Bắc Thanh khịt mũi, không chịu thừa nhận: "Chỉ e tới thăm ta là giả, nhân cơ hội lấy lòng người khác mới là thật. Thì ra ta chỉ là công cụ để ngươi đạt được mục đích à?" 

Hắn ta cho rằng người Dạ Tinh Húc lấy lòng là Nhan Đóa, vì thế giọng điệu càng thêm lạnh lùng u ám hơn. 

Mà những lời này cũng đánh trúng vào tâm tư Dạ Minh Hiền, hắn ta đảo mắt, hờ hững nhìn Bắc Thanh rồi cúi đầu nhấp một ngụm rượu. 

Mặt Dạ Tinh Húc đỏ tới nỗi sắp nhỏ ra máu, hắn ta cúi đầu không biết nói gì, có phần luống cuống. 

Hắn ta không ngờ lời nói vô ý của mình lại khiến Bắc Thanh gây khó dễ, nếu lời hôm nay bị Bắc Thanh nói cho phụ hoàng thì hắn ta sẽ rất thảm. 

Lời nói vừa rồi cũng không có ý gì khác, nhưng nếu bị kẻ rắp tâm giải nghĩa, sẽ không tránh được bị nói là hắn ta hả hê khi có người gặp họa, cố ý gây tranh chấp giữa hai nước. 

Nghĩ đến những hậu quả nghiêm trọng này, Dạ Tinh Húc luôn thoải mái phóng khoáng cũng không khỏi nhăn mặt. 

Dạ Chí Thần đặt ly rượu xuống, nhìn Bắc Thanh: "Đệ đệ ta xưa nay không được chín chắn, nếu có câu nào đắc tội Đại Hoàng tử, mong Đại Hoàng tử thứ lỗi" 

Dạ Tinh Húc không biết vì sao Bắc Thanh lại đột nhiên gây khó dễ, nhưng Dạ Chí Thần ở ngoài quan sát thì lại nhìn thấy rất rõ ràng. 

Hiện giờ hắn cũng không thể trơ mắt nhìn Dạ Tinh Húc chịu thiệt được, lập tức đứng ra bảo vệ. 

Sở Kiều Tịnh vẫn luôn cụp mắt im lặng lúc này cũng lên tiếng: "Chỉ là một câu nói thôi, sao Đại Hoàng tử phải làm lớn chuyện lên như thế?" 

Sở Kiều Tịnh cũng thấy là Bắc Thanh bất ngờ gây khó dễ, tỏ ra ghen tuông trước mặt Nhan Đóa. Nhưng nàng biết Dạ Tinh Húc và Nhan Đóa không phải quan hệ mà hắn ta nghĩ, vậy nên cũng không thể trơ mắt nhìn Bắc Thanh gây khó dễ cho Dạ Tinh Húc. 

Huống hồ bây giờ Dạ Tinh Húc đã là đồ đệ của nàng, nàng cũng nên cố gắng ra sức bảo vệ. 

Dạ Tinh Húc nghe thấy nàng nói giúp mình mà lòng vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. 

Sắc mặt Bắc Thanh không khá hơn, hắn ta chỉ liếc nhìn Dạ Tinh Húc và Nhan Đóa, cúi đầu buồn bực uống rượu, nhưng cũng không nói thêm gì nữa. 

Dạ Minh Hiên quan sát vẻ mặt mấy người, hứng thú nhìn vẻ mặt của Bắc Thanh, môi hơi cong lên. 

Không biết tiểu đồ đệ của Sở Kiều Tịnh có lai lịch gì mà lại quen được Dạ Tinh Húc, bây giờ lại thấy hình như Bắc Thanh có hứng thú với nàng ta, có lẽ chuyện hòa thân này vẫn chưa thể đi đến quyết định, đến cuối cùng cũng chưa chắc người được chọn sẽ là ai. 

Chuyện hòa thân giữa Tây Quận và Bất Dạ Quốc vốn đã thu hút rất nhiều sự chú ý, bây giờ hướng đi của mọi việc lại ngày càng trở nên khó hiểu, đúng là thú vị. 

Mấy người cố giữ vẻ mặt ôn hòa, lại cùng nhau nâng ly uống rượu. 

Mãi cho đến khi trong lòng mấy người đều thấy hơi mất kiên nhẫn, Bắc Thanh mới đứng dậy, bình tĩnh nói: "Tối qua không được ngủ ngon, bây giờ ta hơi buồn ngủ, xin phép đi trước." 

Hắn ta chỉ liếc Dạ Tinh Húc từ khóe mắt, cảm thấy trong lòng rất tức giận, nhất là khi thấy Dạ Tinh Húc và Nhan Đóa đứng gần nhau nhưng lại phớt lờ bọn họ, chỉ vây quanh Sở Kiều Tịnh. 

Huống chi hắn ta ở đây cũng đã lâu, Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiên nói chuyện rất kín kẽ, Dạ Tinh Húc thì lại là kẻ vô tư vô tâm, hắn ta cũng không thăm dò được gì, ở lại đây cũng chỉ lãng phí thời gian. 

Dạ Minh Hiên cũng đứng dậy nói: "Nếu vậy thì Đại Hoàng tử nghỉ ngơi đi, hôm khác bổn vương sẽ tới thăm tiếp" 

Người muốn gặp hôm nay cũng đã được gặp, cuộc vui muốn xem hôm nay cũng đã xem, còn bất ngờ biết thêm được một tin thú vị. 

Hôm nay Dạ Minh Hiên tới Thần Vương phủ cũng coi như không uổng công. 

Dạ Chí Thần nhìn hắn ta từ khóe mắt. 

Vẫn còn muốn tới à? Hắn sẽ không cho hắn ta cơ hội đường đường mà tới nữa đâu, đừng tưởng hắn không biết hắn ta có ý đồ gì. 

Ánh mắt hắn tối lại, khóe môi cong lên nụ cười đầy mỉa mai trào phúng. 

Bắc Thanh và Dạ Minh Hiên lần lượt rời đi, Dạ Tinh Húc cũng chuẩn bị chuồn. 

Hắn ta vốn muốn tới hóng chuyện, vừa nãy ở đây hồi lâu cũng nhìn ra được đao quang kiếm ảnh giấu sau sự bình tĩnh ngoài mặt, thật sự rất đáng sợ. 

Hơn nữa không biết vì sao Bắc Thanh luôn nhắm đến hắn ta. Hắn ta nghĩ, mình đến giữa chừng mà cũng bị liên lụy, chịu đựng cơn giận vô cớ của Bắc Thanh, đúng là oan ức. 

Dạ Tinh Húc vừa định ra khỏi lương đình thì bị Dạ Chí Thần gọi lại: "Đệ theo ta đến thư phòng." 

Dạ Tinh Húc mới đi được hai bước bỗng dừng lại, ngoan ngoãn quay đầu, ủ rũ đi theo Dạ Chí Thần. 

Hắn ta còn tưởng Dạ Chí Thần sẽ dạy cho mình một bài học vì đã đắc tội Bắc Thanh. 

Nhưng chuyện hôm nay đúng là do hắn ta suy nghĩ không kỹ, suýt nữa đắc tội Bắc Thanh, cho nên hắn ta cũng không dám trái lời. 

Nào ngờ vừa vào cửa Dạ Chí Thần đã hỏi: "Đệ thấy cô nương Nhan Đóa này thế nào?" 

Ánh mắt hắn nhìn Dạ Tinh Húc khác lạ, đầy thăm dò. 

Hành vi của Dạ Tinh Húc hôm nay thật sự khác thường, ngoại trừ việc nói rằng hắn ta thích Nhan Đóa, hắn thật sự không nghĩ ra lý do gì có thể khiến Dạ Tinh Húc lấy lòng Sở Kiều Tịnh như vậy. 

Nhưng sau khi quan sát một lúc, hắn lại thấy ánh mắt Dạ Tinh Húc nhìn Nhan Đóa không giống như ánh mắt nam nhân nhìn nữ nhân mình yêu thích. 

Vì vậy hắn lại hơi không chắc chắn. 

Chẳng lẽ người Dạ Tinh Húc thích không phải Nhan Đóa mà là Sở Kiều Tịnh? 

Nghĩ tới đây, khí thế quanh người Dạ Chí Thần trở nên lạnh lẽo. 

Nhưng Dạ Tinh Húc chỉ nghi ngờ nhìn hắn rồi đáp: "Huynh hỏi về con nhóc thối tha kia làm gì?" 

Con nhóc thối tha luôn muốn ngăn hắn ta bái sư, cuối cùng còn mặt dày làm đại sư tỷ của hắn ta, hắn ta có thể cảm thấy nàng ta như thế nào được? 

Hắn ta chợt nghĩ tới điều gì đó, bỗng mở to hai mắt: "Chẳng lẽ huynh thích Nhan Đóa? Không được!" 

Ánh mắt Dạ Chí Thần thay đổi, tưởng là hắn ta ghen vì Nhan Đóa, nhưng lại nghe hắn ta nói tiếp. 

"Như vậy Tam tẩu sẽ giận đấy, Tam tẩu giỏi giang như thế, sao huynh có thể tơ tưởng tới nữ nhân khác như vậy? Còn là đồ đệ của Tam tẩu nữa, huynh không thể khiến Tam tẩu đau lòng được" 

Dạ Tinh Húc lải nhải khiến Dạ Chí Thần rất đau đầu. 

"Từ khi nào đệ lại quan tâm Tam tẩu của đệ đến vậy?" Dạ Chí Thần nhìn hắn ta bằng ánh mắt nặng nề. 

Dạ Tinh Húc nói với vẻ đương nhiên: "Đồ đệ quan tâm sư phụ là chuyện hết sức bình thường mà" 

Lời nói vô thức buột miệng thốt ra của hắn ta lại khiến lòng Dạ Chí Thần dậy sóng. 

Dạ Chí Thần nhíu mày hỏi: "Sư phụ? Ai là sư phụ của đệ?" 

Dạ Tinh Húc không nhận ra ý thăm dò trong lời của hắn, thành thật trả lời: "Đương nhiên là Tam tẩu rồi, đệ đã bái Tam tẩu làm sư" 

Hắn và Dạ Chí Thần vốn đã thân thiết, khi nói chuyện cũng không câu nệ, vừa nãy Dạ Chí Thần hỏi như thế hắn ta cũng vô thức trả lời thật, không phát hiện có gì không đúng. 

Dạ Chí Thần hơi sửng sốt, ánh mắt nhìn Dạ Tinh Húc trở nên phức tạp. 

Dù hắn cũng biết trước đây Dạ Tinh Húc điên cuồng vì Thánh y Hề Tam Sinh thế nào, hắn ta ngưỡng mộ Hề Tam Sinh, một lòng muốn bái Hề Tam Sinh làm sư. 

Dạ Tinh Húc trước nay rất vô tư, nhưng để được bái sư mà khiêm tốn hơn rất nhiều, còn thường xuyên đến Thái Y viện học hỏi thái y, lại đọc rất nhiều sách y. 

eyJpdiI6Ik4wNUk3Rk5EUVVGRVNmU0Z6WTZ6Z2c9PSIsInZhbHVlIjoibUxSWG1pRlYwZ3lOUCtiR0krNjJ3b014VHJcLzVxdkh6ZjVhSWxwSERIRHBIQ0MrdE12OEtUVDZwMFwvQXdUVTA2WVwvejgwSmtlXC9zNXBvdFgzZ3BZMTRmTGVUVVVQdDBOVVFickpWMURDMTJPalc5XC9uWnNZRW16OFZxaE9CTU9zUjBNQ1NoMFZHQWlNOW9icVpnUkxTXC9YbUIrKzROVTR0aG5DNG4xc3BWMW16MktXQVZ1S2FmYm4rK01NXC81Z0JFcERGZmZ4WVdWUUtTOFVKNnZKYkEyekpXbkxrZXBwQituNjJiUDI4N1IyNllQcWp1Y3k3b2Y2KzZGd1NacWR3UmxkZG9vS0hJYlNsTTVPWjNZS3JCSXUxUE1LQTA5M2JKY3M5SllBR05DcjhXeGFLT0ZqZFZYK3doc3U0c3ExUVI2djFOS2ZPOThFVFlYelRSUHFQVTM1SFFaQmZaTG9GTDVIUFlBVGh0STZ3ZzU5dForRDgrcEswY3VRazhRSXVleUNRNUdBcStQa0FqWENzU1RkZjJXM05hdFliYW5HckZ0QlFGVTdXVUpSclFWMlhoNlF5SUpRSDFNazl2ZHZQek0iLCJtYWMiOiJhMzczODZiZTRhNmFlZmM4NWUzM2M5ODhhNWE5ZTE2YWM0NzRiOWYwMGMxOWUyY2I0NzQ4Yjg3ZWZhOTk1NmJhIn0=
eyJpdiI6IkJPWjZqQVFwMTdwamlnVG9nK2Vqbmc9PSIsInZhbHVlIjoicFkyb2RwKzk1R3lGM0k1blhLTDRGRHVsRTdmaUVGZGFqZW5LM3JsNFRDMVdzOTYwaEViQmdJZHlKSUMzNGd4dGdIWmFUejNDWTdFZGlhelJLcVNNdHF0dFNZYldTUEJsZDZoMW1RZnlRdDBwa3pGMzR4RkNIUmlwU2FweXJ0NWFxZ2ZVZUFIcnR4WlNucjdFcHVMdkgzeFwvOXhJb0VEN0hBa1ErQTdxd0hyNXkyWmtORVwvNGE2a0pTbGd2bnJFSkxuNnhJXC9CTkQ2MGpqV3UyZlRlajd0eWx3VzNHM1Q4elZtMjZraGFHUldHdFRaVTdFOUNKNDNBd0IybG9TR1dnZUw4NThjWG1uM3FyY1E4dUxqbFB1aUE9PSIsIm1hYyI6ImU4ZmI0ODQwZGFiOTdjMzI1NmY3Y2JiNDg5YTczOGY2YzYwMzZmMTI5YzQxZDliZTg4YTI2OTllYTNhMzFkZjIifQ==

Đột nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu, Dạ Chí Thần dần nheo mắt lại.

Advertisement
x