Sắc mặt Sở Mạn Nhu trắng xanh đan xen, ấm ức nhìn về phía Dạ Minh Hiên. 

Nàng ta thầm nghĩ nha hoàn này cũng là nha hoàn của Hiên Vương phủ, dù sao cũng đại diện cho thể diện của Hiên Vương phủ, lần này Dạ Minh Hiên cũng sẽ không bỏ mặc đúng không? 

Không ngờ Dạ Minh Hiên chỉ liếc nhìn nàng ta một cái rồi quay đi, vẻ mặt lạnh tanh đứng sau lưng Sở Kiều Tịnh, như thể mình chỉ là người ngoài cuộc. 

Trong lòng Sở Mạn Nhu càng thêm tức giận không kiềm được, nghiến răng nghiến lợi nhìn Sở Kiều Tịnh nói: "Đều là lời một phía của nàng ta, ai mà biết nàng ta làm vậy có phải chỉ là tự vệ thôi không?" 

Nhan Đóa ghét bỏ nhìn nàng ta, nói giọng châm chọc: "Ngay từ đầu ta đã bảo ngươi đi hỏi nha hoàn của ngươi trước đi, là tự ngươi không hỏi đấy chứ. Chưa biết tốt xấu thế nào đã mắng ta, ta trông ngươi như cái loại chó đội lốt người thế kia, không nghe hiểu tiếng người à?" 

Mặt Sở Mạn Nhu tái mét, hung tợn trừng mặt nhìn Nhan Đóa. 

Nàng ta giơ tay lên muốn đánh Nhan Đóa, nhưng lại bị Sở Kiều Tịnh chặn lại từ giữa không trung. 

Sở Kiều Tịnh lạnh lùng hất tay nàng ta ra, nói: "Ở ngay trước mặt ta mà cũng dám ra tay, không để ta vào mắt sao?" 

Sở Mạn Nhu xoa cổ tay đau nhức, oán hận nhìn Nhan Đóa nói: "Rõ ràng nàng ta dám phạm thượng trước, ngay cả một nha hoàn mà ta cũng không dạy được sao?" 

"Người của ta chưa đến lượt người dạy dỗ, ngươi cứ dạy dỗ nha hoàn của mình trước đi" Sở Kiều Tịnh hững hờ nhếch môi đáp trả. 

Tất nhiên Nhan Đóa không phải người tự mình đi gây rắc rối, lần trước nha hoàn tên Vân Nhi này chó cậy thế chủ nói năng lỗ mãng ở Y các, có thể thấy là kẻ chưa bị răn dạy nhiều. 

Sở Mạn Nhu không buông tha, nhất định muốn Nhan Đóa giải thích: "Cho dù nha hoàn của ta có làm gì sai thì cũng không nên hạ độc như vậy chứ?" 

Nghe Vân Nhi vẫn đang thống khổ kêu rên, Sở Mạn Nhu chợt thấy sống lưng mình ớn lạnh. 

Sở Kiều Tịnh thì lại không hề để tâm, thản nhiên nói: "Nếu ngươi đã thừa nhận nha hoàn của mình làm sai thì chẳng phải chuyện này kết thúc rồi à? Nha hoàn của ngươi nói 

năng lỗ mãng cho nên bị trừng phạt nhẹ chút thôi, ngươi có ý kiến gì không?" 

Sở Mạn Nhu không ngờ nàng lại bắt bẻ chữ nghĩa như vậy, còn nàng ta thì lại tự đào hố cho mình nhảy vào. 

Nàng ta bình tĩnh lại, sắc mặt tái nhợt nói: "Muốn phạt cũng không nên để nàng ta trừng phạt, làm như vậy chẳng phải là loạn quy củ sao?" 

"Hỏng quy củ gì?" Một giọng nói trong trẻo vang lên từ sau đám đông. 

Dạ Tinh Húc không biết lúc đầu đã đi đâu giờ đột nhiên xuất hiện. 

Các quý nữ nháo nhác tránh ra thành một lối đi để Dạ Tinh Húc đi qua. 

Hắn ta nở nụ cười nửa miệng nhìn Sở Mạn Nhu rồi nói: "Náo nhiệt vậy? Xảy ra chuyện gì rồi à?" 

Thực ra lúc hắn ta đến cũng đã nghe tùy tùng giải thích sơ qua những gì đã xảy ra rồi, cũng đã hiểu tương đối câu chuyện thế nào. 

Trong lòng hắn ta không để ý Sở Mạn Nhu cho lắm, hắn ta chỉ biết hiện giờ nàng ta đang bắt nạt sư phụ và sư tỷ của mình, cho nên nhất định phải báo thù cho sư phụ và sư tỷ. 

Sở Mạn Nhu biết hắn ta luôn luôn ghét ác như thù, nghĩ thầm có thể kéo Dạ Tinh Húc làm chỗ dựa thì mình cũng không đến mức tứ cố vô thân. 

Nàng ta vội vàng thêm mắm dặm muối nói: "Húc Vương, ngài cũng tới phân xử đi, nha hoàn của Thần Vương phi và nha hoàn của ta gây gổ với nhau, nàng ta lại ác độc hạ độc nha hoàn của ta, chẳng lẽ không nên cho ta một lời giải thích sao?" 

Dạ Tinh Húc nổi tiếng ghét ác như thù, đó là chuyện mọi người đều biết. 

Nói xong, Sở Mạn Nhu nhìn chằm chằm hắn ta không chớp mắt, hi vọng hắn ta có thể nói thay mình. 

Ai ngờ Dạ Tinh Húc bỗng cười nói: "Nói vậy là sao? Nhị tẩu, nha hoàn của tẩu phạm thượng trước, đáng phải trừng phạt, sao tẩu phải làm lớn chuyện lên như thế?" 

Hắn vừa nói xong, Sở Mạn Nhu lập tức sững người, chúng quý nữ cũng kinh ngạc không thôi. 

Bởi vì Dạ Tinh Húc dùng từ "phạm thượng". 

Họ chỉ nghĩ rằng Nhan Đóa là một nha hoàn nên khi nghe thấy từ đó đều ngơ ngác không hiểu gì. 

Sắc mặt Sở Mạn Nhu tái nhợt nói: "Húc Vương, Nhan Đóa này chỉ là nha hoàn bên cạnh Sở Kiều Tịnh, làm sao có thể nói là phạm thượng được?" 

Nàng ta không ngờ Dạ Tinh Húc không thèm nghe nàng ta giải thích đã chọn đứng về phía Sở Kiều Tịnh, thậm chí còn bắt đầu đổi trắng thay đen. 

Nhóm quý nữ nháo nhào phụ họa. 

"Đúng vậy, nàng ta chỉ là một nha hoàn thôi, Húc Vương nói vậy là không đúng rồi." 

"Sao Húc Vương cũng bảo vệ nha hoàn này vậy, rõ ràng là nha hoàn này ra tay ác độc" 

Dạ Tinh Húc khoa trương cười phá lên, lắc đầu nói: "Người này không phải nha hoàn gì cả, mà là sư tỷ của ta, đóng vai thành nha hoàn cũng vì muốn chơi cho vui thôi" 

Hắn ta vừa dứt lời, Nhan Đóa liền vươn cùi chỏ ra huých vào lưng hắn ta. 

Dạ Tinh Húc bị đau ôm lấy lưng, trừng to mắt nhìn về phía Nhan Đóa, hạ giọng nói: "Ngươi làm gì vậy? Ta đang giúp ngươi mà ngươi còn đánh ta?" 

Trong lòng hắn ta thực sự thấy ấm ức, hắn ta đã bất chấp hiềm nghi trước đây, bằng lòng ra tay giúp đỡ rồi, nha đầu này không những không biết ơn mà còn muốn lấy oán trả ơn là thế nào? 

Nhan Đóa nhìn hắn ta bằng ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, sau đó nháy mắt ra hiệu cho hắn ta nhìn về phía Sở Kiều Tịnh. 

Trước mặt nhiều người như vậy mà nói nàng ta là sư tỷ của mình, vậy chẳng phải nàng ta đóng vai thành nha hoàn là uổng công rồi à? Vốn dĩ thân phận đang giấu rất tốt, giờ nhoáng cái đã bị tên ngốc Dạ Tinh Húc này làm bại lộ. 

Cổ Dạ Tinh Húc cứng đờ, lúc này mới sực nhận ra mình lại nói sai rồi, hắn ta cứng ngắc quay đầu lại, bắt gặp vẻ mặt Sở Kiều Tịnh cười như không cười. 

Hắn ta cười khan hai tiếng, rụt cổ lại, hoàn toàn mất đi khí thế ban nãy đứng ra bảo vệ Nhan Đóa. 

Sở Kiều Tịnh không kìm được mà muốn thở dài. Nàng biết ngay Dạ Tinh Húc là đồ ngu xuẩn không đáng tin cậy mà. Chuyện dặn đi dặn lại nhiều lần mà chớp mắt hắn ta đã quên ngay được. 

Đã bảo tuyệt đối đừng tiết lộ thân phận của nàng trước mặt người ngoài rồi, thế mà giờ hắn lại đủng đỉnh nói sư phụ sư tỷ ở đây, đang sợ thân phận nàng bị lộ chậm quá à. 

Cũng không biết rốt cuộc Dạ Tinh Húc có lần nào nói lỡ miệng trước mặt Dạ Chí Thần chưa. 

Với cái nết này của Dạ Tinh Húc, Sở Kiều Tịnh cảm thấy có lẽ Dạ Chí Thần đã nhận ra rồi. 

Nàng bình tĩnh liếc nhìn thoáng qua Dạ Chí Thần, lại thấy trên mặt hắn không có biểu cảm gì, sắc mặt nghiêm nghị. 

Nhưng dáng vẻ không ngoài dự đoán này của hắn mới là điều khiến Sở Kiều Tịnh lo lắng nhất, chẳng lẽ hắn đã phát hiện ra điều gì rồi thật ư? 

Mọi người đều ngạc nhiên trước lời nói của Dạ Tinh Húc, đang bàn luận ầm ĩ. 

"Chuyện gì thế? Sao nha đầu này lại là sư tỷ của Húc Vương?" 

"Vậy sư phụ của Húc Vương là ai?" 

"Nghe ý của Húc Vương thì chẳng lẽ sư phụ của họ lại là Thần Vương phi?" 

Dạ Tinh Húc như đã làm sai điều gì, chỉ rụt cổ lại cun cút trốn sang một bên. 

Hắn ta vốn có ý tốt, lại không ngờ có lòng làm chuyện tốt mà thành chuyện xấu, lần này chắc sư phụ lại ghét bỏ hắn ta cho xem. 

Sở Kiều Tịnh ấn lên thái dương, nâng mắt nhìn ánh mắt dò xét đánh giá của Sở Mạn Nhu. 

Sở Mạn Nhu đã từng gặp Nhan Đóa ở Y các, nếu đầu óc nàng ta nhanh nhạy chút là sẽ nghĩ ra thân phận của nàng thôi. 

Nàng đảo mắt nhìn quanh một vòng, quan sát biểu cảm của tất cả mọi người, cuối cùng ánh mắt dừng lại chỗ Sở Mạn Nhu, hờ hững nói: "Không sai, Nhan Đóa là đồ đệ của 

eyJpdiI6ImdjWmhCc0hmaWduY0NwUjdSWFJqOGc9PSIsInZhbHVlIjoiZ1dLU1BxaXNYenVObUwyR0pZZkpcL1o4R0xNa0lBSUtFOTNRQVVINnU0U1lcL2V5ODltaUc3eksrWFhUWW5QZXJ6dGZYeEZUN3NMY29ub1lvaUhTQmUyZ3pkc3JoenBvc0NRa0VFRU4wT1FkQVBVSmZINktTa1Z0ajk4TlR5MEhRbDB0RXVlXC9Edll0VzJzWnNReU9MU3h0blFPT1wvUEFEaWMrZlwvcTlBcHVldVFCNTJsNmdiYUR6R01JY2Z4WDJEN3JZXC9MbHVqZHRJQzdYVGNpNXZNWGVjWXpJMlZTM0k1YUdWMGNRWVNyMmpMbytPRjBRU1J0RFBmSUh3Z1hCZWw5XC9wd0Jla1hYSVBsSGZqMkRiUFZwVjRSNjBBc2JHOFwvUFVTQmVlNVdsMGVwNThPSFUyT2ltWFNGb0pzeFo4bGJCc2l4VWhobnNuR0w5Sk1EZUtiakkxbUE9PSIsIm1hYyI6ImY5ZTFjYmQ5ODkzMTRkNjBiOGY1MTU5ZTI2NmY4MjczOThkYzIzM2YzNzIyZGQ3M2Q5ZDgzNjI1NTE1OWZhZjYifQ==
eyJpdiI6IlJuckRSdThMRzR0b1UrbWdjSWxNNlE9PSIsInZhbHVlIjoiSmViYzJmR2ZjTHVIY05yWnY0OG1MZ2JGMWxsZXlNRVlJaWV3MkNZMzd4ZEdlSWV0T29zNTZMQUM2cHoweXRYMmg3Z1cwdDBKNTNadWhwYjhWdElnejBaMVNrMWtGUXVnSkl5Q2pxNU9NaWNCMGJjaWV0MXR6TkZHMXFPOVlVd3pTRlVvbklWOUJqaldrXC9nUDc4YTAwcDN3aWtEV3NwYTVXXC9PVVBVNUJDNXZoc1RjbGpzRzU4UVB6RG5EVDNIeXJpODRIY1c0UmNlQVl5NmhvdWZzOVJDcVRUSWV4MGozYnZ0TlpqcjdNRklBNmV2MWg0TmlBaCtnNW5YMEpna2F1UDZ3MmJ5N3g2RWwxUHd6bmZMeEV4TCtOQWVidjFydUxzdTNRSjA4R3dZM0xwVHFzYlpMaGlpU1hjZzdWXC84Y0giLCJtYWMiOiJhYTEzNTU4NmMxZGViYzg0OGYwYjY3ZDRkMzMwMWM3N2M3MTlmNmUzNTM4NGUzNWExMWRkNjQ1OTAxNzgyMmE5In0=

Dù sao nắm quyền chủ động cũng tốt hơn bị động.

Advertisement
x