Toàn thân Sở Mạn Nhu chấn động, trong lòng kinh hãi không thôi.
Ngày hôm đó ở Y các rõ ràng Nhan Đóa đã gọi Các chủ là sư phụ, mà tất cả mọi người đều biết Dạ Tinh Húc cũng muốn bái Hề Tam Sinh làm sư phụ.
Bây giờ Sở Kiều Tịnh lại nói mình chính là sư phụ của Nhan Đóa và Dạ Tinh Húc, vậy chẳng phải nàng chính là Các chủ Y các Hề Tam Sinh sao?
Nàng ta càng ghen ghét hơn nữa, trong lòng chắc mẩm Y các là do Sở Kiều Tịnh dùng thủ đoạn mờ ám nào đó thành lập nên.
Nàng ta cực kỳ phẫn hận, nhưng lại không thể vạch trần thân phận thật của đối phương trước mặt nhiều người như vậy.
Sở Mạn Nhu cắn chặt răng, không chịu buông tha mà nói tiếp: "Cho dù nàng ta là đồ đệ của Thần Vương phi thì đã sao? Chẳng lẽ như vậy là có thể tùy tiện hạ độc sao?"
Nàng ta chắc chắn Sở Kiều Tịnh cũng không muốn bại lộ thân phận trước mặt nhiều người như vậy, cho nên vẫn tiếp tục ra sức lôi kéo các quý nữ có mặt ở đây, muốn đối đầu với Sở Kiều Tịnh đến cùng.
Sở Kiều Tịnh ngước mắt liếc nhìn nàng ta, giọng lạnh lùng: "Nha hoàn của ngươi vừa động khẩu vừa động thủ với đồ đệ của ta, đừng nói là hạ độc, cho dù giờ có lỗi nàng ta ra ngoài giết chết thì cũng xứng đáng"
Sắc mặt Sở Mạn Nhu tái nhợt, khóe môi giật giật không nói nên lời.
Giọng điệu của Sở Kiều Tịnh quá mạnh mẽ, hơn nữa nàng còn có Y các sau lưng nên luôn khiến người ta cảm thấy sợ hãi không hiểu nổi.
Trong lòng Sở Mạn Nhu vẫn không thể nuốt xuống cục tức này.
Nếu hôm nay nàng ta chật vật chạy trốn trước mặt Sở Kiều Tịnh như vậy thì chẳng phải sẽ truyền ra thành trò cười cho mọi người sao?
Nàng ta cố gắng bình tĩnh lại, ngẩng đầu nói: "Hai chuyện này không giống nhau, nha hoàn của ta không hiểu chuyện thì đúng là có lỗi, nhưng đồ đệ của người tùy tiện hạ độc cũng có lỗi, nha hoàn của ta đã bị trừng phạt rồi, có phải đồ đệ của người cũng nên bị phạt không?"
Sở Kiều Tịnh khịt mũi, còn chưa kịp mở lời đã nghe thấy Bắc Thanh lên tiếng.
Người nãy giờ vẫn im lặng không nói gì, giờ lại đột nhiên nói một câu: "Hóa ra Bất Dạ Quốc là một quốc gia không phân biệt tôn ti như vậy"
Câu nói này trực tiếp thăng cấp lên đến mức độ quốc gia khiến Sở Mạn Nhu nghẹn họng, chợt thất thố không biết làm sao.
Bắc Thanh nhếch mép nở một nụ cười châm chọc, nói: "Ở Tây Quận bọn ta, nếu hạ nhân nói năng lỗ mãng với chủ nhân thì đừng nói là hạ độc, dù có giết chết tại chỗ cũng không quá đáng, thi thể cũng sẽ bị kéo ra ngoài cho chó ăn."
Sở Mạn Nhu không hiểu hắn ta đột nhiên nói những lời này là có ý gì, giọng hắn ta vốn đã trầm trầm u ám, giờ lại cố ý hạ thấp giọng, ngữ điệu chậm rãi, nghe mà khiến người ta rợn người, giống như rơi vào hầm băng.
Bỗng chốc, các quý nữ mới vừa rồi còn ầm ĩ giờ đã không ai dám nói nữa, ngay cả Sở Mạn Nhu kiêu ngạo phách lối cũng chỉ đành ngậm miệng lại.
Ở trước mặt Đại Hoàng tử Tây Quận mà làm ra chuyện mất mặt mũi như vậy, rồi còn bị người ta chế giễu một câu, nếu chuyện hôm nay để Hoàng thượng nghe được, e là ông còn muốn bóp chết Sở Mạn Nhu luôn cũng nên.
Sắc mặt Dạ Minh Hiên đột nhiên trở nên âm trầm, ánh mắt lạnh lùng nhìn Sở Mạn Nhu, nói: "Còn không mau chịu tội với Thần Vương phi?"
Sở Mạn Nhu còn tưởng mình nghe lầm, nhìn Dạ Minh Hiền bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của hắn ta, Sở Mạn Nhu không khỏi rùng mình.
Nàng ta chợt nghĩ đến cái chết của Tưởng Nhã Linh.
Hai mắt nàng ta đột nhiên đỏ lên, rưng rưng nước mắt làm lễ với Sở Kiều Tịnh: "Xin lỗi Thần Vương phi, là ta không dạy dỗ tốt nha hoàn, để nàng ta làm ra chuyện đại nghịch bất đạo, xin Thần Vương phi tha thứ cho bọn ta"
Nàng ta vốn cho rằng sau khi trở thành Chính phi của Hiên Vương thì sẽ không bao giờ phải nhún nhường ăn nói khép nép nữa, không cần hạ thấp thân phận trước mặt Sở Kiều Tịnh.
Nhưng mọi chuyện vẫn như cũ không có gì thay đổi, nàng ta vẫn phải nhìn sắc mặt Sở Kiều Tịnh để hành xử.
Sở Mạn Nhu chợt thấy trong lòng thê lương.
Nàng ta nghĩ mãi mà không rõ rốt cuộc Sở Kiều Tịnh có gì tốt mà Dạ Chí Thần che chở nàng, Dạ Tinh Húc che chở nàng, Bắc Thanh cũng che chở nàng, đến cả Dạ Minh Hiền
cũng muốn bắt nàng ta phải xin lỗi nàng.
Sở Kiều Tịnh cũng không muốn tiếp tục làm ầm ĩ, chỉ lạnh lùng nói một câu: "Nếu Hiên Vương phi đã biết mình sai thì chuyện này cứ cho qua như vậy đi."
Những quý nữ ban nãy còn coi thường Nhan Đóa, giờ cũng đã thay đổi sắc mặt, ngược lại còn nhìn về phía Sở Mạn Nhu tỏ ý xem thường.
"Đúng vậy thật, đã không dạy dỗ được nha hoàn của mình, để nha hoàn đi gây phiền phức mà còn muốn dây dưa không bỏ, cứ khăng khăng đòi gây chuyện. "Đúng là xuất thân từ gia tộc cấp thấp, nghe nói từ nhỏ đã ít được giáo dục, vậy thì cũng không có gì lạ"
Sở Mạn Nhu cụp mắt lắng nghe những lời thảo luận gay gắt đó, ngón tay để bên hông từ từ siết chặt.
Mặc dù hôm nay nàng ta thua, nhưng rồi sẽ có một ngày nàng ta khiến Sở Kiều Tịnh thất bại thảm hại.
Mọi chuyện cuối cùng cũng đi đến hồi kết, Sở Kiều Tịnh giơ tay xoa đầu Nhan Đóa, hỏi: "Có bị dọa sợ không?"
Vừa rồi khí thế của Sở Mạn Nhu rất hung hăng, trông không khác gì một con mụ điên khùng.
Nhan Đóa ngoan ngoãn lắc đầu: "Không ạ, có sư phụ ở bên cạnh, con đâu cần sợ gì."
Sở Kiều Tịnh cười cưng chiều, nàng thực sự bất lực với Nhan Đóa.
Lúc này Dạ Tinh Húc mới đi tới, nhỏ giọng nói: "Sư phụ, có phải con lại gây phiền phức cho người không?"
Sở Kiều Tịnh quay đầu nhìn thoáng qua, Dạ Chí Thần đứng ở dưới gốc cây cách đó không xa, tay chắp sau lưng, lẳng lặng nhìn về phía nàng.
Nàng thu hồi tầm mắt, khép hờ mắt hỏi ngược lại: "Ngươi đoán xem?"
Hiện giờ nàng thật sự không biết Dạ Chí Thần có đoán được thân phận Các chủ Y các của nàng hay không.
Vừa rồi sắc mặt Dạ Chí Thần không có vẻ gì là kinh ngạc, hơn nữa hắn luôn có khả năng quan sát rất nhạy bén, có lẽ hắn đã đoán ra từ sớm rồi chăng?
Nhưng nếu đã đoán được thì tại sao không đến hỏi nàng? Hay là hắn đang đợi nàng tự mình nói ra?
Trong lòng quanh quẩn đủ loại cảm xúc, Sở Kiều Tịnh có hơi do dự.
Dạ Tinh Húc rụt cổ, ngập ngừng nói: "Con sai rồi, lần sau nhất định sẽ thận trọng từ lời nói đến việc làm"
"Ngậm miệng đi." Nhan Đóa nhăn mặt chọc giận hắn ta, khiến Dạ Tinh Húc rất tức giận.
"Cái đồ vong ân phụ nghĩa kia! Vừa rồi ta còn giúp ngươi đó." Dạ Tinh Húc bất mãn bĩu môi.
"Ngươi còn mặt dày nói tới chuyện này được à? Suýt nữa ngươi đã làm bại lộ thân phận của sư phụ rồi!"
Hơn nữa, cho dù vừa rồi Dạ Tinh Húc không làm thế thì Sở Mạn Nhu cũng hoàn toàn không thể làm họ khó xử, Dạ Chí Thần và Bắc Thanh đều ở bên cạnh quan sát, dù sao cũng sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Nếu không phải nể tình Dạ Tinh Húc cũng có ý tốt thì Nhan Đóa đã xử lý hắn ta từ lâu rồi.
Nhan Đóa đột nhiên ý thức được điều gì đó, bèn vội vàng quay đầu liếc nhìn Dạ Chí Thần, sau đó hạ thấp giọng, giơ tay lên véo tai Dạ Tinh Húc: "Còn nữa, ai dạy ngươi nói chuyện với sư tỷ như vậy hả? Có phải thích ăn đòn không?"
Nhan Đóa và Dạ Tinh Húc đang cãi nhau ầm ĩ, Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh chỉ đứng ngoài quan sát, chợt có ảo giác như đôi phu thê già dẫn theo hai đứa con.
Còn nhóm quý nữ thấy bên này đã hết chuyện thì cũng lục tục giải tán.
Dù sao trong rừng có rắn, côn trùng, chuột, kiến, cứ ở chỗ này mãi cùng chẳng hay ho gì.
Dạ Thanh Bình thấy Bắc Thanh nói đỡ Nhan Đóa thì sinh lòng bất mãn.
Bây giờ trong ngoài triều đình đều đang nói đối tượng có khả năng đi hòa thân nhất là nàng ta.
Chuyện này khiến Dạ Thanh Bình cảm thấy rất tức giận.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất