Nhan Đóa kéo Dạ Tinh Húc chạy đi thật xa, tới tận hồ nước nhân tạo.
Thấy xung quanh không có ai, Nhan Đóa mới buông Dạ Tinh Húc ra.
Nàng ta mở to mắt, hai tay chống nạnh: "Cái tên này, vừa nãy ngươi định nói gì thế hả?"
Suýt nữa đã để kẻ không biết giữ mồm giữ miệng này nói ra hết rồi.
Nếu vừa rồi nàng ta phản ứng không nhanh thì rất có thể đã xảy ra chuyện lớn.
Dạ Tinh Húc không trả lời mà mở to mắt nhìn nàng ta, cao giọng hỏi: "Sao ngươi lại ở đây? Còn gọi Tam tẩu là sư phụ nữa?"
Một tia sáng lóe lên trong đầu hắn ta, nhưng hắn ta nhất thời không thể tìm ra được mối liên hệ.
Nhan Đóa chột dạ nháy mắt, lắp bắp nói: "Chuyện, chuyện này à, nói ra thì dài lắm"
Nàng ta đang định tìm lý do để lấp liếm cho qua.
Nhưng Dạ Tinh Húc lại nhíu mày: "Không đúng! Ngươi nói Tam Sinh thần y là sư phụ của ngươi, nhưng vừa nãy ngươi lại gọi Tam tẩu là sư phụ!"
Hắn ta càng nói càng có hứng, Nhan Đóa nghe mà giật mình.
Hắn ta như đã nắm được manh mối nào đó, vẻ mặt rất kích động: "Ta biết rồi! Tam tẩu chính là Tam Sinh thần y, đúng không?"
Nhan Đóa mở to mắt nhìn hắn ta, sao trước đây không phát hiện hắn ta cũng thông minh nhỉ? Không ngờ lại đoán ra được rồi.
Còn chẳng cho nàng ta cơ hội bịa lý do nào.
Sở Kiều Tịnh vừa đi tới thì nghe thấy câu này
Thấy Nhan Đóa sốt ruột toát mồ hôi, Sở Kiều Tịnh chỉ đành lên tiếng: "Ngươi nói đúng, ta chính là Hề Tam Sinh"
Dạ Tinh Húc biết quan hệ giữa Nhan Đóa và nàng, không có lý do gì hợp lý thì không thể lừa được.
Hơn nữa chuyện này sớm muộn gì cũng bại lộ, không cần cố ý giấu giếm, nói thẳng cho hắn ta luôn cũng được.
Dạ Tinh Húc không biết nên ngạc nhiên hay bất ngờ nữa. Hắn ta ngơ ngác hồi lâu, nhìn chằm chằm Sở Kiều Tịnh, vẫn chưa hoàn hồn từ sau cơn sốc nàng chính là Hề Tam Sinh.
Đúng vậy, thật ra hắn ta nên nghĩ tới điều này từ lâu mới phải, thời điểm Hề Tam Sinh trở nên nổi tiếng cũng chính là lúc Sở Kiều Tịnh dần xuất đầu lộ diện.
Hắn ta đã nghe nói Hạ Lan thần y đích thân tới Thừa tướng phủ để chữa chân cho Sở Kỳ Dương, nhưng cuối cùng chân của Sở Kỳ Dương lại do Sở Kiều Tịnh chữa khỏi.
Sau đó nữa, Hạ Lan thần y đã xuất hiện ở Y các.
Sao hắn ta lại không nghĩ đến mối liên hệ giữa hai chuyện này chứ!
Y thuật của Sở Kiều Tịnh siêu phàm, y thuật của Hề Tam Sinh cũng đỉnh cao, sao hắn ta lại không nghĩ tới chỉ trong thời gian ngắn ngủi, sao Kinh Thành lại đột nhiên xuất hiện hai người có y thuật cao minh như vậy.
Thật ra rất nhiều chuyện đã có manh mối từ lâu, chỉ là khi ấy hắn ta không phát hiện ra, cũng không liên kết những chuyện này lại với nhau thôi.
Nhan Đóa nhìn thấy Sở Kiều Tịnh thì chớp mắt, nhỏ giọng thì thầm: "Sư phụ, có phải con gây rắc rối cho người rồi không?"
Sở Kiều Tịnh dịu dàng cười với nàng ta, an ủi: "Không đâu"
Dù sao giấy cũng không gói được lửa, nàng hiểu đạo lý này.
Dạ Tinh Húc sững sờ một lúc lâu mới hoàn hồn từ sau cú sốc nặng.
Hắn ta bình tĩnh lại, gương mặt từ ngơ ngác chuyển sang ngạc nhiên mừng rỡ.
Nếu Tam Sinh thần y là Tam tẩu, vậy chẳng phải hắn ta có thể hoàn thành tâm nguyện, bái nàng làm sư rồi sao?
Hắn ta nhìn Sở Kiều Tịnh với vẻ mặt sùng bái: "Tam Sinh thần y, à không, Tam tẩu, tẩu biết ta khâm phục tẩu nhường nào không! Ta vẫn luôn muốn bái tẩu làm sư, tẩu hãy ng Tam ca mà cho ta được như ý nguyện được không?"
Bái Tam Sinh thần y làm sư là ước mơ bấy lâu nay của hắn ta, vì điều này hắn ta đã suýt chui vào đống sách y học, chỉ để được Tam Sinh thần y có cái nhìn khác về mình. Sở Kiều Tịnh đau đầu ấn lông mày: "Đừng đùa nữa"
Nàng không cảm thấy Dạ Tinh Húc thật sự muốn học y với mình, có lẽ hắn ta chỉ mong muốn nhất thời thôi.
