Sở Kiều Tịnh thản nhiên nhìn sang chỗ khác, tiếp tục bước đi cùng Dạ Chí Thần. 

Sở Mạn Nhu không cam lòng, nhưng ở trước mặt Dạ Minh Hiên, nàng ta cũng không dám đối đầu trắng trợn với Sở Kiều Tịnh. 

Dù sao Dạ Minh Hiền đã nhiều lần cảnh cáo nàng ta, nàng ta cũng sợ chọc giận Dạ Minh Hiên. 

Nhưng thấy bên cạnh Sở Kiều Tịnh luôn có nhiều người vây quanh, nàng ta lại thấy ngọn lửa ghen tỵ trong lòng cháy lên. 

Đến cả Đại Hoàng tử Bắc Thanh của Tây Quận cũng luôn đi theo Sở Kiều Tịnh ở nơi không xa. 

Còn có Dạ Tinh Húc nói nói cười cười bên cạnh, rõ ràng trước đây hắn ta cũng rất ghét Sở Kiều Tịnh cơ mà. 

Khi nàng ta ngây người đứng đó, Dạ Minh Hiên cũng mặc kệ để nàng ta lại đó một mình, cất bước đi trước. 

Đúng lúc này, Dạ Thanh Bình mặc chiếc váy vàng nhạt như tiên nữ đi từ phía sau tới, cười khẽ: "Sao? Lại thua thiệt trong tay Sở Kiều Tịnh à?" 

Sở Mạn Nhu giấu đi ánh mắt ghen tỵ, quay người lại cười: "Ngũ Công chúa nói vậy là sao?" 

Cho dù đúng là nàng ta không được dễ chịu trước mặt Sở Kiều Tịnh, nhưng sự thật là như vậy, bị người khác nói ra thì lại là một chuyện khác. 

Dạ Thanh Bình nhếch miệng nói: "Nhị tẩu đúng là hào phóng, cứ vậy để Sở Kiều Tịnh thu hút sự chú ý của Nhị ca, chẳng lẽ tẩu thật sự cam lòng ư?" 

Sở Mạn Nhu khẽ cau mày, dường như đã biết mục đích của Dạ Thanh Bình. 

Nàng ta nhướng mày, nhìn xung quanh: "Chẳng phải trước nay nàng ta vẫn luôn là người như vậy à? Quyến rũ khiến cho tất cả nam nhân đều vây quanh mình. Hiên Vương trong sạch, ta rất yên tâm, chỉ là không biết thiên kim nhà nào sẽ liên hôn cùng Đại Hoàng tử Tây Quận đây? Theo như ta biết, hình như Đại Hoàng tử rất có hứng thú với Sở Kiều Tịnh đấy. 

Nàng ta biết Dạ Thanh Bình mới là ứng cử viên nổi bật nhất trong lần hòa thân này, nên cố ý chuyển chủ đề sang Bắc Thanh. 

Dạ Thanh Bình hơi nhíu mày, đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Bắc Thanh, quả nhiên thấy hắn ta đang đi cách Sở Kiều Tịnh vài bước. 

Rõ ràng Sở Kiều Tịnh đã có gia đình, tại sao xung quanh vẫn còn nhiều nam nhân như vậy, lại còn toàn là những người giỏi giang nữa? 

Dạ Thanh Bình tức giận dời mắt, khịt mũi nặng nề. 

Sở Mạn Nhu ở bên cạnh nhìn nàng ta, cụp mắt suy tư. 

Nghe nói lúc trước vì chuyện hòa thân, Dạ Thanh Bình còn vào cung làm ầm ĩ một trận, bây giờ xem ra hình như không phải như vậy. 

Khoảng cách giữa nhóm Sở Kiều Tịnh và các quý nữ phía trước hơi xa, đoàn người đằng trước đông đúc, đều là nữ nhân thế gia trong trang phục gấm lụa, vừa đi vừa nói cười. 

Từ trước đến nay, việc đi chơi luôn là để nam nữ xem mắt, hôm nay mang danh Bắc Thanh chọn người hòa thân nên phần lớn nam nữ quý tộc đến tuổi kết hôn trong Kinh đều tới, giống như buổi xem mắt quy mô lớn. 

Sở Kiều Tịnh nhìn mà trợn mắt há mồm, cảm khái: "Không ngờ trong Kinh lại có nhiều quý nữ như vậy" 

Không biết lát nữa Bắc Thanh có hoa mắt không. 

