Cả lương đình tỏa ra khí lạnh băng giá, Sở Kiều Tịnh không chút nghi ngờ nếu ở lại đây lâu, sợ rằng lương đình sẽ đóng băng mất, đã thế còn là loại băng có thể đâm xuyên vào lòng người. 

Bắc Thanh lên tiếng phá vỡ sự im ắng trước tiên: "Sao Thần Vương không nói lời nào vậy? Chẳng lẽ ta có nói gì đắc tội Thần Vương sao?" 

Ngụ ý là câu hắn ta nói khi ở viện lúc trước đã đâm trúng tim hắn. 

Câu nói "Thần Vương phi không thích tiếp xúc thân mật với Thần Vương" thật sự là nỗi chua xót trong lòng Dạ Chí Thần, nhưng vừa rồi Sở Kiều Tịnh dùng hành động thực tế giải vây thay hắn, khiến hắn lúc này cũng có thêm rất nhiều tự tin. 

Ít nhất, dù là đóng kịch hay thật lòng thì khi hắn bị gây khó dễ, Sở Kiều Tịnh vẫn đứng về phía hắn. 

Cảm giác đứng chung một chiến tuyến khiến hắn rất thoải mái. 

Dạ Chí Thần nhếch mép, nhàn nhạt nói: "Đại Hoàng tử nghĩ nhiều rồi, chỉ là bổn vương không phải người nhiều lời thôi" 

Lời này vừa nói ra, Bắc Thanh và Dạ Minh Hiên trò chuyện vui vẻ suốt chặng đường đều giật mình. 

Ít nhất thì bọn họ vẫn nói khá kín đáo, nhưng Dạ Chí Thần thì thẳng thừng mỉa mai luôn. 

Ánh mắt Dạ Minh Hiên lạnh đi, hắn ta châm chọc: "Nếu ta nhớ không nhầm thì Tam đệ nhận lệnh của phụ hoàng tiếp đón sứ giả Tây Quận nhỉ? Bây giờ Tam đệ nói với Đại Hoàng tử như vậy, lẽ nào đang bằng mặt không bằng lòng?" 

Tất nhiên hắn ta sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để chế giễu và khiêu khích Dạ Chí Thần, đặc biệt là trước mặt Bắc Thanh. 

Bây giờ tình hình hai nước đang căng thẳng, nếu lúc này Bắc Thanh nói với Hoàng thượng rằng Dạ Chí Thần không làm tròn bổn phận thì kết quả sẽ thú vị lắm đây. 

Chỉ nghĩ như vậy thôi là hắn ta đã không khỏi trở nên đắc ý, trong mắt có thêm vẻ xem kịch hay. 

Dạ Chí Thần lạnh lùng nhìn hắn ta, hừ một tiếng: "Thì ra Nhị ca vẫn biết đây là Thần Vương phủ của ta, ta thấy Nhị ca vui quên lối về rồi, chẳng lẽ huynh cũng muốn vào Thần Vương phủ ở?" 

Ý trong lời nói này chỉ thiếu nước nói ra lý do vì sao Dạ Minh Hiên tới đây. Ngoài miệng nói là lo lắng cho thương thế của Bắc Thanh, nhưng ngoài hỏi thăm vài câu thì sau đó không còn nhắc tới nữa. 

Vẻ mặt Dạ Minh Hiên cứng ngắc, ánh mắt trở nên lạnh lùng. 

"Sao ta không hiểu Tam đệ đang nói gì nhỉ?" 

"Ý ta là có vẻ Nhị ca rất thích nhớ nhung thứ không thuộc về mình" Ánh mắt Dạ Chí Thần hơi trầm xuống, lời nói mang ý ám chỉ. 

Dạ Minh Hiên lặng lẽ nhíu mày, không biết rốt cuộc Dạ Chí Thần đang nói gì, hắn đang ám chỉ những thứ hắn ta cướp về hay là đang chỉ Sở Kiều Tịnh? 

Tiếc là dù Dạ Chí Thần nói tới điều gì, hắn ta cũng sẽ không buông tay. 

Bắc Thanh như đang xem kịch hay, hơi nghiêng người nhìn họ, không xen vào. 

Khóe miệng Sở Kiều Tịnh giật giật, người ta hay nói ba nữ nhân thành một cái chợ, nhưng nàng thấy ba nam nhân cũng chẳng khác gì. 

Nàng đột nhiên đứng dậy nói: "Ta chợt nhớ ra còn có chút chuyện, mọi người nói chuyện tiếp đi, ta xin phép đi trước. 

Nếu còn ở lại thì thật sự sẽ hao hết kiên nhẫn của nàng mất. Sóng ngầm giữa họ sao lại kéo nàng vào làm gì? 

Đúng là khó hiểu. 

