Sở Kiều Tịnh cười mỉa, gắn từng chữ một: "Ngũ Công chúa đã hỏi như vậy thì ta cũng chỉ đành không tiếp tục chơi nữa"
Dù sao tiếp tục chơi cũng chỉ có thể thua, vốn dĩ không cần phải chơi loại trò chơi thế này.
Nàng cũng không thích náo nhiệt, nếu không phải bởi vì đây là buổi đi chơi Hoàng thượng tổ chức thì nàng đã sớm tìm cớ rời đi rồi. Bây giờ nàng không muốn có phiền phức nhưng phiền phức lại tìm tới nàng khiến nàng rất đau đầu.
Dạ Thanh Bình cắn răng, nhìn về phía Bắc Thanh: "Đại Hoàng tử, có người muốn phá quy tắc trò chơi, Hoàng tử thấy thế nào?"
Dù biết Bắc Thanh có mục đích khác với Sở Kiều Tịnh nhưng Dạ Thanh Bình vẫn không khỏi muốn thăm dò thử xem.
Bắc Thanh đang xem trò hay bỗng nhiên bị lôi vào nên hơi cau mày không hài lòng.
Hắn ta lạnh nhạt nhìn Dạ Thanh Bình, nói: "Quy tắc trò chơi sao? Phá thì phá thôi, có gì đâu? Trò chơi này thật sự không có ý nghĩa gì, bổn hoàng tử cũng không muốn chơi nữa"
Nói xong hắn ta liền đứng dậy phủi bụi trên quần áo, nhìn nàng ta cười chế nhạo.
Sắc mặt Dạ Thanh Bình tái nhợt.
Nàng ta vốn tưởng trước mặt nhiều người như vậy, mình có thể khiến Sở Kiều Tịnh mất mặt không gỡ gạc được, hoặc là khiến nàng mang tiếng xấu, nhưng lại không ngờ Bắc Thanh có thể làm đến mức này vì nàng.
Dạ Chí Thần cũng kéo Sở Kiều Tịnh cùng đứng dậy, cong môi nói: "Trò chơi ngu ngốc này đúng là hoàn toàn không có ý nghĩa gì."
Hắn vừa dứt lời Dạ Minh Hiên cũng đứng lên, bình tĩnh nói: "Nếu Tam đệ và Đại Hoàng tử đều không chơi thì ta cũng không ở lại đây nữa"
Dạ Thanh Bình sửng sốt khó tin nhìn chằm chằm Dạ Minh Hiền.
Dạ Chí Thần và Bắc Thanh giúp đỡ con khốn Sở Kiều Tịnh kia thì thôi không nói làm gì, nhưng sao ngay cả Dạ Minh Hiên cũng như mất trí rồi vậy!
Vốn dĩ họ cùng trên một chiến tuyến mà. Cho dù tất cả mọi người đều đứng về phía Sở Kiều Tịnh thì sao Dạ Minh Hiên có thể?
Bây giờ không những không thể khiến Sở Kiều Tịnh mất mặt mà ngược lại nàng ta còn mất hết mặt mũi trước.
Đám quý nữ ngoài mặt tuy không dám nói, nhưng sau lưng không biết sẽ chế giễu nàng ta thế nào đâu!
Tôn Nhã Tịnh yên lặng nhìn cảnh này, khóe miệng hơi nhếch lên.
Đầu óc Dạ Thanh Bình vẫn còn quá đơn giản, tới tận bây giờ mà nàng ta vẫn cho rằng Sở Kiều Tịnh là người có thể bị người khác làm cho loay hoay khó xử, đúng là chẳng hiểu gì về Sở Kiều Tịnh cả.
Bầu không khí đang trong lúc bế tắc, các quý nữ không dám thở mạnh, chỉ ước gì mình chưa từng tham gia chuyến đi chơi này.
Đúng vào lúc này một nha hoàn vội vàng chạy tới, vẻ mặt lo lắng.
Nàng ta chạy đến trước mặt Sở Kiều Tịnh vội vàng nói: "Không ổn rồi, nha hoàn của Thần Vương phi và Hiên Vương phi đang đánh nhau trong rừng"
Mặt Sở Kiều Tịnh đột nhiên biến sắc, cũng không để ý tình huống như thế nào đã vội xách váy lên đi về phía rừng cây.
Mà Bắc Thanh vốn còn đang là vẻ mặt lười biếng thì cũng tối sầm mặt lại, vội vàng đi theo sau Sở Kiều Tịnh.
Dạ Thanh Bình nhìn bóng lưng Bắc Thanh đi theo Sở Kiều Tịnh, trong lòng bức bối vô cùng. Sở Kiều Tịnh được lắm, thật sự khiến tất cả mọi người đều xoay quanh mình!
Nàng ta dường như không phục, cũng bước nhanh theo.
Mọi người thấy tất cả những người chủ chốt đều đi hết rồi nên quay sang nhìn nhau, sau đó cũng cùng đi vào rừng.
Nhưng khi Sở Kiều Tịnh đến nơi thì chỉ thấy Nhan Đóa đang ngồi trên xích đu nhàn nhã ăn táo.
Trước mặt nàng ta là nha hoàn của Sở Mạn Nhu đang ngã trên đất kêu thảm thiết, khắp mặt nổi mẩn đỏ.
Sở Kiều Tịnh thấy Nhan Đóa không sao mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng tính ra nàng quan tâm tới mức hoảng loạn mất rồi. Với tính tình của Nhan Đóa, sao nàng ta có thể để cho người ta tùy ý bắt nạt được.
Nhan Đóa thấy Sở Kiều Tịnh đi tới thì vội nhảy xuống xích đu, tươi cười chạy tới.
"Su..."
Vừa định nói tiếp thì đã bị ánh mắt của Sở Kiều Tịnh ngăn lại.
Nhan Đóa nhìn xung quanh xem xét, thấy một nhóm người đã theo tới sau lưng nàng.
Nàng ta đã hiểu ra, lập tức im lặng.
Sở Mạn Nhu cũng đi theo, nhìn thấy nha hoàn của mình đang nằm trên mặt đất kêu rên, trong lòng vừa hoảng vừa tức, hỏi: "Con nhỏ khốn nạn kia, ngươi đã làm gì vậy hả?"
Nàng ta chỉ lo để ý trút giận cho nha hoàn của mình mà hoàn toàn quên mất thân phận của Nhan Đóa.
Nhan Đóa đột nhiên bị mắng thì bực vô cùng, trừng mắt với nàng ta, mắng trả: "Nha đầu nhà ngươi mới là con nhỏ khốn nạn, sao ngươi không hỏi xem nha hoàn của ngươi đã làm cái gì đi?"
Sở Mạn Nhu bị chặn họng, hơi chột dạ nói: "Đang êm đẹp sao nha hoàn của ta có thể gây sự?"
Mặc dù Nhan Đóa là đồ đệ của Các chủ Y Các, nhưng bây giờ trời cao Hoàng đế xa, nước xa không cứu được lửa gần, cho nên Sở Mạn Nhu cũng chẳng kiêng kỵ gì.
Nghĩ đến đây, nàng ta cũng thấy tự tin hơn, ngẩng cao đầu, trên mặt tràn đầy kiêu ngạo.
"Vậy thì để ngươi thất vọng rồi, chính nha đầu của ngươi gây sự trước với ta. Tự nhiên không hiểu sao lại chạy tới mắng ta, ta thấy chắc do lần trước nàng ta chưa chịu đủ giáo huấn, vẫn còn muốn chịu thêm lần nữa, cho nên ta cho nàng ta được như ý nguyện thôi"
Nhan Đóa gật gù đắc ý nói, đáy mắt tràn đầy vẻ khiêu khích.
Nghe đến đó, Sở Kiều Tịnh cũng đã hiểu vừa xảy ra chuyện gì.
Vốn dĩ Nhan Đóa không có tính thích chủ động gây chuyện, luôn luôn theo tiêu chí người không phạm ta thì ta không phạm người. E là nha hoàn này đã nhận ra Nhan Đóa nên mới tìm tới khiêu khích, sau đó bị Nhan Đóa ra tay trừng phạt.
Nàng trấn an Nhan Đóa: "Ngươi làm không sai, đối với mấy kẻ chủ động tới gây sự thế này thì cứ tát cho tỉnh người, để nàng ta nhìn cho rõ thân phận của mình"
Rõ ràng đang mắng nha hoàn của Sở Mạn Nhu nhưng chẳng khác gì đang mắng Sở Mạn Nhu cả.
Lời này nói ra không lớn không nhỏ, vừa vặn có thể để Sở Mạn Nhu nghe thấy.
Sắc mặt Sở Mạn Nhu tái xanh, giờ thì nàng ta hiểu rồi, lần trước sau khi trở về từ Y các nàng ta đột nhiên sinh bệnh nặng chính là do con nhỏ khốn nạn này giở trò.
Nàng ta chỉ thẳng vào mặt Nhan Đóa mắng: "Con khốn nạn ác độc nhà ngươi, chỉ là mâu thuẫn nhỏ mà ngươi lại hạ độc Vân Nhi, đi ra ngoài dạo chơi mà còn mang theo độc dược bên người, ngươi đúng là ả đàn bà độc ác!"
Mọi người đang không hiểu sao trên mặt Vân Nhi lại nhiều vết đỏ như vậy, bây giờ nghe thấy là bị hạ độc, mặt mọi người đều biến sắc, ánh mắt nhìn về phía Nhan Đóa cũng khác thường.
Nhất là khi biết nàng ta mang thuốc độc bên người thì không khỏi lui về phía sau hai bước, như sợ nàng ta đột nhiên hạ độc mình.
"Đúng vậy đó, sao có thể hạ độc chứ, đúng là không từ chút thủ đoạn nào"
"Nha hoàn bên người Thần Vương phi là dạng người thế nào vậy, bình thường cũng mang theo thuốc độc, có phải là muốn hạ độc chúng ta không?"
"Thật đáng sợ, sao có thể để người thế này cùng đi dạo chơi với chúng ta vậy"
"Trông cũng nhỏ tuổi thôi mà tâm tư quá ác độc"
Nghe những lời xì xào này, sắc mặt Sở Kiều Tịnh cũng lạnh đi.
Sở Kiều Tịnh cười mỉa giễu cợt nói: "Người của ta, tất nhiên ta phải quan tâm. Còn nha hoàn của ngươi đấy, nếu đã không rõ thân phận của mình thì lần này coi như cho nàng ta một bài học đi"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất