Sở Kiều Tịnh ung dung đứng dậy nhìn nàng ta, khóe miệng nở nụ cười giễu cợt. 

"Ngươi cảm thấy ta sẽ quan tâm loại uy hiếp chẳng có tí giá trị sát thương thế này sao? Nếu ngươi muốn tiết lộ thì cứ việc, ta chẳng có vấn đề gì" 

Tóm lại thì cũng không giấu được thân phận này cả đời, việc bị bại lộ chỉ là vấn đề thời gian. 

Sở Mạn Nhu hơi sửng sốt, nàng ta nhìn chằm chằm vẻ mặt nàng, như muốn tìm ra dáng vẻ miễn cưỡng mà nàng cố giấu đi. 

Thế nhưng từ đầu đến cuối Sở Kiều Tịnh đều duy trì nụ cười nhàn nhạt thản nhiên, trên mặt không có chút dao động nào. 

Sở Mạn Nhu không cam lòng chất vấn: "Chắc là Thần Vương còn chưa biết nhỉ? Ngươi không sợ ta nói cho hắn biết là ngươi lừa hắn sao?" 

Sở Kiều Tịnh nhíu mày, sắc mặt thong dong bình tĩnh hỏi ngược lại: "Ngươi cảm thấy thế nào? Ngươi cảm thấy ngươi làm rõ thân phận của ta thì có thể uy hiếp ta thế nào? Người ngoài sẽ chỉ biết, ồ, hóa ra thần y Hề Tam Sinh chính là Thần Vương phi, ngoài ra thì họ sẽ còn có phản ứng gì khác sao?" 

Nàng chỉ giấu giếm thân phận chữa bệnh cứu người của mình, Y các cũng không phải là nơi giết người phóng hỏa. Nhưng nàng cũng ngại nếu thân phận bị vạch trần thì tất cả những sự ngụy trang trước kia đều sẽ trở nên vô nghĩa. 

Nàng đang đánh cược, đánh cược với tính khí của Sở Mạn Nhu thì nàng ta sẽ không muốn nhìn thấy nàng có danh tiếng tốt. 

Sở Mạn Nhu sững sờ tại chỗ. 

Đúng vậy, nếu nàng ta tiết lộ chuyện của Sở Kiều Tịnh thì chỉ khiến nàng càng có danh tiếng tốt hơn, chứ chẳng phải là uy hiếp gì. 

Dù sao Y các cũng là một nơi có tiếng tăm, nếu để người ta biết Sở Kiều Tịnh chính là Hề Tam Sinh thì e rằng họ lại càng coi trọng nàng hơn, sao có thể chỉ trích được. 

Nhưng nàng ta thật sự không cam lòng, khó khăn lắm mới tưởng mình đã biết được bí mật của Sở Kiều Tịnh, nắm được điểm yếu của nàng thì có thể đắc ý. 

Ai ngờ Sở Kiều Tịnh chẳng hề để ý tới chuyện đó. 

Thấy nàng ta ngây người tại chỗ, Sở Kiều Tịnh lười biếng thu hồi ánh mắt, cười nhẹ nói với Nhan Đóa: "Cảnh đẹp cỡ nào mà bị người ta làm bẩn cũng khó mà ngắm tiếp được, chúng ta đi chỗ khác đi." 

Chỉ hy vọng dù là Sở Mạn Nhu hay Dạ Thanh Bình thì đừng tiếp tục đi theo nàng nữa, nếu khiến nàng hoàn toàn mất kiên nhẫn thì không biết nàng sẽ làm ra chuyện gì đâu. 

Nhan Đóa ngoan ngoãn đi theo sau Sở Kiều Tịnh rời đi, khi đi ngang qua bên người Sở Mạn Nhu, nàng ta còn làm mặt khiêu khích. 

Sở Mạn Nhu căm hận không thôi, tức giận đến mức toàn thân phát run, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm bóng lưng Sở Kiều Tịnh rời đi, chỉ ước gì có thể chọc một cái lỗ trên lưng nàng. 

Nàng ta đưa mắt nhìn Dạ Thanh Bình đang ngồi hờn dỗi một mình ở chỗ khác rồi cong môi bước tới. 

"Ngũ Công chúa đang ưu phiền chuyện gì vậy?" 

Dạ Thanh Bình ngước vẻ mặt mệt mỏi lên nhìn nàng ta nhưng không nói gì. 

Cho dù nàng ta không nói gì thì Sở Mạn Nhu cũng có thể đoán ra nàng ta đang tranh giành tình cảm, đang ghen tuông vì Bắc Thanh. 

Ban đầu nàng ta cũng cho rằng Dạ Thanh Bình thực sự chán ghét Bắc Thanh, không muốn gả đến Tây Quận. 