Nói xong, nàng quay người đi ra ngoài, chẳng quan tâm đến vẻ mặt của mấy người trên bàn. 

Còn chưa ra khỏi lương đình đã suýt đâm phải một người. 

"Ấy Tam tẩu, tẩu đi đâu đấy?" 

Sở Kiều Tịnh đứng vững lại, nhìn kỹ thì thấy người hấp tấp đi vào chính là Dạ Tinh Húc. 

Trông Dạ Tinh Húc hứng thú bừng bừng, chắc là cũng nhận được tin từ đâu đó nên tới đây góp vui. 

Nàng hơi mệt, sao hôm nay hết người này đến người khác tới Thần Vương phủ như tụ hội vậy? 

Tại sao trước đây nàng không phát hiện Thần Vương phủ là một cái bánh ngọt chứ? 

Thấy Sở Kiều Tịnh rời đi, đương nhiên Nhan Đóa cũng đi theo. 

"Sư phụ chờ con với!" 

Nàng ta vừa đứng dậy, đang định đuổi theo thì bắt gặp ánh mắt của Dạ Tinh Húc. 

Dạ Tinh Húc ngạc nhiên chỉ vào nàng ta: "Sư phụ? Chẳng phải ngươi.." 

Hắn ta còn chưa nói xong đã bị Nhan Đóa lao tới bịt miệng. 

Nàng ta không thể để Dạ Tinh Húc tiết lộ quan hệ của sư phụ với Y các ra được. 

Nàng ta nháy mắt với Dạ Tinh Húc rồi lại quay sang nhìn mấy người trong đình, cười nói: "Chúng ta ra chỗ khác nói" 

Nói xong, nàng ta bịt miệng Dạ Tinh Húc, kéo hắn ta ra khỏi lương đình. 

Tư thế của hai người cực kỳ thân mật, Nhan Đóa gần như ôm Dạ Tinh Húc vào lòng, lôi hắn ta ra ngoài. 

Hai người chạy rất nhanh, một lúc sau thì biến mất hoàn toàn. 

Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiền đều nghi hoặc nhìn sang. 

Chỉ có Bắc Thanh, sau khi thấy hành vi quá mức thân mật của hai người thì không khí quanh người lạnh đi, vẻ mặt lập tức hiện lên mây mù. 

Vẻ mặt của hắn ta đương nhiên cũng rơi vào mắt Sở Kiều Tịnh. 

Trước đây nàng cho rằng Bắc Thanh bám riết Nhan Đóa là vì Nhan Đóa đắc tội hắn ta khi hắn ta vào phủ, vậy nên hắn ta muốn báo thù. 

Nhưng bây giờ xem ra có vẻ không phải như vậy. 

Nhan Đóa và Dạ Tinh Húc tiếp xúc thân mật mà Bắc Thanh lại có phản ứng lớn thế này. 

Sự tiếp đãi lạnh nhạt của Dạ Chí Thần và sự lợi dụng qua lời nói của Dạ Minh Hiên cũng không ảnh hưởng đến sự thờ ơ của hắn ta, nhưng bây giờ vẻ mặt hắn ta lại thay đổi nhiều đến thế. 

Sở Kiều Tịnh càng nghĩ càng cảm thấy suy nghĩ rõ ràng, nàng không khỏi nhíu mày. 

Chẳng lẽ Bắc Thanh thích Nhan Đóa? 

Chẳng lẽ trước đây hai người đã có qua lại? Hay là Bắc Thanh thích Nhan Đóa từ cái nhìn đầu tiên? 

Sở Kiều Tịnh ngạc nhiên, nhưng cũng hơi lo lắng. 

Nhan Đóa ngây thơ trong sáng, không thể quản được Bắc Thanh. 

Hơn nữa Bắc Thanh tâm tư sâu kín, nhìn cũng không giống người dễ dàng mê đắm sắc đẹp, chỉ sợ hắn ta muốn lợi dụng Nhan Đóa để đạt được mục đích nào đó. 

Sở Kiều Tịnh càng nghĩ càng cảm thấy đáng sợ, nàng định tìm một lúc nào đó nhắc nhở Nhan Đóa, khuyên nàng ta tránh xa Bắc Thanh một chút. 

Nhan Đóa đang ở độ tuổi dễ rung động, nếu bị Bắc Thanh làm tổn thương thì sẽ rất tệ. 

Dạ Chí Thần nhìn vẻ mặt hắn ta từ khóe mắt, cũng như có điều suy nghĩ, sau đó hắn chợt cười. 

Hắn bỗng thấy vui vẻ, giơ tay rót rượu cho Bắc Thanh. 

Bắc Thanh hơi ngạc nhiên nhìn hắn, lại nhìn ly rượu trước mặt, hồi lâu không nhúc nhích. 

Chẳng phải vừa rồi hắn vẫn lạnh lùng nghiêm nghị ư? Sao bỗng dưng lại như biến thành người khác thế? 

Dạ Chí Thần phớt lờ sự cảnh giác của hắn ta, hắn cong môi, tâm trạng rất tốt. 

Hắn nghĩ là Bắc Thanh có ý với Nhan Đóa, nhưng hóa ra hắn ta tiếp cận Sở Kiều Tịnh cũng chỉ vì Sở Kiều Tịnh là sư phụ của Nhan Đóa. 

Sau khi nghĩ thông suốt điều này, sự lạnh lùng và nghiêm nghị của Dạ Chí Thần cũng giảm đi rất nhiều, chỉ cần không ngấp nghé Sở Kiều Tịnh thì chuyện gì cũng dễ nói. 

Sở Kiều Tịnh dừng lại đứng đó một lúc, sau đó nói: "Con bé Nhan Đóa này chẳng có quy củ gì cả, bây giờ ta sẽ đi tìm con bé." 

Nói xong nàng cũng vội vàng rời đi. 

eyJpdiI6IlNrK2czaVNlZTNCOTBscXdKOHFyTWc9PSIsInZhbHVlIjoidllGYVE3NjBxTmhZa3dkN2REb2QrN2NUTWxwNUUyb09zdHdHSzBjaEtPNmVQQlhEbXlEUkkrYkxTYUFwT1Urall1MGJRU1M5YXFvcnZJczlXTTJ3ZXdBVUVXOWZkRUtLNzFHRDZcL0Q3akxEOHdYc1BLSFNEaGcxZWVnajAxT2pNeDJ3TEkzOHlrYzNQdER0b1wvZ3FiNUFUcHpIY3lrWThRNlZQQitrS3NYdTZDTVEwbjJ1ejhDZkx6VUhhVEdWM3dQQnZLc1FvM2JcL3VjenlMNEh2WlNDS0Vaa3dnM3pqbnVIQXRZeFk2V0FmcnZVSTh5bk15VWo5MXB4RGFPQ3Rrb1dnbE5XejNHVG5WZlhpT0VvdE1EQ3c9PSIsIm1hYyI6IjE4YmZkYzVjODFhNGY2ZDk5ZWE1MzkzYzkwYzdmMDVmY2FlMGRjYzBiYjJkNjc2YzU1ZDQ2YTRiZGUwMjY2ODYifQ==
eyJpdiI6IkZRY2dPXC9RYnBKM29mNWVcL0NGU1pCQT09IiwidmFsdWUiOiI2T3U4Q0hSOW1lV2RjWUNGckh1ZTFKUVV0dHFGdlNYeDNXTE5ENEpqV3h4OGxJRk5yZjJcL3Mya3NjSXB5Vm4xaFJTQlRuODNzSjJFQ1Zya2loaEJWTXBLQjFWcGg3SmkwMHlJcEVcL3BOUDNPdmlDN1BzYTVaZUttaWRZRFEwXC9FaU9rYnpTSEtocHlKblFGZ1BJMnJ3UUNPWlZMcjR4NkVZZXJidUlFdGtldkRcLzNnSlBzdmdTRzhTVXNqeEZOQjNveFdBM0I4Z2dKOUN1bUwzdEUzRkl3bHprVnpKMXIwWEVaMGF3T2JpWkxRNGh4dUFVUlF1RGxwOUtVWWVhb0ZLVE9OTTU5Rk1cL3B5N09weDVLbVBsaWtMVVRcL2ZwZkNCcHg1SHhyXC9BMkdFUmg5R2w3SEpBNkxnV0U0cjNnYnhOdnU2YnhEZEYwUG1wenNSbHg5NHlpXC9oek9YZGxETmFYVStzR1E4S0FPYnp4VVZjV3pJSVpjd1VuVTg5eVRKYkpvSWk1ZVwvbTFiQW1YTW9iWEdiNXAyMmRaMFAwenpiRVwvZnpGVG9VN2I0RVRQYkREKzJ6dkg5Q3dONG1tdXZtS3RzTnlUY2JxZG43M1hzNUJ6TzRaTzhMelZ2ZUd2ZEJ6elwvNnZQSUQ2MUxST2ZORk9xYm4yOFp5ZUF1K2lLZGZROFBkZ3RZTUl0Z05waGJCSDBvVkFYQmxYUT09IiwibWFjIjoiNjIwMTNhOGM1MjRiM2MxNTM4MmJiZTgxMzk5NDRhMjQ2NTU4MGUyY2ZmYTc3ZTdiM2U0YzQxYjNjYmU5ZjRkYSJ9

nữa.

Advertisement
x