Cho dù Dạ Thanh Bình không muốn gả tới Tây Quận, cho dù nàng ta không muốn đi hòa thân, nhưng nếu Bắc Thanh là đối tượng hòa thân thì lẽ ra trong mắt hắn ta chỉ có thể nhìn nàng ta mới đúng!
Cái gì mà Sở Kiều Tịnh, cái gì mà Nhan Đóa, dựa vào đâu mà họ lại có thể lọt vào mắt Bắc Thanh?
Dạ Thanh Bình cảm thấy trong lòng không thoải mái, nàng ta nhìn chằm chằm Nhan Đóa và Sở Kiều Tịnh không tha.
Sở Kiều Tịnh như chợt nhận ra điều gì, nàng ngước mắt lên, bình tĩnh nhìn thẳng vào ánh mắt oán hận của Dạ Thanh Bình.
Không biết hôm nay bị làm sao nữa, Sở Mạn Nhu phát điên xong thì lại đến Dạ Thanh Bình cũng nổi điên. Hai người này như đã thương lượng sẽ thay phiên nhau gây rắc rối cho nàng thì phải, cũng không biết làm sao lại rảnh rỗi như vậy.
Sau khi đi ra khỏi rừng, chuyến đi chơi ngoại thành vẫn tiếp tục.
Không biết Bắc Thanh lại nghĩ ra cách chơi gì mới mẻ, còn kích thích hai người Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiền cùng so tài.
Sở Kiều Tịnh và Nhan Đóa cũng không thèm dây dưa với bọn họ, hai người dứt khoát ngồi trên tảng đá ngay chỗ họ đứng, nhặt những hòn đá nhỏ xung quanh ném xuống nước.
Dạ Thanh Bình ở xa nhìn thấy chỉ có một mình Sở Kiều Tịnh, cảm thấy cơ hội đã đến, bèn sầm mặt đi tới.
Vừa rồi có mấy nam nhân bảo vệ Sở Kiều Tịnh, nàng ta không thể làm gì được, giờ thì đám thần bảo vệ kia không còn ở đây nữa rồi, nàng ta muốn xem Sở Kiều Tịnh có thể chống cự như thế nào.
"Sở Kiều Tịnh, đồ đệ của ngươi đúng là khiến người ta chán ghét y hệt ngươi"
Nàng ta thong dong đi qua, nhếch miệng chế nhạo.
Vừa rồi nàng ta thấy Sở Mạn Nhu muốn khiến hai sư đồ các nàng phải nếm khổ, nhưng đột nhiên Bắc Thanh nói xen vào đã khiến nàng ta bỏ lỡ cơ hội xem kịch hay.
Nhưng nàng ta lại không muốn trách Bắc Thanh, cho nên dứt khoát đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Sở Kiều Tịnh và Nhan Đóa.
Sở Kiều Tịnh ngoảnh mặt làm ngơ, xua tay đuổi con ruồi vo ve bên người, cau mày nói: "Sao hôm nay bọn ruồi nhặng tụ hết một chỗ thế nhỉ"
Dạ Thanh Bình khựng chân lại, sắc mặt xanh mét, nàng ta nhìn Sở Kiều Tịnh đuổi ruồi, nhưng sao lại cảm thấy Sở Kiều Tịnh không phải chỉ đang nói đến ruồi thôi?
Sự kiên nhẫn cả ngày nay của Sở Kiều Tịnh cũng sắp cạn rồi.
Dạ Thanh Bình và Sở Mạn Nhu liên tục lên cơn, kẻ xướng người họa nối tiếp nhau lên sân khấu, không để nàng có chút thời gian nghỉ ngơi nào.
Nàng đã dẫn Nhan Đóa trốn đến góc yên tĩnh thế này rồi mà còn muốn đuổi theo gây phiền toái, thật không biết nên giận hay nên cười nữa.
Không hiểu sao Dạ Thanh Bình và Sở Mạn Nhu lại rảnh rỗi cả ngày như vậy, cứ lẽo đẽo sau nàng, giống như nếu không tìm ra được khuyết điểm nào đó của nàng thì sẽ không dừng lại.
Sở Kiều Tịnh không muốn dây dưa với bọn họ chút nào, làm mấy chuyện vô nghĩa thế này thì thà về nhà đi ngủ.
Nhan Đóa ngẩng đầu quan sát Dạ Thanh Bình, sau đó không có hứng thú nhìn đi chỗ khác, bĩu môi nói: "Có người chanh chua xấu tính chẳng biết di truyền từ ai nữa"
Nàng ta nói rất mơ hồ khiến Dạ Thanh Bình cảm thấy bị sỉ nhục.
Nàng ta tức giận trừng mắt nhìn Nhan Đóa: "Ta và Sở Kiều Tịnh nói chuyện làm gì đến phiên ngươi chen miệng vào?"
Dù biết Nhan Đóa là đồ đệ của Sở Kiều Tịnh thì Dạ Thanh Bình vẫn cho rằng thân phận mình tôn quý hơn, luôn hơn người một bậc, phải là Nhan Đóa nên kính trọng nàng ta mới phải.
Nhan Đóa nhìn Dạ Thanh Bình như một kẻ ngốc rồi nói: "Ta cũng đâu nói ngươi, ngươi sồn sồn cái gì thế? Chẳng lẽ ngươi cũng cảm thấy mình chanh chua cho nên mới vội vã tranh về mình à?"
Dạ Thanh Bình trừng mắt với nàng ta, trong mắt bốc lên ngọn lửa: "Ngươi biết ta là ai không? Sao dám nói chuyện với ta như vậy?"
Nhan Đóa ra vẻ ngạc nhiên nói: "Ngươi là ai đâu có liên quan gì tới ta? Vậy ta phải nói thế nào? Không nói chuyện bằng miệng, chẳng lẽ nói bằng mông như ngươi à?"
Lồng ngực Dạ Thanh Bình phập phồng kịch liệt, nàng ta cố ổn định lại cảm xúc hỗn loạn của mình, lạnh lùng nhìn Nhan Đóa.
Nhưng Nhan Đóa lại làm như không thấy, hoàn toàn phớt lờ nàng ta.
Sở Kiều Tịnh ở bên cạnh xem kịch rất hài lòng với sự phản đòn của Nhan Đóa, không hổ danh là đồ đệ của nàng, ăn nói lưu loát, đầu óc lanh lợi, khác hẳn với Dạ Thanh Bình mới bị nói lại hai ba câu đã ỉu xìu.
Dạ Thanh Bình khịt mũi, quay đầu nhìn Sở Kiều Tịnh, lạnh lùng nói: "Sở Kiều Tịnh, ta cảnh cáo ngươi, sau này tránh xa Bắc Thanh ra.
Sở Kiều Tịnh cau mày nhìn nàng ta với vẻ kỳ quái.
Bảo sao hôm nay Dạ Thanh Bình lại tự dưng lên cơn, hóa ra coi nàng thành tình địch.
Nhưng không phải trước đó Dạ Thanh Bình không chấp nhận chuyện hòa thân sao?
Chẳng lẽ giữa chừng xảy ra chuyện gì khiến Dạ Thanh Bình thay đổi ý định sao? Hay là Dạ Thanh Bình chỉ đơn giản thấy chướng mắt cảnh Bắc Thanh gần gũi với nàng?
Sở Kiều Tịnh còn chưa kịp tìm ra điểm mấu chốt thì Nhan Đóa đã cười phá lên rồi nói: "Ngươi yên tâm đi, dù nữ nhân trên thế giới này đều chết hết thì Bắc Thanh cũng sẽ không coi trọng ngươi đâu"
Nàng ta hiểu rất rõ Bắc Thanh, Bắc Thanh sẽ không bao giờ thích một nữ nhân thích lên cơn không rõ lý do như Dạ Thanh Bình đâu.
Những lời này khiến Sở Kiều Tịnh có suy nghĩ khác, theo cách Nhan Đóa nói thì hình như nàng ta và Bắc Thanh khá thân quen với nhau thì phải?
Là kiểu quan hệ nàng đang nghĩ tới sao, hay là có hiểu lầm gì?
Sắc mặt Dạ Thanh Bình tái nhợt, bờ môi run rẩy, qua một hồi lâu mới khôi phục được bình tĩnh, nói: "Ta chỉ có lòng tốt muốn nhắc nhở ngươi thôi. Sở Kiều Tịnh, bây giờ ngươi là Thần Vương phi mà lại ở đây trắng trợn quyến rũ Bắc Thanh, có còn tôn trọng Hoàng thất Bất Dạ Quốc nữa không?"
Trong lời nói của nàng ta nửa là cảnh cáo nửa là uy hiếp, dường như nàng ta rất chắc chắn Sở Kiều Tịnh đã quyến rũ Bắc Thanh nên muốn dùng Dạ Chí Thần và Hoàng thượng để dọa nàng.
Sở Kiều Tịnh mất kiên nhẫn, lạnh lùng nói: "Ngũ Công chúa đừng suy đoán thiếu căn cứ như vậy, nếu ngươi nhất định muốn nói lời cảnh cáo thì mong ngươi cảnh cáo Đại Hoàng tử Bắc Thanh thì hơn"
Nếu Dạ Thanh Bình thật sự có thể kéo Bắc Thanh đi, để hắn ta đừng đến tìm nàng nữa thì có khi nàng còn muốn cảm ơn Dạ Thanh Bình nữa kìa.
Dù là chuyện hôm nay hay chuyện trước đây, Sở Kiều Tịnh đều cảm thấy Bắc Thanh là kiểu người nguy hiểm khó chơi.
Dạ Thanh Bình vênh váo khịt mũi, không nói gì thêm nữa mà quay người rời đi.
Vừa yên tĩnh không được bao lâu thì Sở Mạn Nhu lại tới.
Sở Kiều Tịnh thật sự cảm thấy tâm trạng tốt đẹp của nàng ngày hôm nay đều bị Dạ Thanh Bình và Sở Mạn Nhu giày vò cho không còn gì nữa rồi.
Hai người họ như đã thương lượng từ trước, cứ nối tiếp nhau không có khe hở, như thể sợ để nàng có được một phút yên bình lắm vậy.
Vẻ mặt Sở Mạn Nhu nghi ngờ, quan sát nàng một lát rồi dò hỏi: "Ngươi là Các chủ Y các Hề Tam Sinh?"
Nàng ta biết Sở Kiều Tịnh có y thuật cao siêu, nhưng tới tận bây giờ nàng ta chưa bao giờ nghĩ thần y nổi danh kia lại là Sở Kiều Tịnh.
Nàng ta hoàn toàn không thể chấp nhận kết quả này, trong lòng nàng ta Sở Kiều Tịnh nên ngoan ngoãn trở về làm một kẻ bỏ đi như trước kia, sao lại có thể trở thành Các chủ Y các nổi danh thiên hạ được chứ!
Vậy thì chẳng phải nàng ta muốn đối phó Sở Kiều Tịnh lại càng khó khăn hơn sao?
Sở Kiều Tịnh liếc nàng ta, lười biếng đáp lại: "Đúng thì sao? Mà không đúng thì sao?"
Phải hay không phải đều không liên quan gì nhiều đến Sở Mạn Nhu, có đang để nàng ta cố tình qua đây hỏi như vậy không.
Nếu dùng chuyện này để uy hiếp nàng...
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất