Hoa bắt đầu chuyền từ tay Dạ Thanh Bình, trước khi chuyền hoa, Dạ Thanh Bình nhìn Bắc Thanh rồi nháy mắt cho tỳ nữ.
Tỳ nữ hiểu ra, khi hoa đến tay Bắc Thanh thì dừng lại.
Dạ Thanh Bình hài lòng nhìn Bắc Thanh: "Ôi, nếu là Đại Hoàng tử thì Đại Hoàng tử phải chịu phạt đó"
Bắc Thanh không có cảm xúc dư thừa mà chỉ nói: "Công chúa cứ nói."
Dạ Thanh Bình nghe mà vui vẻ, cong môi nở nụ cười: "Nếu vậy thì mời Đại Hoàng tử tặng bông hoa trong tay cho một quý nữ đang có mặt đi"
Các quý nữ đỏ mặt, cúi đầu.
Dù biết đây là cuộc dạo chơi để Bắc Thanh chọn người hòa thân, nhưng họ vẫn không khỏi ngượng ngùng.
Bắc Thanh im lặng một lúc, không lên tiếng phản đối.
Hắn ta cầm hoa trên tay, từ từ đứng dậy.
Sở Kiều Tịnh một tay chống cằm, định xem trò vui. Nàng cũng tò mò Bắc Thanh sẽ đưa ra lựa chọn thế nào, hắn ta sẽ chọn Dạ Thanh Bình hay là quý nữ nào trong Kinh.
Nhưng giây tiếp theo, một bóng đen đổ xuống trên đầu nàng, sau đó một bông hoa được đưa tới trước mặt nàng.
Sở Kiều Tịnh hơi sững sờ, ánh mắt hơi tối lại.
Nàng còn chưa làm gì, Dạ Chí Thần bên cạnh đã đưa tay cầm lấy hoa, cười nửa miệng: "Chẳng lẽ Đại Hoàng tử thật sự không biết bảo ngươi tặng hoa là có ý gì à?"
Đây chẳng phải là lúc thể hiện rõ thái độ của mình sao? Tặng hoa cho ai đại diện cho đối tượng hòa thân mà hắn ta hài lòng.
Hắn ta tặng hoa cho Sở Kiều Tịnh là có ý gì đây?
Ngọn lửa không tên trong lòng Dạ Chí Thần bốc lên, hắn lạnh lùng nhìn Bắc Thanh, cành hoa trong tay bị bẻ gãy.
Bắc Thanh khoanh tay, giả vờ vô tội: "Hả? Không phải chỉ cần tìm bừa một người để tặng hoa thôi à? Thời gian này ta tiếp xúc khá nhiều với Thần Vương phi nên tặng hoa cho
nàng ấy, có gì không được à?"
Lời này hắn ta nói rất kín kẽ, không để lộ ra bất kỳ ý nào khác.
Dạ Chí Thần lạnh lùng nói: "Tặng hoa cho Vương phi của bổn vương ngay trước mặt bổn vương, Đại Hoàng tử cảm thấy không có gì không ổn à?"
Hắn chỉ ước có thể nhét bông hoa này vào miệng Bắc Thanh, để hắn ta ngậm miệng.
Chỉ cần nghĩ đến việc Bắc Thanh có ý đồ với Sở Kiều Tịnh là hắn lại thấy bực, khiến cho lý trí của hắn hoàn toàn biến mất.
Từ lâu hắn đã biết Bắc Thanh không phải kẻ vô dụng, không ngờ hắn ta thật sự trắng trợn như vậy, dám trêu ghẹo Sở Kiều Tịnh trước mặt bao người. Bắc Thanh nhún vai: "Chỉ là một bông hoa thôi mà, sao Thần Vương phải tức giận thế?"
Dạ Chí Thần im lặng không nói gì, lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn ta.
Ngoài ra còn một ánh mắt lạnh lùng khác cũng nhìn vào lưng hắn ta.
Dạ Minh Hiên ngồi đối diện Sở Kiều Tịnh nên lúc này Bắc Thanh đang quay lưng về phía hắn ta.
Trong mắt hắn ta là ý lạnh lùng, ánh mắt như muốn chọc thủng một cái lỗ sau lưng Bắc Thanh.
Hắn ta không biết Bắc Thanh thân thiết với Sở Kiều Tịnh như vậy từ bao giờ.
Ngày hôm qua khi ở Thần Vương phủ, rõ ràng hắn ta có ý với Nhan Đóa, sao hôm nay lại đối xử đặc biệt với Sở Kiều Tịnh như vậy?
Dạ Minh Hiên dần nhíu mày, không hiểu lắm.
Sở Mạn Nhu ở bên cạnh thấy vẻ mặt này của hắn ta, lòng càng bực bội khó chịu.
Nàng ta nghĩ là hắn ta đang ghen vì Sở Kiều Tịnh nên mới có vẻ mặt này.
Khăn gấm trong tay bị vặn biến dạng, Sở Mạn Nhu nhướng mi, nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, hận thù cũng dâng lên.
Rồi sẽ có ngày nàng ta khiến Sở Kiều Tịnh phải trả giá.
Nghe Dạ Chí Thần nói thế, Bắc Thanh nhìn vẻ mặt nhẫn nhịn của hắn, cười tới nỗi vai hơi run lên, một lúc sau hắn ta mới nói: "Thôi được rồi, ta chỉ đùa thôi, mong là Thần
Vương và Thần Vương phi không để bụng"
Nói xong hắn ta lại quay về ngồi xuống vị trí ban đầu, vẻ mặt bình tĩnh thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Sở Kiều Tịnh bất lực day trán.
Không biết Bắc Thanh này đang nghĩ gì, cố ý đẩy nàng lên đầu sóng ngọn gió, đúng là rất giỏi.
Nàng đã có thể cảm nhận được những ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía mình, nhất là những ánh mắt dò xét, ác ý và ghen tỵ.
Sở Kiều Tịnh biết hết nhưng vẻ mặt vẫn không có cảm xúc, nàng cũng không nói lời nào.
Cùng lắm chỉ là sự nghi ngờ ác ý, dù sao nàng cũng không quan tâm những quý nữ này nghĩ thế nào về mình.
Chỉ là mục đích của Bắc Thanh là gì, nàng vẫn phải suy nghĩ thật kỹ.
Nếu tin tức về việc làm hôm nay của Bắc Thanh truyền ra ngoài, không biết sẽ lại gây ra sóng gió gì.
Từ khi Bắc Thanh đến Bất Dạ Quốc, đúng là không ngừng có rắc rối.
Dạ Thanh Bình im lặng quan sát hết mọi chuyện, sự căm ghét dâng lên trong lòng.
Trong đầu nàng ta chợt nhớ lại những lời Sở Mạn Nhu vừa nói.
Nàng ta lại nháy mắt với thị nữ, bắt đầu đợt đánh trống chuyền hoa mới.
Dưới sự điều khiển của Dạ Thanh Bình, lần này đương nhiên hoa rơi vào tay Sở Kiều Tịnh.
Tất cả các quý nữ đều im lặng.
Ai mà không biết Dạ Thanh Bình vẫn luôn mâu thuẫn với Sở Kiều Tịnh, bây giờ Dạ Thanh Bình làm người điều khiển trò chơi, người chịu phạt là Sở Kiều Tịnh, không biết nàng ta sẽ làm khó nàng thế nào.
Các quý nữ hả hê nhìn về phía này.
Khóe miệng Dạ Thanh Bình nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: "Sở Kiều Tịnh, dám chơi dám chịu, ngươi sẽ không sợ đấy chứ?"
Mặt Sở Kiều Tịnh không thay đổi, nàng bình tĩnh nói: "Ngũ Công chúa muốn nói gì cứ nói đi"
Nụ cười của Dạ Thanh Bình cứng lại, trong mắt thoáng qua vẻ thù hận.
Nàng ta cười nhẹ: "Nếu ngươi đã dám chơi dám chịu thì ta sẽ nói thẳng luôn, ngươi nói trước mặt mọi người ba lần rằng 'ta là kẻ vô dụng' đi?"
Sở Kiều Tịnh biết Dạ Thanh Bình không có ý tốt, nhưng không ngờ nàng ta lại thật sự trắng trợn làm khó như vậy. Nàng ngước mắt nhìn Dạ Thanh Bình: "Yêu cầu này của Ngũ Công chúa có phải hơi quá đáng không? Chỉ là trò chơi thôi, không cần phải vậy đâu"
Dạ Thanh Bình càng cười thoải mái hơn: "Chỉ là trò chơi thôi, chẳng lẽ ngươi không chơi nổi?"
Sở Kiều Tịnh cười khẩy, liếc nhẹ tỳ nữ đang đứng ở giữa: "Chỉ e người không chơi nổi không phải ta, mà là người khác đấy"
Ánh mắt nàng như có như không rơi vào tỳ nữ khiến tỳ nữ chột dạ cúi đầu.
Ý nàng là Dạ Thanh Bình thao túng trò chơi, trò chơi này không công bằng.
Dạ Thanh Bình không cảm thấy có gì không ổn, nàng ta ngẩng đầu bảo: "Quy tắc trò chơi do ta đặt ra, ngươi chỉ cần tuân theo thôi"
Nàng ta cao ngạo nhìn Sở Kiều Tịnh, trong mắt là vẻ đắc ý.
Cho dù hôm nay Sở Kiều Tịnh chấp nhận hay từ chối chịu phạt thì vẫn sẽ mất mặt.
Chỉ cần nhìn thấy Sở Kiều Tịnh chịu thiệt là lòng nàng ta đã thấy dễ chịu rồi.
Nhất là trước mặt mấy nam nhân kia, hành Sở Kiều Tịnh như vậy càng khiến nàng ta thấy thoải mái hơn.
Vẻ mặt Sở Kiều Tịnh vẫn bình tĩnh như cũ, không có chút dao động nào: "Ngũ Công chúa đừng vội nóng giận, ta chỉ cảm thấy luật chơi này có điều không hợp lý thôi"
Lời mỉa mai của nàng khiến Dạ Thanh Bình càng thêm cáu: "Sở Kiều Tịnh, rốt cuộc ngươi có chơi nữa không đây!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất