường. 

Trên đường đi ba người không nói chuyện gì, mãi đến lúc đi vào Dưỡng Tâm điện cũng không có ai có thể phá vỡ sự im lặng đó trước. 

Trong lòng Sở Kiều Tịnh lo lắng cho Nhan Đóa nên không bận tâm để ý xem Bắc Thanh có biểu hiện khác thường gì không. 

Còn Dạ Chí Thần chỉ thuần túy không muốn lá mặt lá trái với Bắc Thanh, lại thấy Sở Kiều Tịnh có vẻ hơi mệt mỏi nên cũng không đành lòng quấy rầy nàng, chỉ trầm mặc không nói gì. 

Ngoài Dưỡng Tâm điện, Trần công công cúi đầu nói: "Hoàng thượng ở bên trong, chúng nô tài sẽ đứng hầu bên ngoài chờ lệnh" 

Ba người cùng tiến vào trong điện, trên bàn đã bày đầy rượu và đồ ăn ngon, Hoàng thượng ngồi trên cao nhìn xuống, vẻ mặt hiền hòa, tâm trạng có vẻ khá tốt. 

Không giống như vì lời đồn đại mà phiền não. 

Sở Kiều Tịnh thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cùng hành lễ với Dạ Chí Thần và Bắc Thanh. 

Hoàng thượng cười khẽ phất tay nói: "Mau miễn lễ, hôm nay trẫm gọi các ngươi đến cũng không có chuyện gì quan trọng" 

Ông nói đến đây thì không nói tiếp nữa, dường như đang muốn mớm lời. 

Hoàng thượng không nói gì, tất nhiên họ cũng không thể hỏi nhiều, chỉ là sắc mặt có chút khác thường. 

Không có gì chuyện quan trọng nghĩa là vẫn có chuyện muốn nói. 

Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần cùng ngồi xuống ở vị trí phía dưới, còn Bắc Thanh ngồi một mình ở đối diện hai người. 

Lúc này Hoàng thượng mới tiếp tục đề tài vừa rồi: "Trẫm bận việc triều chính không thể đích thân tiếp sứ thần, mong Đại Hoàng tử thứ lỗi." 

Ánh mắt Bắc Thanh chợt lóe, trả lời lại: "Ngày nào Hoàng thượng cũng bề bộn nhiều việc, làm sao tại hạ dám làm phiền ngài phải đích thân tiếp đãi. 

Hắn ta không biết bữa tiệc hôm nay là một bữa tiệc yên ả hay là bữa tiệc chứa dao, chỉ có thể giữ vững tinh thần ứng phó với Hoàng thượng. 

Hai người khách sáo trao đổi xong, Hoàng thượng bỗng chuyển mắt nhìn về phía Dạ Chí Thần. 

"Thần Nhi phụ trách tiếp đãi sứ thần Tây Quận đã được một thời gian, có xảy ra chuyện gì thú vị không?" 

Dạ Chí Thần bỗng chốc không biết Hoàng thượng có ý gì, ông muốn biết chuyện thú vị gì? 

Hắn vô thức nghĩ đến chuyện xảy ra ngày hôm qua lúc đi ra ngoài chơi. 

Khi đó dù sao cũng có nhiều ánh mắt vây xem, mọi người đều theo dõi, sau lưng không biết họ sẽ bàn tán về nàng thế nào, cũng có khả năng sẽ có người có ý đồ xấu châm ngòi nói xấu trước mặt Hoàng thượng. 

Nếu không thì tại sao hôm nay ông lại gọi ba người họ tiến cung? 

eyJpdiI6IlNEbCtrVTFYbmlLQ0huK0tyNG45aFE9PSIsInZhbHVlIjoicGRBZlJPXC9laERwQTFVakFcL2xMZDFITkRaNEFlTVhCQ1lkTktsbFFibXcweEZqTmdGdDZ0bzg4cjkyMG1NK213a0k2RVhoWU1uWU4rUUM3VFJhZ1JGMVA5MUphSlNhdnBVdzVLcm9HU2RORlg5aW5hdzNNWnBGMmJVTDdtVjNJRFwvOExhVjlVSGdCZThWUmpyTTB3enNHaFdSOGRUXC9VNFFJTnpzSXB2WFJnNEg0RUxra1lUOG1EdUZBR1RvMXJ0RnV2XC9MYjJuTkNWcEF5NG16UjdcL1BEKzViWVVSU3dnakhIR2NXN3VDQ2greWFhTGxYUjBHU1BuSnR1TWJKMVNHbjdTZHlMdHFTRVRUUWFqZmxJaUVKXC9acUNObmlIY2o2RHFlMDJESnJDUXd2NElVTFFJWFJZU2xlc3k4enJCWGxxZ1dBdkZYbjhPelZ5S1RuNXkyNktTVjJDN1Bzb0NqK25iXC9PZ3VXZ1FRbVFLcTA3VU00SGxDRDAyXC9jbkJ6RGxoS1wvQW1pMWZSbFpDTHlHQ0k5ODZBbll4VHJLZFwvaEhZZjJJK0ZVdWxNU1wvMkQ3MEF4XC9tZzVubTM5XC9LWklSRm9Tc09WKzBrUXRybEZwZldJU2pDMjYrdz09IiwibWFjIjoiYjdlYTM1NDBhOWFhNzQ0YzlkNzAzNmRhNDRhNWZlZWQ5ZmQyMmQxNTUwZjVlYzc3YzhiZDFjMTUwMThkZGIxOCJ9
eyJpdiI6IkN5d0lVUDV6MnhQQ3ZleTZRUk1TMWc9PSIsInZhbHVlIjoienZjZmFlOVlIVEJVRXhNU0xxcksrTFB4b1RLR2lQTXREQzF5d2ZrSTFFNWM2R2J2SGowSWhKZ01GOCsyd3VNampQVDZFd0VjZHdZQkV5bWQ5TVNCdkh6d1FlSVNrQjlYU1JvOXgrdzFiRXFFRU85MzhLSTlRQ0Z0MEEzdGVaNlVhWFwvMHl4eENSc2hjaDhKM041ZnFRWmlmMmdic2RnbDdId3VuYUN5aVpCN3Rqdzc1K1B4cVRla3FVV2N5S1V2d1FSZXg0eFwvT3FcL1wvVllXaUQ0UGNla1JiNnRqUUJFdWNCR2VWR1dwUWpaZjhYU1JQS3M0WUd3ZGJVaUhXdXNiZ1hOM1h2WWlBQnk2ZDJQWGpQcGFhWkpZR3Z0SElkbEZkcFBwSEl0dnBkc3dxU3FTMyszMFRuTDZBSUdlWWJScGlmMG9iOFV5bzNcL2xPZGxTZXVuRWhUM3E1ZHVka3psQWxBdlB3WDdiUG9BMXgzK0NsYU53QTNPd3JET2JKT1dnV25WdmRpKzBic21XeitJaVJ3dnZkUFN3PT0iLCJtYWMiOiIwNTkwOTAwYjBiY2U4MzUyODhkYzhhMTdmNTg2NjcxZjllZDlkYjFhZWZkOWFlZGQ5M2Y5MTU2MmE0NDY2NDRjIn0=

Nhưng quả thực hắn đã nghĩ quá xa rồi, chuyện Hoàng thượng muốn biết cũng không phải là chuyện ngày hôm qua, mà là một vấn đề khác mà cả hai quốc gia đều chú ý đến.

Advertisement
x