Dạ Tinh Húc chợt nhận ra mình lỡ lời, vội vàng giải thích: "Y thuật của Tam tẩu cao minh, đệ bái Tam tẩu làm sư, đến lúc đó chắc chắn có thể học được rất nhiều điều, như vậy đệ sẽ càng có cơ hội bái Tam Sinh thần y làm sư" 

Hắn ta thầm nghĩ dù sao Sở Kiều Tịnh và Hề Tam Sinh cũng là một người, hắn ta nói thế này cũng không coi là nói dối. 

Cho dù sau này bị Tam ca biết, đến lúc đó nể mặt Tam tẩu, huynh ấy cũng sẽ không làm khó hắn ta. 

Dạ Chí Thần sầm mắt nhìn thẳng vào hắn ta, khóe miệng nhếch lên: "Ồ? Một mình đệ nhận hai người làm sư, để Hề Tam Sinh biết sợ là sẽ không nhận đệ làm đồ đệ nữa đâu" 

Hắn cố ý muốn biết thêm một số tin tức hữu ích khác nữa từ Dạ Tinh Húc. 

Dạ Tinh Húc chớp mắt: "Việc này dễ thôi, bảo Tam tẩu không nói ra là được, đệ lén bái Tam tẩu làm sư" 

Hắn ta cho rằng mình đã nói rất kín kẽ rồi, lại giữ vẻ mặt bình tĩnh, chân thành nhìn Dạ Chí Thần. 

Nói xong hắn ta như sợ Dạ Chí Thần phát hiện ra điều gì lại vội bảo: "Tam ca, đệ chợt nhớ ra còn có việc phải làm, đệ đi trước đây, hôm khác đệ lại tới tìm huynh" 

Nói xong hắn ta chuồn đi thật nhanh. 

Ánh mắt Dạ Chí Thần lóe lên, đăm chiêu nhìn bóng lưng Dạ Tinh Húc. 

Hắn đến bên bàn rồi ngồi xuống, cụp mắt suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng lấy một bức vẽ từ trong ngăn kéo ra. 

Trên bức vẽ là một nam nhân phong thái lạnh lùng như tiên, vẻ mặt hờ hững xa cách, nhưng lại có nét ôn hòa mà một đại phu nên có. 

Hắn nhìn kỹ bức tranh, từ vẻ mặt đến quần áo cho tới thần thái, hắn đã nhìn không biết bao nhiêu lần. 

Thần y Hề Tam Sinh này dù là diện mạo hay khí chất đều giống Sở Kiều Tịnh đến bảy phần. 

Nửa đêm, Nhan Đóa vừa trải chăn ra thì nghe thấy tiếng gõ cửa. 

Giờ này rồi còn ai tới tìm mình nữa nhỉ? 

Nhan Đóa nghi hoặc chạy ra mở cửa, vừa mở ra, đập vào mắt là chiếc mặt nạ bạc lạnh lùng. 

"Sao huynh lại tới đây?" 

Nhan Đóa giật mình, thận trọng nhìn xung quanh, xác nhận không có ai mới nhanh chóng kéo hắn ta vào phòng. 

Nàng ta không muốn để người khác biết quan hệ giữa mình và Bắc Thanh. 

Bắc Thanh dò xét nhìn nàng ta bằng ánh mắt thâm thúy, nói với vẻ hơi khó hiểu: "Ta đến đây chỉ để nhắc nhở muội hãy tránh xa người của Hoàng thất Bất Dạ Quốc một chút" 

Sự tiếp xúc thân mật giữa Nhan Đóa và Dạ Tinh Húc hôm nay thật sự khiến hắn ta không thể yên tâm. 

Sau khi suy nghĩ hồi lâu, hắn ta vẫn quyết định tới nhắc nhở Nhan Đóa để nàng ta nhớ lại thân phận của mình. 

Nhan Đóa vô thức tưởng người hắn ta nói là Sở Kiều Tịnh, lập tức nhăn mặt không vui: "Vì sao? Ta có quyền tự do kết bạn mà!" 

Nàng ta lớn lên ở Dược Cốc từ nhỏ, không liên quan gì đến Tây Quận và Bất Dạ Quốc nên cũng không hiểu tình hình căng thẳng giữa hai nước. 

Nàng ta không biết quan hệ giữa hai nước là như thế nào, chỉ biết mình muốn đi theo Sở Kiều Tịnh. 

Nàng ta vội vàng phản bác khiến Bắc Thanh cảm thấy nàng ta đang nói thay cho Dạ Tinh Húc, vẻ mặt hắn ta cũng trầm xuống hơn, hắn ta lạnh lùng nói: "Muội là Quận chúa của Tây Quận, muốn gả cũng chỉ có thể gả cho dũng sĩ tốt nhất Tây Quận" 

Người không đáng trọng dụng như Dạ Tinh Húc, sao có thể xứng với nàng ta? Hơn nữa đó còn là người của Hoàng thất Bất Dạ Quốc, càng đừng nghĩ tới việc có liên quan tới muội muội của hắn ta. 

Nhan Đóa ngạc nhiên khó hiểu nhìn hắn ta, trong mất hiện lên sương mù: "Huynh đang nói gì vậy? Sao ta nghe không hiểu gì hết thế?" 

Cái gì mà gả với chả cưới, nàng ta bái Sở Kiều Tịnh làm sự chứ có phải muốn gả vào Thần Vương phủ đâu. 

Nàng ta cảm thấy lời Bắc Thanh nói tối nay rất khó hiểu, nàng ta chẳng hiểu gì cả. 

Nhưng Bắc Thanh lại trầm giọng nói: "Muội chỉ cần nhớ lời ta nói thôi, đừng dễ dàng trao đi trái tim mình" 

Nói xong, hắn ta nhìn Nhan Đóa thật sâu rồi quay người rời đi. 

Chỉ còn lại Nhan Đóa đang ngơ ngác, mờ mịt nhìn bóng dáng Bắc Thanh biến mất trong đêm tối, nàng ta gãi đầu khó hiểu rồi đóng cửa phòng lại. 

Nàng ta và Bắc Thanh đều không nhìn thấy Mai Anh đứng dưới hành lang, đúng lúc tình cờ nhìn thấy Bắc Thanh ra khỏi phòng Nhan Đóa. 

Mai Anh tình cờ đi ngang qua đây, trước nay nàng ấy luôn bước đi rất nhẹ, trời lại tối, nàng ấy đi từ đầu bên kia của hành lang nên hoàn toàn bị bóng tối che khuất. 

Nhìn thấy cảnh này, Mai Anh giật mình kinh ngạc, vội chạy về chính viện. 

"Vương phi! Người đoán xem nô tỳ đã nhìn thấy gì?" 

Sở Kiều Tịnh đang chải đầu trước gương, ngước mắt lên thấy Mai Anh nhiều chuyện thì buồn cười hỏi: "Có chuyện gì mà ngươi kích động thế?" 

Mai Anh cũng không vòng vo, lập tức nói luôn: "Vừa nãy nô tỳ đi ngang qua phòng của Nhan Đóa cô nương, nhìn thấy Bắc Thanh Đại Hoàng tử đi ra từ phòng nàng ấy. Người nói xem có phải Nhan Đóa và Đại Hoàng tử có quan hệ gì không?" 

Tay đang chải đầu của Sở Kiều Tịnh khựng lại, nàng hơi nhíu mày. 

Chẳng lẽ Bắc Thanh thật sự thích Nhan Đóa? 

Nhưng từ phép lịch sự, hắn ta là nam nhân, nửa đêm tới khuê phòng của Nhan Đóa có phải hơi thất lễ không? 

Trong lòng Sở Kiều Tịnh nổi lên nghi ngờ, cảm thấy Bắc Thanh sẽ không phải loại háo sắc không màng tới sự trong trắng của cô nương nhà người ta. 

Nhưng Mai Anh lại nhìn thấy rõ ràng, sẽ không vu oan cho hắn ta. 

Sở Kiều Tịnh nghĩ tới nghĩ lui cũng không hiểu vì sao Bắc Thanh lại đến tìm riêng Nhan Đóa, còn vào thời gian mập mờ thế này nữa. 

Nhan Đóa cũng không phải người cam nguyện chịu bắt nạt, nếu Bắc Thanh thật sự làm phiền nàng ta, có lẽ nàng ta sẽ hạ độc Bắc Thanh, nếu không thì cũng sẽ hét lên cầu 

cứu. 

Sao lại yên lặng để Bắc Thanh bình an vô sự rời đi như thế? Điều này không phù hợp với tính cách của Nhan Đóa. 

Trừ khi Nhan Đóa cũng có ý với Bắc Thanh? 

Nếu hai người yêu nhau thì chuyện này càng khó nói. 

Nếu là Bắc Thanh yêu đơn phương thì ngăn cản còn dễ, nhưng nếu Nhan Đóa cũng có ý thì ít nhất nàng phải tôn trọng ý kiến của nàng ta. 

Sở Kiều Tịnh trầm tư suy nghĩ một lúc rồi căn dặn: "Ngươi đừng nói chuyện này với ai nữa nhé" 

Nhưng chuyện này còn phải đợi nàng quan sát kỹ thêm đã, để xem là có chuyện gì rồi mới có thể quyết định. 

Nếu Bắc Thanh thật sự thích Nhan Đóa, nàng cũng không thể khiến Nhan Đóa chịu tổn thương. 

Hơn nữa lần này Bắc Thanh tới Bất Dạ Quốc là để hòa thân, có lẽ Nhan Đóa vẫn chưa biết điều này. 

Nếu hai người thật sự có mối tình thầm kín thì nàng phải tìm cơ hội làm sáng tỏ, không thể để Nhan Đóa ở trong bóng tối mãi như thế này được. 

Nghĩ đến đây Sở Kiều Tịnh thở ra một hơi, lông mày đang nhíu cũng dần giãn ra. 

Ngày hôm sau, trong cung truyền ý chỉ tới. 

Ý là sau buổi tiệc cưỡi ngựa vẫn chưa chọn ra được người phù hợp, vậy nên hôm nay lại tổ chức một chuyến đi chơi cho nam nữ đã đến tuổi, bảo Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh đi cùng. 

Sở Kiều Tịnh nhướng mày: "Lại là đi chơi" 

eyJpdiI6IjZraFYwVWE3aDB4cnJnMXF3aGU2K3c9PSIsInZhbHVlIjoiTDIyTGJQemNtNWdudyt0SlY1bDNrZ0N0bmJmck1yTU1IeFpvTnJFSUZQd1VMQXNtNVBvVmdDR293Y0VEcUVcL2NPRkl3ZWZudzhIQWthcFlnaVY2R01rSWN5b2lLQ0lsaWJJRUlUQ3ZCRXJVSm5ZT3JRU1wvd0lCc0pYazZRNTI2OXltOUdXT1dUQVc3QmxyRlZJcmtNalFzZ0RENlFZanhYNWQ3dHlCQzd5QTlmN2oxZDlcL0VhM0ZZd1E4TnhJdDk0a0EzXC9CSzRWWXJubnI0cE9sYlJOYzI4T296QUx0alBLendJVjdlQ2ZuWEdMOWhZS2I4SUVrS0VwNHJTd1JFWVZKSXFaQ2UwaWRlSWF4TkxtbnM1ekJXMFFWVGVGNTNoTGpPejVTNE16WTZ4Q3p0UGk2Y05Ob2toeGdXam51aFEzIiwibWFjIjoiZGY1OTZiMzE4NGY3NjAxMmQwNzFjYjRmYWFhZmU2NDBkMDNhNjRlMDEwY2I3MjQyNmY1MGY3ODYyMDViNWVhNSJ9
eyJpdiI6IlhNazBJQ0xPYU9hOStCMkpYWlFUSnc9PSIsInZhbHVlIjoiU3hrY3RuZEZaWFBWS2FWMGUzMDlFMENXbDd4cTNkZ3FvS1h1WUtBMDhQRlBpWFwvWERHU1dqbnBoeXA1b3puT3VvcDBIK0l6T2hIdTg4MVBEcFE4a1VcLytOVzJGclRZckVcLzlcL1hlbUFMTTdDVFFvc0lOZlBMdVdlREh4akEwbCt3MzhRREZ0VmhxVFBVcm5sM3pnR2JDdHFUcWVVbXJjTDlBajJqRHlhdWRIVWx6KytIRGJaMmh2THdVanY3WGY2SVlmeUpKSDh4YVlMYmxzZXM0TkFJRzVzSHd3ajIyOGttdWxaMHRWUFJlc0h6Y0VRVXZcL092OXlHaUpObGtlWmRNT3NHSnhLRTBJY3JcL01sYjVCNVhCalE9PSIsIm1hYyI6ImJhZGIyNjA4YTAwOTMyYjMyZDc3NDA0MzE4NTEzZTRhYzBjZDJiYjUwMDY5ZGU5MDYyN2Y5Y2FkMzdiNjAzNTAifQ==

Bây giờ nàng ta lại không muốn đi hòa thân, chẳng lẽ còn có thể hãm hại Bắc Thanh trong chuyến đi chơi này được sao?

Advertisement
x