Nếu thật sự nghiêm túc lựa chọn thì sẽ mất thời gian đấy. 

Dạ Chí Thần cười nhẹ: "Đương nhiên rồi, đây là Bất Dạ Thành, quan viên đương triều trên tam phẩm đều sống ở đây" 

Ngẫm lại thì thấy cũng phải thôi, dưới chân thiên tử đương nhiên là phú quý tụ hội. 

Không biết trong số quý nữ ở đây có ai được trở thành ứng cử viên hòa thân không. 

"Nhã Tịnh cô nương cũng tới à?" 

Sở Kiều Tịnh tinh mắt, vừa nhìn đã thấy bóng dáng liễu yếu đào tơ của Tôn Nhã Tịnh. 

Nàng ta vẫn như trước, được các quý nữ vây quanh ở giữa như mặt trăng được các vì sao vây quanh vậy. 

Dạ Chí Thần nhàn nhạt liếc nhìn, sau đó nói: "Dù sao cũng là ý của phụ hoàng, muốn tất cả các quý nữ đến tuổi đều tham gia, cho nên Hoàng tổ mẫu cũng không thể từ chối. 

Họ ở lại phía sau, không bị nhiều cặp mắt chú ý nên Nhan Đóa cũng thoải mái hơn, khi thì chạy tới bờ sông hái hoa, khi thì nhảy lên đập lá trên cây. 

Sở Kiều Tịnh nhìn Bắc Thanh, thấp giọng nói với Dạ Chí Thần: "Không phải để chọn người hòa thân cho Bắc Thanh ư? Sao hắn ta cứ như người ngoài cuộc vậy?" 

Dạ Chí Thần nhìn theo ánh mắt của nàng, cau mày không vui. 

Không biết vì sao hắn vô thức cảm thấy Bắc Thanh ở lại Thần Vương phủ là vì tiếp cận Sở Kiều Tịnh. 

Hắn hừ nhẹ một tiếng: "Ai biết hắn ta đang nghĩ gì? Suốt ngày đeo mặt nạ, che giấu khuôn mặt thật và tâm tư đi" 

Bản thân hắn cũng không nhận ra vẻ ghen tuông trong giọng nói của mình. 

Đối với hắn ta, Bắc Thanh là một mối đe dọa tiềm ẩn rất lớn, hắn phải cực kỳ thận trọng. 

Đoàn người đi trước đột nhiên dừng lại, Tôn Nhã Tịnh nói gì đó với các quý nữ rồi bước từng bước về phía trước. 

Nàng ta mỉm cười hành lễ: "Tịnh Nhi bái kiến Thần Vương, Thần Vương phi. 

Dạ Chí Thần hơi chần chừ: "Không cần đa lễ" 

Tôn Nhã Tịnh từ từ đứng thẳng dậy, trên môi nở một nụ cười. 

Mấy ngày không gặp, sắc mặt của nàng ta trông đã khá hơn nhiều, chắc là sau khi về cung, dưới sự giám sát của Thái hậu, nàng ta bắt đầu uống thuốc nên bệnh cũng thuyên giảm đi nhiều. 

Tôn Nhã Tịnh cười: "Mấy tỷ muội nói cứ đi tiếp thế này sẽ rất mệt, cảnh ở đây đẹp thế này, sao không dừng lại tại đây, cùng nhau chơi trò chơi, trò chuyện ạ?" 

Đương nhiên Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần không có ý kiến phản đối, dù sao họ cũng đến cho đủ quân số, nhân vật chính của chuyến đi chơi này là Bắc Thanh. 

Nàng đưa mắt nhìn Bắc Thanh, khóe môi Bắc Thanh hơi nhếch lên, hắn ta gật đầu nói: "Ý kiến hay, vậy nghỉ ngơi ở đây đi" 

Nói xong mấy người đồng loạt im lặng, nhìn Tôn Nhã Tịnh. 

Vẻ mặt Tôn Nhã Tịnh hơi mất tự nhiên, nàng ta giật giật khóe môi: "Vậy ta về nói với các tỷ muội." 

Nàng ta quay người bước đi, không ai ngăn nàng ta lại. 

Cho dù khi tới đã chuẩn bị tâm lý, nhưng trong lòng nàng ta vẫn không khỏi cảm thấy chua xót. 

Tôn Nhã Tịnh mím môi, bước nhanh về phía các quý nữ. 

Nhóm Sở Kiều Tịnh thong dong đi tới, ngồi xuống ở nơi khá xa. 

Không biết họ đang chơi trò gì mà ngồi thành vòng tròn, trông khá lạ. 

Nhưng vừa nãy đã nói không phản đối nên bây giờ nói gì cũng không hợp lý, thế là Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần cũng chỉ đành ngồi xuống. 

Những người ngồi ở đây đều là quý nữ, mà đương nhiên các nô tỳ không thể ngồi cùng chủ, vậy nên các nha hoàn mà quý nữ đưa tới lần lượt đi sang nơi khác chơi. 

Tuy Nhan Đóa cũng muốn chơi cùng Sở Kiều Tịnh, nhưng vì đã chọn giả trang thành nha hoàn nên nàng ta cũng không thể khiến Sở Kiều Tịnh khó xử, chỉ đành bĩu môi chạy vào vườn hoa bắt bướm chơi. 

Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần ngồi cạnh nhau, bên cạnh Dạ Chí Thần là Bắc Thanh. 

Không biết Dạ Thanh Bình bị chập dây thần kinh nào, nàng ta đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi ngồi xuống bên trái Sở Kiều Tịnh. 

Còn Dạ Tinh Húc, người nên tới để chơi nhất thì lại không biết đã chạy đi đâu, không thấy bóng dáng. 

Dạ Thanh Bình cao giọng nêu luật chơi. 

eyJpdiI6ImxvRERFb1hWZUpTWXdCZFF0eDhTVUE9PSIsInZhbHVlIjoiQ1BOUHBudVFaSkVqbkUzMkxsUnRYMU9tbGZka25LMU0zXC9VdVc0R1hpbjBnM0pvUTZRU1BVcHFtdzZEZDhzbGZNeFp0ZmIyb2s5ekcrdVZBa2x3OHlRRnBnZlJ6UWlLSjU5WCt0bktYQzQxYjdXZEE4cmw0aXBcL21va2dzYXZDYTc5VHh2TnNsYkFrbTh1alBsMk4zdE0zXC9uR0JzQ04yZW1jTW5LeVR0YnFRTzBVZHpqTEh2dTZwcXR5cWlUVUd4WWczVlhvaTFlWDhqVGVcL3dLellrV3RWUjlsYVplOEx4NE9oXC9zbzZpemErcHNSWkplMUx4UFY5ZzB5U3liQUo5OTRNZVwvT2ZjZnZLK1Nab1JOaENSbFAyMXRVbzNNQzdBTkszakJZRDgxbUpIQ3plQVRVMzVCMWRKcWg3WVdRYnYiLCJtYWMiOiI4ZWE3OTExODk1N2E2OGY3ZWM4NzMwNGI1MzBjMTYwNDdjODAwMzE3MTU2MjlmMjY3NDAyNGIxMWYwNzU4ZjFiIn0=
eyJpdiI6InFTOVJzeU9zR1hEVjZWWDBpV0UzWXc9PSIsInZhbHVlIjoiM0pRZERLSkVRNWtwUWVwNmR1VkQwdkEzalcyNjlkNDVuVnNqUUk4QjNsU0x4NXFab244aTd0cFVqanRtbjRnRGN4bU1wcVJcL2JOUmFlWWFKRXZlTzJGNU9pWjhaVzdjam1JWkRkU0pHXC8xMU5iT2NlY2lNandCNlhSUDUyTnlldUN0Q2RBaEp1WXNsSFlrXC9PMG9jNG5VcUlJckNJd0FHeVFaWk9DckhaTk83WitPaVdlZXlaN05yalNCcU9Pd2hTXC84djdPOTVRZ3RrTTFaZE0xNmliNGx5M2oxYm4yb1JNMGZJXC80aFpMTWVmOW9kbEIxTFA0UEpRMGJSOFhtQkFjeDVRUjFcLzk5V1NLaExhcGtCcFRLM24zdVRTQ1ZNdW5EamRZaUJvaFo2dzhYbTZYWlpxMlJ4czdkQ1Y3R1pFNEFUNGI1NmQ0SFdIUUZZZzBZd29lb0pRPT0iLCJtYWMiOiI5NjhkNzViNTY0ZTQzNjYwNWMzMzVlYzI3NTVlYmZhNzNiMTAxYzE2YmQ3ZWRmMWU2YTE4YmUwNTEzMzIxYTM2In0=

Dạ Thanh Bình chỉ vào tỳ nữ của mình, bảo nàng ta vỗ tay.

Advertisement
x