Chỉ là nàng cũng nghe Dạ Chí Thần nói Dạ Tinh Húc thật sự cố gắng chăm chỉ học y, thật sự hoàn toàn khác với Dạ Tinh Húc trước đây.
Dạ Tinh Húc nghiêm túc, đứng thẳng lưng, bĩu môi: "Ta không đùa! Ta nghiêm túc đấy, Tam tẩu, tẩu nhận ta làm đồ đệ đi, ta nhất định sẽ hiếu kính tẩu, chắc chắn sẽ làm tốt hơn con nhóc thối tha này!"
Hắn ta vừa nói vừa kéo Nhan Đóa vào.
Nghe thấy hắn ta nói muốn bái Sở Kiều Tịnh làm sư là Nhan Đóa đã bực sẵn rồi, bây giờ lại nghe hắn ta nói thế, trong lòng càng tức giận hơn.
Tự mình muốn bái sư thì thôi đi, sao còn lấy nàng ta ra làm đệm lót lưng nữa?
Nàng ta vươn hai tay ra che trước mặt Sở Kiều Tịnh, hung dữ nói: "Sư phụ ta đã nói sẽ không nhận ngươi làm đồ đệ rồi, sao ngươi lại không hiểu thế hả?"
Dạ Tinh Húc cũng nổi giận, không phục hét lên: "Sư phụ có nói như vậy đâu, ngươi đừng châm ngòi ly gián!"
Nhan Đóa khịt mũi, khuôn mặt nhỏ nhắn vì tức giận mà phồng lên: "Ta châm ngòi ly gián? Là ta thấy ngươi trời sinh ngu ngốc, đến lúc đó sẽ làm hỏng danh tiếng của sư phụ!" Dạ Tinh Húc tức giận trừng mắt, chỉ vào Nhan Đóa giận dữ nói: "Ngươi mới trời sinh ngu ngốc ấy!"
Nói xong hắn ta lại sợ Sở Kiều Tịnh thật sự ghét mình nên vội quay lại lấy lòng: "Tam tẩu, tẩu đừng nghe con nhóc này nói linh tinh, ta thật sự rất thông minh, ta nhất định sẽ
học hành chăm chỉ, không làm mất mặt tẩu đâu"
Sở Kiều Tịnh thở dài bất lực, không biết sao lần nào hai oan gia này gặp nhau cũng cãi cọ ầm ĩ.
Nàng nhìn Dạ Tinh Húc đang nhìn mình với vẻ đầy mong ngóng, không khỏi đưa tay lên ấn vào đầu mày.
Suy nghĩ hồi lâu Sở Kiều Tịnh mới gật đầu nói: "Cũng được, nhưng.."
Nàng còn chưa nói xong Nhan Đóa đã phản đối.
"Sư phụ! Người đừng nhận hắn làm đồ đệ, trông hắn vô dụng lắm, nhận rồi chắc chắn hắn sẽ chỉ làm người tức giận thôi."
Thấy Sở Kiều Tịnh đã định đồng ý, sao Dạ Tinh Húc có thể để Nhan Đóa phá hỏng chuyện của mình.
Hắn ta cau mày, lườm Nhan Đóa rồi lại nhìn Sở Kiều Tịnh một cách đáng thương: "Ta không như thế đâu, ta nhất định sẽ cố gắng chăm chỉ, học hành tiến tới, Tam tẩu... À không, sư phụ bảo con đi về hướng Đông, con sẽ không đi về hướng Tây!"
"Cái ngữ như ngươi á? Sống trong lụa là từ bé, ngươi có thể làm được cái gì?" Nhan Đóa bĩu môi, vẻ mặt nghi ngờ.
Nàng ta biết danh tiếng của Dạ Tinh Húc ở ngoài, một Vương gia vung tay quá trán thì có thể làm được gì?
"Ta có thể làm được rất nhiều, điều ngươi có thể làm ta đều làm được, điều ngươi không thể làm ta cũng làm được" Dạ Tinh Húc đáp trả không chịu yếu thế.
"Còn lâu ta mới tin, đến một ngọn cỏ ngươi cũng chẳng biết, còn phải nhờ người tìm giúp, ngốc muốn chết"
Nhan Đóa trốn sau lưng Sở Kiều Tịnh, ló nửa cái đầu ra làm mặt quỷ với hắn ta.
Mặt Dạ Tinh Húc lập tức đỏ bừng.
Khi ấy hắn ta tìm người giúp, mà người đó còn là Sở Kiều Tịnh.
Cũng từ lúc đó hắn ta tưởng mình đã để lại hình tượng vô dụng trong lòng Tam Sinh thần y, vì vậy mới khiến hắn ta quyết tâm chăm chỉ ngày nào cũng đọc sách y rất lâu.
"Ta... Ta, lần đó chỉ là ngoài ý muốn thôi" Dạ Tinh Húc ấp úng mãi, đỏ mặt giảo biện.
Nếu bây giờ lại kiểm tra hắn ta, chắc chắn hắn ta có thể làm tốt hơn lúc trước.
Nhan Đóa kiêu ngạo khịt mũi, quay đầu đi dùng khóe mắt liếc trộm hắn ta.
Nàng ta nghĩ người như Dạ Tinh Húc sẽ không chịu cúi đầu trước người khác.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất