Sở Kiều Tịnh cũng gật đầu đồng ý: "Nhan Đóa nói đúng, nếu ngươi muốn nhập môn thì theo lý mà nói, đúng là phải gọi nàng ấy là sư tỷ" 

Dạ Tinh Húc trợn tròn mắt, nhìn Nhan Đóa chằm chằm: "Ta? Gọi nàng ta là sư tỷ á?" 

"Ừ hứ. Nhan Đóa ngẩng đầu, khuôn mặt đầy đắc ý. 

Dạ Tinh Húc bình tĩnh lại, suy nghĩ một chút rồi cắn răng như chấp nhận số phận: "Sư tỷ thì sư tỷ! Chỉ cần sư phụ chịu nhận con làm đồ đệ, bảo con làm gì cũng được!" 

Không chỉ Nhan Đóa sửng sốt mà đến Sở Kiều Tịnh cũng ngạc nhiên nhìn hắn ta. 

Không ngờ Dạ Tinh Húc lại quyết tâm bái nàng làm sư, đến mức sẵn sàng gọi Nhan Đóa là sư tỷ. 

Hai người này cứ gặp nhau là cãi cọ, không ngờ Dạ Tinh Húc có thể thỏa hiệp như vậy. 

Sở Kiều Tịnh nhìn Nhan Đóa đang ngơ ngác tại chỗ, nói: "Nếu hắn đã không có ý kiến gì thì ta nhận tiểu sư đệ này thay ngươi nhé?" 

Nhan Đóa buồn bực bĩu môi, không vui nhìn Dạ Tinh Húc, miễn cưỡng gật đầu. 

Dạ Tinh Húc mừng rỡ, vội khom người hành lễ: "Đồ nhi tham kiến sư phụ" 

Hắn ta cười nhìn Sở Kiều Tịnh, nụ cười khá chân thành chất phác. 

"Khụ, còn có đại sư tỷ ta đây nữa, ngươi không định bái kiến ta đàng hoàng à tiểu sư đệ?" Nhan Đóa chống nạnh nhìn hắn ta, rất có dáng vẻ của người làm đại sư tỷ. 

Dạ Tinh Húc nhìn nàng ta, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nhìn ngươi như vậy mà còn đòi làm đại sư tỷ.." 

"Sư phụ! Người xem hắn đi, vừa nãy còn nói nghe lời người, bây giờ đã bằng mặt không bằng lòng rồi, ở trước mặt người mà cũng không chịu nhận người làm đại sư tỷ là con đây. 

Nhan Đóa kéo tay áo Sở Kiều Tịnh tỏ vẻ tủi thân, muốn nàng ra mặt cho mình. 

Dạ Tinh Húc lập tức quýnh lên, sợ Sở Kiều Tịnh đổi ý nên vội cúi đầu thỏa hiệp: "Ta sai rồi, đại sư tỷ!" 

Chỉ là, ba chữ "đại sư tỷ" gần như được hắn ta cắn răng nghiến lợi nói ra. 

Nhan Đóa cũng không so đo với hắn ta, được hời nên rất hài lòng, cười híp mắt nói: "Tiểu sư đệ ngoan lắm" 

Dạ Tinh Húc đen mặt, ghét bỏ quay mặt đi chỗ khác. 

Nếu không vì Tam Sinh thần y thì hắn ta sẽ không nhịn nỗi nhục này đâu. 

Hắn ta đột nhiên nghĩ tới điều gì, nghiêm mặt hỏi: "Sư phụ, Tam ca có biết thân phận của người không?" 

Vừa nãy lúc ở lương đình, Nhan Đóa bịt miệng hắn ta, sợ hắn ta nói ra thân phận của Sở Kiều Tịnh, cũng có nghĩa là bây giờ vẫn rất ít người biết thân phận thật của Hề Tam 

Sinh. 

Mà có thể hắn ta chính là một trong những người biết đầu tiên. 

Nghĩ tới đây, hắn ta lại không khỏi nhếch miệng cười, có vẻ đắc ý. 

Vẻ mặt Sở Kiều Tịnh hơi thay đổi, nàng trầm ngâm: "Hắn vẫn chưa biết, tạm thời ngươi cũng đừng nói cho hắn chuyện này, đến khi thích hợp, ta sẽ tự nói với hắn" 

Hiện giờ nàng vẫn không biết nên nói với Dạ Chí Thần thế nào về chuyện của Y các và Lạc Ẩn, cũng không biết sau khi nghe xong hắn sẽ có tâm trạng và phản ứng thế nào. 

Nàng chỉ vô thức cảm thấy bây giờ vẫn chưa thể nói với hắn. 

Hơn nữa trước đó đã che giấu rất nhiều, đột nhiên nói hết mọi chuyện cho hắn, nàng sợ hắn càng khó chấp nhận được. 

Mặc dù Dạ Tinh Húc không hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Con hiểu rồi, sư phụ yên tâm, con nhất định sẽ không lỡ miệng đâu!" 

Sở Kiều Tịnh gật đầu hờn trách: "Vừa nãy hai ngươi đột nhiên chạy đi, không nói với Nhị ca Tam ca ngươi tiếng nào, e là bây giờ trong lòng họ đã nảy sinh nghi ngờ rồi" 

Khi ra khỏi lương đình, nàng nhìn thấy ba nam nhân trong lương đình đều mang vẻ mặt khác nhau, có lẽ trong lòng đã bắt đầu suy đoán mối quan hệ của Dạ Tinh Húc và Nhan Đóa. 

Dạ Tinh Húc đỏ mặt liếc nhìn Nhan Đóa: "Còn không phải người nào đó kéo con đi sao?" 

Cũng không biết hắn ta bỗng nhiên đỏ mặt là vì bị Nhan Đóa chọc giận, hay là nghĩ tới sự tiếp xúc thân mật vừa rồi giữa hai người. 

Nhan Đóa chợt mở to mắt: "Này, đó là tại ngươi suýt chút nữa làm lộ thân phận của sư phụ mà" 

Tên ngốc này, nếu không phải vừa nãy nàng ta kịp thời bịt miệng hắn ta lại rồi kéo ra ngoài thì chắc chắn vừa nãy ở lương đình hắn ta đã nói ra chuyện Sở Kiều Tịnh là Hề Tam Sinh trước mặt mọi người rồi. 

"Được rồi được rồi, về trước đã rồi nói" 

Thấy hai người lại sắp cãi nhau, Sở Kiều Tịnh vội ngăn lại. 

Nàng nghe hai người cãi nhau là tai lại thấy đau. 

Không biết sao tinh lực của hai người này tốt thế, cứ gặp là cãi, không hề biết mệt. 

Dạ Tinh Húc tự biết mình đuối lý nên hậm hực cúi đầu, không nói thêm gì nữa. 

Trở lại lương đình, Dạ Chí Thần vẫn đang ngồi đó với hai người, vẻ mặt không buồn không vui. 

"Nhị ca, Tam ca, Đại Hoàng tử" Dạ Tinh Húc gãi đầu hành lễ với ba người. 

Vừa rồi hắn ta vội vã rời đi đúng là hơi thất lễ. 

Dạ Chí Thần nhướng mày nhìn hắn ta, hỏi: "Hôm nay cơn gió nào đưa đệ tới đây vậy?" 

Dạ Tinh Húc cười hì hì bảo: "Đệ nghe nói Nhị ca và Đại Hoàng tử đều ở đây nên tới góp vui ấy mà" 

Lời này không phải nói dối, hắn ta vừa nghe nói Dạ Minh Hiên và Bắc Thanh đều đến Thần Vương phủ, trong lòng cũng muốn góp vui nên đến cơm cũng chẳng ăn đã vội tới đây. 

Nhưng không ngờ lại gặp Nhan Đóa ở đây, biết được thân phận thật của Sở Kiều Tịnh, đúng là niềm vui bất ngờ. 

Nói rồi, hắn ta vội bước lên lau ghế đá, nói với Sở Kiều Tịnh đang chắp tay sau lưng bên cạnh: "Tam tẩu ngồi đi." 

Vẻ nịnh nọt của hắn ta thu hút sự chú ý của ba người còn lại. 

Sở Kiều Tịnh nhướng mày, thản nhiên ngồi xuống. 

Có lẽ lời dặn vừa rồi của nàng đã bị Dạ Tinh Húc coi là gió thổi qua tai, làm lộ liễu thế này cứ như sợ người khác không biết họ có quan hệ qua lại vậy. 

Dạ Tinh Húc lại lập tức rót rượu cho nàng, động tác vô cùng tự nhiên. 

Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiên đều nhìn hắn ta với ánh mắt thăm dò, còn Bắc Thanh thì cau mày, ném ánh mắt như dao sắc tới. 

Bắc Thanh lại nhớ tới dáng vẻ Dạ Tinh Húc và Nhan Đóa rời đi vừa rồi, tuy là Nhan Đóa động tay nhưng hắn ta cảm thấy trông Dạ Tinh Húc không được nghiêm túc. 

Hơn nữa hắn ta còn là người của Hoàng thất Bất Dạ Quốc. 

Ánh mắt Bắc Thanh lạnh hơn, nhìn Dạ Tinh Húc bằng ánh mắt lạnh như băng. 

Dạ Tinh Húc hồn nhiên không nhận ra, mỉm cười rạng rỡ. 

Mặc dù lúc trước Dạ Tinh Húc đã có cái nhìn khác về Sở Kiều Tịnh, nhưng vẫn chưa nhiệt tình đến mức này. 

Bây giờ thái độ của Dạ Tinh Húc thế này có lẽ là vì thật sự đã thích Nhan Đóa, yêu ai yêu cả đường đi lối về nên mới nghĩ mọi cách lấy lòng Sở Kiều Tịnh. 

Đây là suy nghĩ nhất trí trong lòng cả ba nam nhân. 

Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiên không có ý kiến gì, cũng không có lý do gì để ngăn cản. 

Dù sao cũng là chuyện riêng của Dạ Tinh Húc, nếu hắn ta thật sự thích Nhan Đóa thì người khác cũng không thể bàn tán. 

Nhưng Bắc Thanh nghĩ tới đây, sắc mặt lại càng u ám. 

Hắn ta đột nhiên trầm giọng lên tiếng: "Tối qua bổn hoàng tử bị thương ở dịch quán Bất Dạ Thành, suýt nữa thì chôn thân trong biển lửa, thế mà với Húc Vương lại chỉ là tới để góp vui?" 

eyJpdiI6ImhcL1JTQWs5VDhBcGtzOG1QVUpLc3pRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlhLbGtiTUpSSjVWVVdqVzNHOGxMWm1DK1drRkZreWpta3dhZlQwZXZvQlhrdnlQXC9hVHRlV095aDNRTEEzZlhGY1ZSR2xNRHRYTlBcL3dTMlJHTFUraDJLV053SWtNSjd3a2x0U2xUeTBWSGZlc0UwSmtZWHRkVVgrVEdUVkVMV3BDaE9hdjJXMktSaHJtYTEwXC9oRDVnR1wveWRldk1JSzBtQlwvaHhVS1pIaVZ3RlhcLzhZcFZhMnNNQlwvdndRVXM1MURsMU4yMjNkRnJVVzNuMUJGdTBCbWMySmpaZVRZTVZwUVhaOVwvOUZGc2NObmQzMVRPV2swNVQ2V1h5OHgrRTVlR0JGV2puRXZOTmV4Y0ZMZjZEVHY0SmhlQzdqalk2UnNqRjRtSytoU0FVWTdoczBvSVZCa3Q4YkV5dmFcL1c3U0hKVFwvNm5VdVh2SHA4SEw2SHRcL2xxSnpQc2lNbktFSEZGRmVPMkNSbFdOUWxxdkx4RjY2RmNmempyTFZtZFRqVjFucUtMUjBSOFcrXC9WNE9STTVyR0lBZHc9PSIsIm1hYyI6IjdkMDE2ZjllZmU2MGZjZGI5YTc3YmE2MGNiMGY1NjVhZGQwMDQyMzFjYjhmNjljODY3YTdlNzcwMTAwZTIxYzEifQ==
eyJpdiI6InR3SzFURGJIVHo1Z1wvOUFUMm9Va3VBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlRLNk9pKzgySXRzb3RwbTIwMFhVS09RXC9VUDBtS0hjTGpPS3lnRk9pTmJ5NFVLb3I2YVZEUEcydGdNUkxrTnN4dktJSSt6TERtK2Z2UWFDRzhodnFZbmlmNVhrMlhRTFN5QUFlcTlBSXlMSUpzam1Md0JLT0l5Y2hDSEhwYzZTYkJUeVg3TFU4MDhuOVJLdlRhckpBazZwSENVWFRqaVVvT3dURmJiQmNSbmVPXC9KdHhXdVh1VkFMWHkzMXNVMEVaZ3NjYndWa3dvM1NIcUkxTVhnN1VoMDJ5YUFYMUllNENITkFua3dWRWhyU2E5aUVIa3hmejlVN2NTRzhEVG1PQkF2YytadFwvQmxjXC85eEF1aU9mVnZIRXJlaFhIbWVUbmNmeXEzTThKOUN4dWh3QmNJRVZkckE0RGxUZVwveXNwQVRidWo0UlUxZ3hpUyt1eUs2dDhmRFAyTVZDUkZIa3oxVHpmdElPUVwvWlwvTXM4bUxVejkrcWFNb0Q0UUx3TkVVMDFTWlBXb29YMjJvOTByYmc3ZGY0RDVuRTVVMHhTNUJKSENJWkFKMDFYZ2ljXC80VlpBeFdjTzF1ZjYzTnp4c2xqTE5VVHNJZFVxckpNbTRPTDVkaGx4T1RYVVFlMmRXZ1VIV2cweENNMzN5RVk9IiwibWFjIjoiNzNlN2JmZDk5ZDI2MmZmNDg1NDA2MzQ0OTZjMGRhMDkzODFlM2VjMDJiOWMyMWJiOGYwN2YxM2Q2OWYxZDExOCJ9

Nếu hắn ta tới sớm hơn, nhìn thấy sóng ngầm giữa họ thì cũng sẽ không tùy tiện nói ra câu đó.

Advertisement
x