Dạ Chí Thần cũng cười nhạt bất đắc dĩ: "Đây là ý của phụ hoàng, cho dù Ngũ muội to gan hơn nữa chắc cũng không dám làm gì trước mặt phụ hoàng đâu." 

Chuyện lúc trước, trong lòng Hoàng thượng cũng đã để ý, nhưng để giữ tôn nghiêm của Hoàng gia, chỉ có thể hy sinh đích tử của Trịnh Quốc công. 

Nhưng lần này thì khác, đối tượng lần này là Đại Hoàng tử Tây Quận, không phải Hoàng thượng muốn giấu thế nào là có thể giấu thế đó, càng không phải Dạ Thanh Bình có thể hô mưa gọi gió. 

Chỉ với tính cách của Bắc Thanh, nếu Dạ Thanh Bình thật sự dám làm gì, e là hắn ta cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho nàng ta. 

Sở Kiều Tịnh gật đầu đồng ý: "Cũng đúng" 

Dù lần này Dạ Thanh Bình muốn dùng lại thủ đoạn cũ thì đối phương là Đại Hoàng tử Tây Quận, nàng ta cũng không thể đạt được ý nguyện. 

Hoàng thượng cực kỳ coi trọng lần hòa thân này, dù sao cũng liên quan đến quan hệ ngoại giao giữa hai nước, nếu Dạ Thanh Bình thật sự dám làm gì, chỉ e sẽ khiến chút bao dung cuối cùng của Hoàng thượng với nàng ta biến mất. 

Nhan Đóa nghe thấy được đi chơi thì hứng thú chạy tới: "Sư phụ, con cũng muốn đi chơi cùng" 

Bây giờ nàng ta vẫn thấy mọi thứ ở Bất Dạ Thành mới mẻ, hơn nữa Sở Kiều Tịnh đi đâu, đương nhiên nàng ta cũng đi tới đó. 

Sở Kiều Tịnh đang búi tóc, động tác dừng lại một chút: "Nếu ngươi muốn đi cùng cũng không phải không được, chỉ là sẽ phải chịu thiệt một chút, giả làm nha hoàn của ta" 

Dù sao lần đi chơi này cũng do Hoàng thượng tổ chức, mục đích là để chọn ra đối tượng hòa thân. 

Nếu nàng dẫn một người không liên quan gì đến chuyện hòa thân như Nhan Đóa theo, chỉ sợ sẽ có ảnh hưởng không tốt, còn mang lại phiền phức cho nàng ta. 

Nhan Đóa không chút để bụng, liên tục gật đầu nói: "Được ạ!" 

Sở Kiều Tịnh gật đầu, bảo Mai Anh giúp Nhan Đóa cải trang. 

Mai Anh và Nhan Đóa có dáng người gần giống nhau nên đưa quần áo của mình cho Nhan Đóa mặc, rồi lại chải tóc nha hoàn cho nàng ta. 

Nhan Đóa mặc trang phục nha hoàn cũng không giấu được sự nhanh nhẹn trong mắt và khí chất trong cử chỉ của mình. 

"Sư phụ, người thấy con thế này có được không?" 

Sau khi Nhan Đóa cải trang xong thì hứng thú cười tít mắt, còn quay trước mặt Sở Kiều Tịnh một vòng, dáng vẻ muốn được khen. Sở Kiều Tịnh không kìm được nói đùa: "Cô nương nhà nào mà xinh thế này, lát nữa bổn tiểu gia sẽ gọi nàng tới" 

Nhan Đóa đỏ mặt, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Sư phụ, sao người lại như thế chứ!" 

Sở Kiều Tịnh gạt đi suy nghĩ vui đùa, cười nhẹ dẫn Nhan Đóa ra ngoài. 

Nhan Đóa nhìn trái ngó phải, học theo dáng vẻ của nha hoàn, ngoan ngoãn đi sau Sở Kiều Tịnh, trông cũng rất ra dáng. 

Chỉ là dáng vẻ này trong mắt Bắc Thanh lại khiến hắn ta nhíu mày, không vui nheo mắt lại. 

Sở Kiều Tịnh lo hắn ta lại gây khó dễ với Nhan Đóa nên vội chắn trước mặt nàng ta, kéo tay nàng ta đi thẳng ra ngoài. 

Số người đi chơi lần này đông hơn lần trước, một đoàn người hùng hậu đi trên con đường nhỏ ở ngoại ô Kinh Thành, tản bộ bên dòng suối trong vắt dưới nắng ngày xuân. 

Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần đi cuối cùng trong đoàn người dài đằng đẵng, hờ hững chiêm ngưỡng cảnh đẹp xung quanh. 

Đột nhiên một giọng nói chói tai vang lên. 

"Vương phi đường tỷ, thì ra tỷ cũng tới à, sao không nói với muội muội một câu vậy? Vừa nãy muội cũng không nhìn thấy tỷ" 

Giọng nói quen thuộc này khiến Sở Kiều Tịnh hơi nhíu mày, nàng nhìn theo hướng phát ra âm thanh. 

Sở Mạn Nhu cười dịu dàng, đứng cạnh Dạ Minh Hiên, chỉ là nụ cười của nàng ta khá đắc ý. 

Sở Kiều Tịnh không biết nàng ta đang đắc ý cái gì, chẳng lẽ muốn thể hiện bây giờ đã ngang hàng với mình, đều là Chính phi như nhau ư? 

Tiếc là Sở Kiều Tịnh chưa bao giờ quan tâm đến những thứ phù phiếm này, dù nàng ta có khiêu khích thế nào thì trong mắt nàng cũng chỉ là một tên hề thôi. 

Không biết đến khi nào Sở Mạn Nhu mới hiểu ra điều này. 

Dạ Minh Hiên đứng đó, lặng lẽ nhìn Sở Kiều Tịnh rồi nhanh chóng quay đi, như thể tình cờ liếc qua chứ không phải cố ý. 

Sở Kiều Tịnh bình tĩnh lại, nhàn nhạt nói: "Hôm nay nhiều người tới đây như thế, không thấy cũng là bình thường" 

Hơn nữa mối quan hệ của nàng và Sở Mạn Nhu cũng chưa tới mức này. 

Nàng thấy hết những chuyện Sở Mạn Nhu làm trước đây, nàng chưa từng gây rắc rối cho nàng ta đã là nhân nghĩa lắm rồi. 

Nụ cười của Sở Mạn Nhu cứng lại, nàng ta nói: "Đường tỷ, chẳng lẽ Mạn Nhu làm gì sai ư? Sao tỷ lại xa cách với muội như thế?" 

Dáng vẻ không tự biết điều của nàng ta khiến Sở Kiều Tịnh đau đầu. 

Nàng ta làm gì chẳng lẽ không tự biết mà còn phải hỏi? Chẳng lẽ thật sự cho rằng mình làm rất hoàn hảo ư? 

Sở Kiều Tịnh thờ ơ nhìn nàng ta: "Ngươi nói vậy, để người ngoài biết còn tưởng ta bắt nạt ngươi đấy, huống hồ giữa chúng ta vốn đã xa cách, không phải sao?" 

Mỗi khi ở trước mặt nàng, Sở Mạn Nhu luôn tỏ ra đáng thương, làm như chịu uất ức lắm. 

Không biết nàng ta suốt ngày giả vờ như vậy có mệt hay không, cứ phải tạo ra hình tượng bị bắt nạt để khiến Sở Kiều Tịnh bị chỉ trích. 

Sở Mạn Nhu còn muốn nói gì đó nhưng bị Dạ Minh Hiền ngăn lại: "Ngậm miệng" 

Hắn ta không muốn thấy Sở Mạn Nhu làm mình mất mặt ở đây, nhất là trước mặt Sở Kiều Tịnh. 

Sắc mặt Sở Mạn Nhu tái đi, nàng ta không cam lòng ngậm miệng. 

Nàng ta chắc chắn rằng Dạ Minh Hiên đang bảo vệ Sở Kiều Tịnh, trong lòng càng thêm không vui. 

Nhan Đóa tò mò ló đầu từ sau lưng Sở Kiều Tịnh ra để nhìn, lập tức nhận ra người này chính là người đã gây sự với mình ở Y các hôm đó, bởi vì nô tỳ sau lưng nàng ta còn từng cãi nhau với mình. 

Nghĩ đến chuyện xảy ra ở Y các hôm đó, Nhan Đóa không vui bĩu môi, rụt đầu lại. 

Nhưng Sở Mạn Nhu vẫn nhìn thấy nàng ta. 

Mặc dù chỉ gặp một lần, nhưng nàng ta vẫn ghi nhớ chuyện xảy ra ở Y các hôm đó, bây giờ cũng đã nhận ra Nhan Đóa. 

Nàng ta chính là đồ đệ của Các chủ Y các, vì sao lại ở bên Sở Kiều Tịnh, còn là nha hoàn của nàng nữa? 

Thấy Nhan Đóa mặc trang phục nha hoàn, đương nhiên Sở Mạn Nhu cũng cho rằng Nhan Đóa chỉ là một nô tỳ nho nhỏ. 

Trong lòng nàng ta càng thêm hận Sở Kiều Tịnh, vì sao chỉ một đứa nha hoàn bên cạnh nàng cũng là đồ đệ của Các chủ Y các? 

Ánh nhìn thẳng thừng của nàng ta thu hút sự chú ý của Sở Kiều Tịnh, nhìn theo ánh mắt nàng ta, Sở Kiều Tịnh chợt giật mình. 

Sao nàng lại suýt quên Nhan Đóa và Sở Mạn Nhu đã từng gặp nhau ở Y các, mà dịp như này Sở Mạn Nhu cũng nhất định sẽ tới. 

Khi ấy Nhan Đóa đòi đi, nàng cũng không kịp nghĩ nhiều. 

Lòng Sở Kiều Tịnh hơi hoảng, nếu lúc này Sở Mạn Nhu tiết lộ thân phận của nàng trước mặt bao nhiêu người, chắc chắn sẽ gây ra náo động lớn. 

Nàng bình tĩnh ngước mắt nhìn Sở Mạn Nhu, nhưng lại thấy nàng ta bĩu môi dời mắt, vẻ mặt nhẫn nhịn. 

Sở Kiều Tịnh thở phào nhẹ nhõm, lòng thầm hiểu ra, nàng ta không dám nói linh tinh ở đây, càng không muốn nàng nổi bật trước mặt nhiều người. 

eyJpdiI6InNBcVhKTTZEdlwvNmJhYng1UkFIdXF3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IjNvd08rMmN2TjJkS0VKUFdrZjFtUUcrNlFDSnhSRVhOWGxpRlVIWjY4T3N1TDdWbHpjM3V3S0VaV2p1SlZhYXZ2aUgyWjhUQkJJXC85WkFPWk9ldDN6NDZoREwxUEN5MFo3TUNWTWNja0NGWTFcL3FxYXlEM1wvdEN2Zk5vVEszZjB1ZDQ0YVlJZmRzbFNISGF0cThYSGs5SXZ3enFHM2ZtMzUxYkdDRno2OXplS1R3S0tKaUhEQ3pTK21Da0Ixa2puYzZQQkJjTnExVzRTV25TcTVYN1wvZ3ZmYU8zYjJuTGJNZ0RZQXFCYnljQ0NoTlB4SHlSZnBuTjYzenVcL09oMDFIR1IyeEkwcDllTDJueUFQSmNOaGoyMXNYK1B2U2NodWE2XC9JaFIyMDNDWWpVRmdCbWJGYko3SkowdkxJeVU2VDBrNzV3cDBsVHVJajFtNnFpV2Q5djlIY2FXQkhoMEMycXdFRFVBOWFZZFNieWdqKzZZR3NGSkdZelJzVEVQWlVyYWhSNEtLZGZlSnJ1bW9cL0lNOE5ScnE0dmh0WXhOaE9aOFNicE05OUNuTHVacXhtT3p5RVYyam9COXc1V2FJMVNGIiwibWFjIjoiYWEyYjg4ZDJjMTMzM2RkMTc4NWU2NWY1YmU1ZmIyOTU2NWJmNzFhZmM5NTlhYTRlZTYxNjkzZTJmMGU0Y2E1NCJ9
eyJpdiI6InZVaU1ydlVHdXZxSVJCNEpSRW5ZMXc9PSIsInZhbHVlIjoibTdhMytVWVdYaG5oZTg4UGk4MHBZaTh0VnJ5dFB5ZUs4Vk5jd1N6bFZQdU1ZaDhBOEhhVm1rMG1PdHVsR2NxZWJCSjVDNk9PRlFoWExEUHpUTVhpdm9JNmg1VldlZEp3eFFJU1hoVVwvRk9JPSIsIm1hYyI6IjUzYTg5MjQ5YWQzMWI3YzE2MTcwZWQyMjBlOGU5ZjRkY2RlN2JhY2Q1M2VlNThjMDMyMzQyNjZkMWZjNjZlMzMifQ==

Như thế sau này vẫn phải để Nhan Đóa ở nhà, không thể thường xuyên đưa đi cùng, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ để lộ thân phận.

Advertisement
x