Nhưng trải qua chuyện ngày hôm nay nàng ta cảm thấy Dạ Thanh Bình không hề chán ghét Bắc Thanh như vậy, thậm chí còn có một chút tình cảm khác. 

Ngẫm lại thì cũng đúng thôi, tuy Bắc Thanh đeo mặt nạ, nhưng từng cử chỉ của hắn ra đều lộ vẻ cao quý tao nhã, thêm đôi mắt sâu thẳm cũng đã đủ hấp dẫn người khác. 

Ánh mắt Sở Mạn Nhu lóe sáng, làm bộ tức giận bất bình nói: "Không biết Sở Kiều Tịnh này cho đám nam nhân uống bùa mê thuốc lú gì mà lại có nhiều người vây quanh nàng ta như vậy, đến cả Đại Hoàng tử tính tình quái đản cũng đối xử với nàng ta tốt đến thế" 

Nàng ta không có cách nào đối đầu được với Sở Kiều Tịnh, nhưng Dạ Thanh Bình thì khác. Dạ Thanh Bình có xuất thân cao quý, được Hoàng thượng và Thái hậu yêu chiều, 

nếu đối phương có thể căm hận Sở Kiều Tịnh nhiều hơn nữa thì nàng ta có thể ngồi một chỗ ngắm bọn họ cấu xé lẫn nhau. 

Ánh mắt của Dạ Thanh Bình trầm xuống, tức giận nói: "Đúng vậy, rốt cuộc nàng ta có bản lĩnh gì, dựa vào cái gì mà có thể khiến nhiều người thương nhớ nàng ta như vậy?" 

Nàng ta không khỏi nghĩ đến cái ôm ấm áp, bàn tay mạnh mẽ và một bên mặt tinh xảo của Bắc Thanh trong đình nghỉ mát ngày đó. 

Rõ ràng hắn ta đến Bất Dạ Quốc để hòa thân, nhưng ánh mắt lại luôn hướng về một nữ nhân đã gả đi. Làm vậy thì bảo một Công chúa như nàng ta chịu đựng thế nào được? 

Sở Mạn Nhu cũng phụ họa: "Đúng vậy đó, không biết cả ngày Thần Vương phải nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì trong lòng có khó chịu không" 

Cũng giống như nàng ta, mỗi khi nhìn thấy ánh mắt Dạ Minh Hiên nhìn Sở Kiều Tịnh thì lại như bị dao đâm vào tim, chỉ ước gì có thể bóp chết Sở Kiều Tịnh ngay lập tức. 

Dạ Minh Hiên là nam nhân nàng ta nhớ nhung bấy lâu nay, đã dùng hết các loại thủ đoạn để được gả cho hắn ta, vậy mà trong mắt hắn ta chỉ có Sở Kiều Tịnh. 

Cho dù vào thời điểm hai người thân mật vuốt ve nhau thì ánh mắt hắn ta cũng không có chút tình cảm nào mà chỉ có dục vọng. 

Nàng ta hận Sở Kiều Tịnh, nhưng lại không thể thay thế nàng. 

Có lẽ có một ngày, nếu Sở Kiều Tịnh hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này thì Dạ Minh Hiền sẽ quay đầu lại nhìn nàng ta. 

Nhưng có lời cảnh cáo của Dạ Minh Hiền nên nàng ta không thể làm quá rõ ràng, cho nên có thể biến Dạ Thanh Bình trở thành con dao của nàng ta. 

Dạ Thanh Bình siết chặt tay, giọng căm hận: "Ta nhất định sẽ khiến con ả không biết liêm sỉ đó phải trả giá!" 

Sở Mạn Nhu khẽ nhếch khóe môi cười thầm, nhưng trên mặt thì vẫn tiếp tục làm bộ căm phẫn chửi mắng Sở Kiều Tịnh cùng Dạ Thanh Bình. 

Cách đó không xa, ở phía sau một cái cây lớn, Tôn Nhã Tịnh cẩn thận che giấu người mình, lùi dần từng bước tránh ra khỏi cái cây. 

Nàng ta xoay người, vẻ mặt như đã hiểu rõ mọi chuyện, khóe môi dần nhếch lên. 

Thật sự không ngờ nàng ta chỉ tùy tiện ra ngoài đi dạo mà lại biết được một bí mật nho nhỏ. 

Chuyện này đã cháy lớn đến thế, vậy thì nàng ta cũng không ngại nhét thêm một mồi lửa. 

Cả Dạ Thanh Bình và Sở Mạn Nhu đều gặp khó khăn vì Sở Kiều Tịnh, cho nên tiếp theo không biết hai người này sẽ còn làm ra những chuyện gì nữa. 

Nhóm Dạ Chí Thần đã trở về từ trong rừng, trong tay trắng trơn, trên mặt cũng không bị thương, nhưng không biết vừa rồi họ đã hẹn với nhau chuyện gì. Vừa quay lại Dạ Chí Thần đã đi thẳng đến chỗ Sở Kiều Tịnh, ngồi xuống bên cạnh nàng rồi hỏi: "Lúc ta rời đi có ai bắt nạt nàng không?" 

Sở Kiều Tịnh buồn cười nhìn hắn: "Ngươi nghĩ ở đây có ai có thể bắt nạt được ta chắc?" 

Dạ Chí Thần nhướng mày, cũng thấy có lý nên cười nhẹ lắc đầu. 

Chỉ có Bắc Thanh đến đây chọn người hòa thân nhưng cả ngày chẳng thấy đến cái bóng của hắn ta, khiến nhóm quý nữ phải ngồi không. 

E là chuyến đi chơi ra ngoài thành ngày hôm nay cũng sẽ giống như buổi tiệc cưỡi ngựa lần trước, sẽ không chọn được ứng cử viên nào thích hợp. 

Đến chạng vạng tối, cuối cùng chuyến dã ngoại cũng kết thúc, mặc dù cả ngày các quý nữ không có hứng thú gì mấy, nhưng khi thảo luận về Bắc Thanh vẫn tràn đầy khát khao. 

"Không biết rốt cuộc Đại Hoàng tử vừa lòng ai. 

"Chẳng phải hôm nay Đại Hoàng tử còn tặng hoa cho Thần Vương phi sao.." 

eyJpdiI6IjlZU0dGbENLeVhub0J3U3QyZjU4TlE9PSIsInZhbHVlIjoibkVoZ3RnWm00RUNPaUQ1VDhzRkJDK1lyM29pT1wvS3FpcERzaWM1TmdPd1hFWVVDSVZVcFdRNnA2SldDSVY4MmowQUdXOTFwQnVsTGJ3bVNjbXFBTVN4MTIrOE1OeFByQ0x5YVwvM1RYclFRWVVld1wvcXVzKzUzM25CdmRsdU9tT3FUenI1aVhMaVhWQzlNeHFWcmtxVStIRWQ1TVlkZVVqM0JLQkhKYTFUT3pvUFwveDZaYVF4U3BhWGUwTnNEdjFUWjNxSXVLMzY0YUZ3a09rSkdHUTRGQ1dVNktPUWlJR0tHcDQyY0pna01TWVY0U0RGQUNkbXpcL2ZsRUdQRnZqYmlKa1RrSHh4MjJPV0JaYURuR3VpekJXc2R2aFBVRFpTaEtnM3dseUx4WDZITT0iLCJtYWMiOiIzY2MwMWE0NTRjNWZiZDQ4MDRkNDhlZDE4MTg5YmU5YWViNzY3N2QwMTViMGY4Y2I2YzU4MmEwMWFmODdkMTA4In0=
eyJpdiI6InVQT2Q3NFVNb3ZSNm5UQSt3MVFwVHc9PSIsInZhbHVlIjoibU9PVTB3WVNpbjg3dmxISEpTTld1VnBTTURFRHlFc2p2aG1WUVZ5b2NrWVwvekFSQXVEK1FQWXZnbkN1NFhxVCtxMG5oOUZCNEtxYWFqbjFNN0xBSDYzQ3FOYTNvT2JUcThXVk9YYWVLQVF3dmc2S25Oc214cktkS0x4M1lVK2V3ZWF3YytteCs1cExrdFYzRHZtMzBYbUtxdjYrdEpxVEk0TFB3anNkU3JpMXBsbWkxUUxubWY2dnlPdm0xVUYrblQ5alBDSytMVmkzdDlyMlQ0YkNTQ25JMUEzK0x2Z3gxK1JhNnZ0Wm1sdktGUyt0VTFlQitRS3Z2TEFDZkZUZ1JUVGtLUGFtSWpUb3llKzhJY2VlRUI4UWFRK1B0bE54YmdxZ1pVdFFMUVVWTFJ6Y0tqV1VUb1FMUW1uaVE3RTc4IiwibWFjIjoiYjY3NWIwNjdkYzRhZWRlYjJlODFmNDc4NGUzZWE2ZjBlOGMxMmE3ZGI0ZjhiMjMxMDUxMzcwOTZmOWQ4NjdmMSJ9

Tiếng bàn tán xôn xao phía trước đều truyền đến tai mấy người Sở Kiều Tịnh.

Advertisement
x